Ban ngày mở cửa làm ăn buôn bán, việc gì phải đóng cửa?
Dù là yêu ma quỷ quái thì cũng không dám ngang nhiên xông vào vào giờ này.
Tiểu Nha vừa dứt lời, một ông cụ râu tóc bạc phơ, mặc cả bộ đồ trắng bước vào cửa tiệm. Bộ đồ ông ta mặc có vẻ rất sang trọng khiến tôi thoáng nghĩ đây là cao nhân hay đồng đạo nào đó tới thăm.
Nhưng đối phương lại híp mắt nhìn tôi y hệt một lão d* x*m đang nhìn thiếu nữ xinh đẹp.
Ánh mắt này khiến tôi nổi hết da gà, muốn dùng nắm đấm "vuốt má" ông ta một phát.
Có điều càng nhìn càng quen, tôi bỗng nhớ ra đây chính là ông cụ tôi từng gặp ở sạp đồ cổ hôm nọ.
Tôi kinh ngạc hỏi: "Là ông?"
Dương Triển Nhất thản nhiên nói: "Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?"
"Ông à, giao dịch giữa chúng ta kết thúc rồi, ông cũng nói chỉ cần giải xong ván cờ thì cháu có thể mang bình ngọc đi. Chuyện đã xong rồi, hai bên đều thanh toán đủ, chắc ông sẽ không nuốt lời đấy chứ?"
Dương Triển Nhất nhìn chằm chằm con hồ ly, bị tôi chuyển chủ đề nên cười ngây ngô, nói: "Chàng trai trẻ đừng căng thẳng thế chứ, tôi làm ăn rất giữ chữ tín, đã cho cậu thì chính là của cậu. À mà con hồ ly này không tệ, có đạo hạnh, bán bộ lông của nó cho tôi được không?"
Hồ ly nghe vậy lập tức xù lông, bày ra thế tấn công.
"Xin lỗi, bây giờ chưa bán, nếu ông thật sự muốn thì một tuần sau quay lại hỏi, nếu chủ nó không chuộc về thì cháu sẽ bán rẻ cho ông."
Hồ ly trắng lập tức cụp tai và đuôi, nép sát vào người Tiểu Nha, không ngừng làm nũng.
Tiểu Nha tức tối: "Thầy cô dạy em phải yêu thương động vật. Hai người cứ nói chuyện đi, nhưng không được làm gì nó cả!"
Cô bé dắt hồ ly đi, trước khi đi còn liếc xéo tôi một cái.
Dương Triển Nhất cười: "Xem ra cô bé kia không muốn bán."
"Mặc kệ nó đi, từ nhỏ nó đã không biết phải trái, lớn lên chắc cũng chỉ biết yêu đương thôi."
Dương Triển Nhất đảo mắt nhìn quanh tiệm cầm đồ, rồi kéo ghế nhựa ra ngồi, nói: "Chàng trai trẻ, tiệm cầm đồ của cậu treo biển thu mua tà vật, còn có thể dùng quẻ đổi vật, tôi thấy thú vị đấy."
Tôi thản nhiên đáp: "Ông thấy thú vị cũng vô ích thôi, cháu không làm ăn với ông."
"Tại sao?" Ông cụ bực bội.
Tôi chỉ vào tay áo của ông ta: "Trên người ông có âm khí, nhờ cà sa thuần dương mới có thể áp chế được. Hơn nữa ngón giữa của ông có màu xanh, bị tử khí bao trùm, đây là dấu hiệu của Thám hoa lang trong nghề trộm mộ. Ngón tay này đã qua rèn luyện, có thể phá bẫy cơ quan, đường hầm. Bởi vậy tà vật của ông đều là đồ bẩn có chủ, tiệm cháu không nhận."
Dương Triển Nhất giơ ngón cái, cười nói: "Có con mắt tinh tường đấy! Hôm trước tôi bày bàn cờ ở ngoài là để bố trí huyệt phong thủy của một ngôi mộ lớn thời Minh, tên Hổ Quy Sơn, một thế cục hiếm do nhà Liêu lập ra. Tôi đã nghĩ rất nhiều cách để phá giải, nhưng một mình thì không đủ sức, nên muốn mời cậu hợp tác."
Tôi lạnh lùng nói: "Cháu không có hứng."
Dương Triển Nhất siết chặt nắm tay: "Bí mật của Hổ Quy Sơn không chỉ là đồ cổ, bên trong còn có một món đồ thuộc về Vĩ Hỏa Hồ, một trong hai mươi tám ngôi sao, thuộc bảy tinh tú của Thanh Long. Long mạch ở đó sinh ra thiên linh địa bảo, tất cả đều là vật vô chủ. Nếu cậu đồng ý hợp tác, tôi sẽ tặng cậu món đồ ấy."
