Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 200:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 200: Hàng Ma Động

Bên ngoài cửa động là những tài phú thường thấy trong nhân gian.

Nhưng khi đi vào sâu, tôi lại thấy bày đủ các loại pháp khí.

Mỗi món đều là vật phẩm đặc trưng của Đạo giá, có món dán bùa vàng, có món bị dây thừng quấn quanh, cũng có cái được đặt trong hộp gấm.

Là chủ tiệm cầm đồ xuất sắc, tôi có thể nhìn ra đại khái giá trị của vật phẩm.

Mà luồng năng lượng phát ra từ các pháp khi này tuyệt đối không phải thứ mà tà vật bình thường có thể sánh bằng, bởi vì chính bản thân của những món pháp khí này đã "tà" rồi.

Lấy bất cứ món nào ra ngoài cũng có thể dẫn đến một trận tranh đoạt trời long đất lở.

Trong số đó có một cái quạt vẽ hình chín vị thần tướng, vì bị khóa bằng tiền xu nên không cảm nhận được toàn bộ năng lượng của nó. Nhưng khi tôi đi ngang qua, đầu của chín vị thần tướng liền hóa thành chín cái đầu ác quỷ, lập tức lao về phía tôi.

Chín con ác quỷ này đeo mặt nạ cổ kính, giống hệt các thầy pháp trong phim ảnh, nhất là bộ pháp y bảy màu trên người chúng càng khiến chúng trông vô cùng chân thật. Chớp mắt, chúng đã áp sát tôi.

Tôi theo phản xạ định ra tay ứng phó, nhưng chín tên kia đã bị xích sắt kéo lại, bị phong ấn trở vào trong chiếc quạt.

Phía trên cây quạt treo một thanh kiếm gỗ đào to bằng lòng bàn tay, thân kiếm được khắc phù văn, thoạt nhìn đã cảm nhận được một luồng sát khí.

Tôi bình tĩnh, nhớ đến truyền thuyết về tổ thiên sư hàng phục yêu ma, trong đó có nhắc đến chín đại ma đầu ở vùng Ba Thục bị Trương thiên sư chém chết, thân thể được phong ấn ở khắp nơi.

Không ngờ hồn phách của chúng lại bị phong ấn trong cây quạt này.

Tổ thiên sư đúng là tàn nhẫn, giam giữ chúng cả ngàn năm mà không cho đi đầu thai chuyển thế.

Theo luật luân hồi, con người sau khi chết hồn phách sẽ trở về Bắc Đẩu, sau đó mới đầu thai. Sao Bắc Đầu treo lơ lửng trên bầu trời, mỗi vòng lặp tượng trưng cho sự phát triển và suy tàn của vạn vật trong thế gian.

Trong mỗi chu kỳ đó, hồn phách của con người sẽ được sinh ra vào thời điểm tương ứng, tạo ra những dạng mệnh cách khác nhau.

Nhưng với người tu hành thì khác, nhất là một số đại yêu tinh thông tu luyện, hồn phách của họ sau khi chết có thể vượt qua chòm sao Bắc Đẩu, thậm chí còn khôn ngoan lách khỏi thiên đạo.

Nhờ vậy, họ có thể ở lại nhân gian, tìm được vật chủ thích hợp để chuyển sinh.

Sau khi chuyển sinh, những đại yêu này sẽ mất đi ký ức kiếp trước, nhưng vì nguyên thần quá mạnh nên vẫn gánh vác được tài bạch quan lộc.

Thậm chí có kẻ có thể đạt đến mức độ hại nước hại dân.

Ví dụ như ngũ quỷ đánh bạc với Triệu Khuông Dẫn đã hóa thành hoàng tộc nước Kim, khiến nhà Tống bị chia cắt.

Một số tiểu yêu bình thường tu luyện tại nhân gian, hưởng hương khói của con người, chọn thời cơ thích hợp để đầu thai, do không trải qua Bắc Đẩu tẩy lễ, lại khéo léo vận dụng quy luật của bắc Đẩu nên có thể đạt được tài phú, địa vị mà người thường sống mấy đời cũng không có được, thậm chí còn được người người ngưỡng mộ.

Chuyện này ở thời hiện đại vẫn còn thấy. Có một số minh tinh nổi tiếng được hàng triệu fans đề cao, chẳng khác nào kiếp trước họ đã được hưởng hương khói của rất nhiều người.

Tổ thiên sư trấn áp cửu đại yêu vương chính vì không muốn để chúng chuyển sinh.

Bởi với năng lực của yêu vương, nếu được chuyển sinh thì tài phú và địa vị của chúng đạt được sẽ khó mà tưởng tượng, nếu chúng tác oai tác quái thì hậu quả thảm khốc không lường.

Tất cả tà vật trong hang động này đều là để trấn áp yêu ma.

Trong số những yêu ma này, chỉ cần một kẻ thoát ra ngoài cũng đủ để gây phong ba cả chục năm.

