Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 213: Cục hung phong thủy




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lúc đó tôi hoàn toàn đơ người, trên đời sao lại có kẻ vô liêm sỉ đến vậy! Đã già rồi, ngay cả mặt mũi cũng không cần nữa!

Tiếng kêu la của Dương Triển Nhất nhanh chóng thu hút sự hiếu kỳ của đám đông, họ vây quanh tiệm chỉ trỏ, thậm chí có người hỏi.

"Ông ơi, tiệm này sao thế?"

"Cậu ta lừa ông à? Bọn cháu sẽ đòi lại công bằng cho ông!"

Dương Triển Nhất thở dài: "Haizz, mọi người đừng kích động, thật ra thanh niên này là cháu của tôi, khi nãy tôi tức quá nên mới phải như vậy, mọi người giúp phân xử đi."

"Ông à, con cái ăn cắp đồ của cha mẹ không tính là trộm, ông thế này chẳng phải đang đùa giỡn chúng tôi sao!"

"Mọi người đều là người tốt, cháu tôi không hiếu thảo, còn làm gian thương, tôi chỉ muốn khuyên nó đôi câu thôi, vậy mà nó lại muốn đuổi tôi đi!"

Nhìn Dương Triển Nhất vừa rơi lệ vừa kể lể, tôi tức đến nỗi chỉ muốn đá ông ta một cái.

Thấy đám đông bắt đầu bị ông ta kích động, chuẩn bị hành hung tôi, Dương Triển Nhất bỗng nói: "Cháu ngoan, nếu cháu chịu nhận lỗi thì chuyện này coi như xong."

Tôi thầm rủa, giờ này còn muốn nhảy lên đầu lên cổ tôi nữa!

Tiệm cầm đồ của tôi mới khai trương, tôi không muốn gây chuyện.

Dương Triển Nhất lộ ra ánh mắt của kẻ chiến thắng, rõ ràng là nếu tôi không thuận theo, ông ta sẽ chơi trò bẩn đến cùng.

Tôi nghiến răng: "Được, tôi đồng ý!"

Dương Triển Nhất nhướng mày: "Gọi tiếng ông nội đi."

Coi như đi nhầm mộ khấn nhầm người vậy, huống chi ông già này cũng xêm xêm tuổi ông nội tôi, gọi ông ta là ông nội cũng không thiệt.

"Được rồi, cháu sai rồi, được chưa ông nội?"

"Thôi thôi, ông chấp cháu làm gì!"

Sau đó Dương Triển Nhất xoay người nói vài câu khách sáo với đám đông, chờ mọi người giải tán, ông ta khoanh tay trước ngực, vênh váo nói: "Chàng trai trẻ, gọi tôi tiếng ông nội, cậu không thiệt đâu!"

"Vô liêm sỉ!"

"Thời buổi này chỉ có kẻ vô liêm sỉ mới sống được, kẻ có lương tâm sớm đã chết đói rồi. Tôi sống từng này tuổi, cái gì cũng nhìn thấu, theo tôi đến Hổ Quy Sơn đi."

Nhìn ông ta kiêu căng chưa kìa! 

Tôi đương nhiên sẽ không để ông ta dễ dàng giở trò, có điều bây giờ không phải lúc sinh sự.

Tôi nói: "Giờ không còn người ngoài, ông đừng giở trò nữa. Muốn tôi giúp thì phải trả tiền. Đưa trước 50.000 tiền đặt cọc, không thì lấy đồ cổ của ông ra thế chấp!"

"Tiền thì không, nhưng đồ cổ thì có!"

Dương Triển Nhất lấy ra một chiếc ngọc, tôi kiểm tra kỹ lưỡng, ngọc khảm chữ, khi chạm vào sẽ tỏa ra một luồng tà khí nhè nhẹ.

Dương Triển Nhất nói: "Đây là đồ cổ từ thời Minh, cứ yên tâm cầm đi bán là thu được 100.000 tệ."

"Được, giao dịch thành công!"

Tôi biết đây là đồ cổ thật, đã mở tiệm thì không thể làm không công.

Tôi cất đồ vào tủ, hỏi khi nào xuất phát.

"Ngay bây giờ."

Tôi chẳng có trang thiết bị gì cả, nên lại hỏi ông ta đã chuẩn bị xong chưa. Dương Triển Nhất bảo cứ yên tâm, vị trí đã dò tìm xong từ lâu rồi, giờ chỉ thiếu người đủ khả năng vào trận. Ngoài ra ông ta lần nữa xác nhận mọi thỏa thuận trước đó vẫn giữ nguyên, chỉ cần tôi giúp ông ta giải quyết vấn đề thì mọi chuyện đều dễ thương lượng.

Tôi để lại ít tiền sinh hoạt cho Tiểu Nha. Sợ Hồ Tiểu Lâm đến trộm hồ ly, tôi dứt khoát đè con hồ ly xuống, đấm mạnh vào bụng nó, ép nó nhả ra một hạt châu màu đỏ.