Tôi lắc đầu: "Xin lỗi, cháu không quan tâm đến mấy thứ đó, nếu không còn việc gì khác mời ông đi cho."
"Giờ chỉ là đá Ngọa Hổ trong núi có vấn đề. Tôi đã tìm nhiều đồng đạo nhưng không ai vào cục được, chỉ có cậu thành công, thế nên cậu chính là người hữu duyên. Chàng trai, nếu chúng ta hợp tác với nhau thì cả hai sẽ cùng thắng!"
"Ông ra ngoài xem đi, trên cửa kính đã dán rất rõ là cháu xem quẻ, ông hiểu không."
"Hiểu chứ, cậu có ghi là dùng quẻ đổi vật."
Tôi thầm nghĩ: Ông già này không phải giả vờ, mà ông ta thật sự không hiểu luật giang hồ rồi.
Hết cách, tôi đành nói thẳng: "Cháu hỏi ông, hôm nay có phải ông tìm cháu không?"
"Phải."
"Thế ông tìm cháu, nói cái này tốt cái kia tốt thì liên quan gì đến cháu? Ông phải hiểu rõ một chuyện là bây giờ ông đang nhờ cháu, chứ không phải cháu nhờ ông. Tạm thời không nói mấy chuyện đó có tốt không chưa nhìn thấy, nói thẳng đi, sau vụ này ông kiếm được bao nhiêu tiền?"
"Tôi không phải vì tiền! Tôi là người nhà họ Dương, mang lòng từ bi, nhiều tai họa trong thiên hạ đều do phong thủy gây ra. Nhà hung hại một người, đất hung hại một thành. Hổ Quy Sơn biến thành Bạch Hổ xuống núi sẽ có người chết. Là người nhà họ Vương, tôi sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Vậy mà ông ta cũng nói được?
Ngay cả Tiểu Nha còn ngửi ra mùi xác chết, đủ để thấy ông ta thường xuyên trộm mộ, bị tử khí ám.
Áo pháp của ông ta dùng để che đậy âm khí, giả dạng người thường.
Người có âm khí nặng không chỉ bị ảnh hưởng về khuôn mặt, tính cách, mà còn bị ảnh hưởng đến kinh mạch, thậm chí là tính mạng.
Đừng nói gì cao xa, đống đồ của ông ta từ đâu ra? Không phải từ trộm mộ à?
Tôi nói thẳng: "Ông nói xong chưa?"
"Chàng trai trẻ, chẳng lẽ cậu không có chút lòng trắc ẩn nào à?" Dương Triển Nhất cố tỏ ra đau buồn.
Càng nghe tôi càng bực. Định đội mũ đạo đức lên đầu tôi à? Lão già này hay thật!
"Ông tìm nhầm người rồi. Đừng dùng đạo đức ép tôi, tôi không cao thượng đến thế, cũng đừng lấy giang hồ ra hù tôi, tôi không phải người trong giang hồ. Nếu muốn tôi giúp thì trả tiền đây!"
Dương Triển Nhất thở dài: "Sự đời đúng là bạc bẽo, không ngờ cậu chỉ quan tâm đến tiền. Thế này đi, nhiều nhất tôi trả cậu 200 tệ."
Tôi tức đến mức mí mắt giật giật: "Tôi cho ông 10 giây, biến khỏi đây!"
"Cậu có ý gì hả? Với độ tuổi của tôi, cậu gọi tôi là ông nội cũng chẳng sai, sao cậu dám đuổi tôi hả? Cậu có tin tôi nằm vật ra đất ăn vạ không?"
Dương Triển Nhất lập tức thay đổi thái độ, biến thành đồ lưu manh.
Tôi cũng nổi giận: "Tôi sắp đóng cửa rồi, không tiếp ông nữa. Ông tốt nhất đi ngay đi, đừng có cậy già mà tưởng tôi không dám làm gì!"
"Ôi trời, tôi 83 tuổi, chưa từng có ai dám nói chuyện với tôi như thế!"
Dứt lời, ông ta đứng bật dậy. Khi tôi tưởng lão sẽ rời đi, thì lão lại lảo đảo bước ra cửa, đột nhiên ngã lăn ra đất, mặt trắng bệch, thở hổn hển, la lên: "Cứu mạng! Thằng gian thương này đánh người già kìa!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]