Tôi tiếp tục đi sâu vào trong, trước khi đến tận cùng, tôi nhìn thấy một cỗ quan tài màu đỏ. Vì quan tài ở chỗ thấp hơn nên tôi nhìn qua, có thể thấy bên trong là một mỹ nhân tuyệt sắc.

Cô ta mặc bộ đồ tân nương màu đỏ, hai tay đặt trước ngực, vẻ mặt an tĩnh, trang điểm tinh tế, tóc búi kiểu long phượng, cài một chiếc trâm vàng, tai đeo hoa tai hình hoa đào, toát lên vẻ quý phái, nhìn cô ta chẳng khác gì đang ngủ say.

Ban đầu tôi còn tưởng mình gặp người sống, nhưng nhìn kỹ thì mới phát hiện có gì đó không ổn. Hai chân cô gái này bị hai cây đinh xuyên qua, đóng chặt vào quan tài. Hai bên quan tài có khắc bốn biểu tượng phong, lôi, hỏa, sơn.

Cô gái thở rất nhẹ, dường như hơi thở người sống của tôi khi đi ngang dã k*ch th*ch đối phương.

Sau đó, một cảnh tượng quái dị hiện ra, cơ thể cô gái lập tức hóa thành bộ xương trắng, rồi lại hóa thành hình người, cứ thế liên tục thay đổi giữa hai trạng thái.

Móng tay cô gái dài ra với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, cô ta cố gắng vùng vẫy chống lại đinh quan tài, nhưng phù văn phong lôi hỏa sơn đồng loạt phát sáng, đinh bắt đầu rỉ máu.

Tôi cảm nhận được một luồng năng lượng tăng lên rõ rệt, cô gái hung dữ kia lại biến trở về thành mỹ nhân yên tĩnh như ban đầu, nằm bất động trong quan tài, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Đi ngang qua quan tài, trước mắt tôi là một cây cầu nhỏ chưa đến một mét bắt ngang qua một rãnh ngầm, bên dưới có một dòng chất lỏng màu đen.

Sở dĩ gọi là chất lỏng vì nó đang chảy, ngoài ra thì không có gì giống nước cả.

Tôi khi nhớ lời dặn của ông nội, nhanh chóng bước lên cầu. Khi vừa đặt chân lên, tôi nhìn quanh và thấy trên đường mình vừa đi qua có một tấm bia, trên đó khắc mấy chữ: Thiên Sư Hàng Ma Động.

Người đề tên bên dưới chính là tổ thiên sự.

Tôi nuốt nước bọt. Bảo sao ông nội dặn đi dặn lại là không được lấy gì hết, phải nghe lời tuyệt đối. Bởi vì đồ ở đây, đừng nói là mang ra ngoài, chỉ cần có một thứ trốn thoát cũng đủ gây ra họa lớn.

Nếu những tà vật này chịu yên phận đầu thai thì không sao, lỡ mà gây ra đại họa thì tôi chính là tội nhân thiên cổ.

Trên cầu nhỏ cũng có khắc chữ: Cầu Nại Hà.

Tôi sững người. Băng qua cầu Nại Hà chẳng phải sang đường đến Hoàng Tuyền sao?

May mà nước chảy dưới cầu màu đen, nếu là vàng thì tôi hoảng loạn thật.

Hai bên cầu cũng đang áp chế tiểu quỷ, mỗi bên ba con, cao tới đầu gối tôi, chúng ăn mặc rách rưới, quỳ dưới đất để nâng đỡ trụ cầu.

Vì ở khoảng cách gần, chúng cũng phát hiện ra tôi, la hét chí chóe bằng thứ ngôn ngữ quái dị.

Tất nhiên, tôi không có hứng thú với chuyện ma quỷ.

Băng qua cầu Nại Hà, tôi cuối cùng cũng đến tận cùng của Hàng Ma Động. Ở đây được sắp xếp như một căn phòng bình thường, có giường và bàn ghế, trên bàn có cắm nến.

Ngọn nến được làm từ ngọc dương chi, toàn thân trắng muốt, lúc này đã cháy đến hai phần ba.

Bàn ghế sạch sẽ không dính một hạt bụi. Cạnh chân đèn có một cuốn kinh thư bằng lụa, chữ không khó đọc lắm, dòng đầu tiên có ghi: Thái Thượng Linh Bảo Độ Nhân Kinh, tức kinh độ người của Thái Thượng Linh Bảo.

Tôi chỉ lướt qua, không dừng lại quá lâu, cố gắng tìm nhanh đồng tiền mà ông nội nhắc đến.

Nhưng tiếc là tìm rất lâu vẫn không có chút manh mối nào.

Chẳng lẽ đồng xu nằm bên ngoài?

Nhưng ông nội đã nói vật này đặc biệt, mà bên ngoài lại không có gì đặc biệt cả.

Trong lúc đi đi lại lại trong phòng, tôi chợt phát hiện bên cạnh kinh thư có một chi tiết rất kỳ lạ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.