Tôi cảnh cáo hồ ly, nếu nó dám giở trò, tôi sẽ đem hỏa vân đan đi bán.

Hỏa vân đan là tu hành cả đời của hồ ly, dân gian tương truyền hồ ly tu luyện sáu mươi năm có thể biến thành mỹ nữ, một trăm hai mươi năm có thể hóa thành bà lão. Nhớ lại lần giao đấu trước, tu vi của con hồ ly này chắc cũng hơn trăm năm.

Nó có phản kháng thế nào cũng vô dụng, bảo vật đã tịch thu, nó muốn thế nào cũng được.

Sau đó tôi theo Dương Triển Nhất, lên chiếc Haval của ông ta, ngồi xe hai tiếng ra ngoại ô, cuối cùng đến một ngôi làng.

Trên biển hiệu ngoài cổng làng có viết "Thôn Hổ Thạch", ngoài ra còn có khẩu hiệu "Thôn mẫu 5A", vừa vào đã ngửi thấy mùi nhang khói nhè nhẹ.

Tôi hỏi Dương Triển Nhất: "Ở đây có miếu phải không?"

"Trong thôn có một ngôi miếu thờ thần núi, gọi là Sơn Quân, hương khói rất vượng. Nhiều người nói thờ cúng Sơn Quân là có thể tiêu tai giải nạn, mấy năm trước có một đại gia tặng thôn mấy 5.000.000 tệ, trùng tu lại miếu Sơn Quân, từ đó miếu càng ngày càng linh nghiệm."

"Vậy chắc là rất linh rồi, không thì ai lại hào phóng bỏ ra từng ấy tiền chứ!"

Tôi gật đầu cảm thán. Thôn được xây dựng hiện đại, đường nhựa trải khắp nơi, hai bên trồng hoa cỏ, ở đầu làng còn có sân bóng rổ, trạm tuyên truyền, có mấy thanh niên mười mấy tuổi đang chơi bóng.

Có lẽ vì thôn thường có người lạ tới nên mới bà cô ở quảng trường không quá xăm xoi chúng tôi.

Dương Triển Nhất nói: "Lúc đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng người quyên tiền xây miếu đó là người Nhật Bản."

"Trời ạ, thần núi đúng là không kén người thần cúng, ai thắp hương là phù hộ, bình đẳng hết thật à?" Tôi ngạc nhiên.

"Khi góp tiền nhóm người đó có một yêu cầu, đó là xây miếu Sơn Quân, rồi xây dựng khu nghỉ dưỡng quanh Hổ Quy Sơn, nhưng khu nghỉ dưỡng đó lại chẳng có ai. Tôi đến vì bảo địa phong thủy, nhưng vị trí tôi tìm được trùng với chỗ nhóm người Nhật chọn. Tôi nghi ngờ trong nhóm họ có cao thủ, khu nghỉ dưỡng chỉ là cái cớ. Bao nhiêu năm rồi họ vẫn đang tìm cách phá trận ở Hổ Quy Sơn nhưng đều thất bại."

"Thế nên ông mới nhờ tôi giúp?"

"Chàng trai à, đây là đồ của đất nước chúng ta, tôi lấy còn hơn để họ lấy đúng không?"

Bảo địa phong thủy là nơi người có phúc mới có thể ở, mà nơi ấy cũng có thể sinh ra linh vật. Những nơi như vậy thường bị người tu hành tinh thông phong thủy chọn làm địa bàn cho mình, không chỉ để thu nạp tinh hoa trời đất mà còn có thể giúp kết tụ linh bảo.

Có một số người chuyên đi tìm linh bảo. Một khi linh bảo ở một vùng đất bị lấy đi, đồng nghĩa với việc sụp đổ phong thủy tại nơi đó.

Người Nhật tốn công tốn của, vừa quyên tiền vừa xây miếu, mục tiêu chính là linh bảo.

Dương Triển Nhất cũng thế, ông ta chẳng hơn gì.

Tôi nói: "Tôi muốn đi xem ngôi miếu kia."

"Đang định rủ cậu đây." Dương Triển Nhất đi trước dẫn đường.

Tôi theo sau, vừa đi vừa quan sát thôn làng. Đường trong thôn được quy hoạch theo chữ "tỉnh" (井), phía đông bắc còn có một đường nghiêng giống nửa bên trái của chữ "tỉnh". Mà hướng đông bắc chính là Quỷ Môn. 

Tôi nhìn theo hướng đó, thấy có biển hiệu ghi "Lò mổ XYZ."

Quả nhiên đường trong thôn cũng có chủ đích.

Họ cố ý đặt lò mổ ở góc đông bắc, rồi dùng đường đi hình chữ "tỉnh" để mở Quỷ Môn, hai bên đường chắc chắn phải có trận pháp để trấn sát khí, nếu không thì sẽ thông thẳng đến Quỷ Môn, khiến cây cỏ trong thôn không thể tươi tốt được.

Tôi vừa đi vừa nói: "Lão Dương, có phải mấy năm gần đây trong thôn có rất nhiều bé gái chết không?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.