Nhiều người không hiểu tại sao hổ lại có tên gọi khác là "đại trùng", thật ra người xưa khi gặp hổ trong núi, phản xạ đầu tiên là leo lên cây, tuy việc này không có tác dụng gì với hổ, nhưng nhìn từ trên cao xuống, cơ thể hổ uốn éo như một con sâu lớn.
Cái hố đen kia càng nhìn càng thấy lạ.
Bởi vì tất cả luồng khí xung quanh đều tụ hội về đây.
Tôi nhận ra nơi này mới thật sự là mắt huyệt.
Phong thủy suy cho cùng chính là khí mà mắt thường không thể nhìn thấy.
Mà khí tồn tại ở khắp nơi, cát hung khó xác định, khi là cát thì sẽ mang lại tác dụng tích cực.
Mặc dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng Dịch học có thể thông qua quy luật của Thái Cực, dùng vật hữu hình để suy ra âm dương hóa hình. Một khi khí hóa thành hình thì chứng tỏ phong thủy đã đạt đến đỉnh cao.
Lúc này phong thủy sẽ liên quan đến "vận khí" và "linh bảo", những thứ mơ hồ không thể nắm bắt.
Thi hài của tổ tiên có thể kết nối với con cháu, giống như rễ cây nhận được chất dinh dưỡng thì lá cây mới tốt tươi.
Tôi và Dương Triển Nhất đứng cạnh nhau. Cơ thể ông ta lúc này rất mất tự nhiên, lưng còng, cổ gần như chúi về phía trước, trông vô cùng quái dị.
Tôi hỏi: "Ông... Ông ổn không vậy?"
"Còn không phải do cậu hả? Chẳng báo trước gì cả!" Dương Triển Nhất xoa cổ, "Ông đây là truyền nhân của phong thủy Dương Công, chút tà vật này chẳng có gì to tát!"
"Được được, không sao là tốt. Con đại trùng kia là linh bảo hả?"
"Sao có thể? Thiên linh địa bảo tất phải có linh thú trấn giữ. Tôi nói cho cậu biết, con trùng đó không phải côn trùng bình thường đâu, nó là rận hổ, là một loài trùng mang khí chí dương chí cương, một khi hóa bướm sẽ thành địa tiên."
"Tôi nhớ ván cờ Vĩ Hỏa Hồ trong hai mươi tám tinh tú thuộc thất tú Thanh Long, nhưng ở đây hình như không có trận pháp nào giống ván cờ cả."
"Không có mới đúng." Dương Triển Nhất nhìn chằm chằm cái hố sâu đen ngòm kia, nói, "Nơi này đã bị người khác chiếm dụng phong thủy từ lâu, trọng điểm nằm bên dưới. Trong đó có chôn một vị tướng quân, tôi muốn đào ông ta lên."
"Gì? Ông gọi tôi đến để đào mộ hả?"
"Thế cậu tưởng gì?"
"Không được không được, mỗi nghề đều có quy tắc. Tôi là thầy bói, nếu đi đào mộ sẽ gặp báo ứng. Đây là vấn đề nguyên tắc, tôi tuyệt đối không đồng ý."
"Đừng vội từ chối, tôi hỏi cậu câu này."
"Ông nói đi."
Tôi nghĩ, bất kể ông ta nói gì, tôi vẫn sẽ giữ vững nguyên tắc. Đào mộ người khác, đối với người trong giới huyền học như tôi là điều đại kỵ.
"Đường trong thôn do ai xây?"
"Người Nhật chứ ai!"
"Thần trong miếu là thần ở đâu?"
"Cũng là ở Nhật!"
"Vậy tôi hỏi tiếp, bọn họ tốn công tốn sức vì điều gì?"
"Trời ạ, không lẽ họ cũng muốn trộm mộ?"
Dương Triển Nhất gật đầu: "Nói cậu nghe, nước họ cũng có môn phái, gọi là phái Cửu Cúc, bọn họ tìm kiếm linh bảo phong thủy khắp nơi, dựa vào hiểu biết phong thủy của mình mà đầu tư vào nước chúng ta, lấy đó làm vỏ bọc, mục đích thật sự là trộm mộ. Việc này cậu có thể chịu đựng à?"
"Dĩ nhiên là không!" Tôi trả lời ngay.
Dù sao tôi cũng là người của Cục mật vụ, lần này đến Ma Đô chính là để giám sát họ!
Dương Triển Nhất vỗ vai tôi: "Thế là được rồi, chúng ta là nam tử hán, nhất ngôn cửu đỉnh. Cổ mộ này nếu tôi không trộm thì họ sẽ trộm, giờ thiên phá đến sớm, mắt huyệt lộ diện, thắng bại nằm ngay hôm nay. Nếu chúng ta bỏ đi, chẳng phải bảo vật ở Hổ Quy Sơn sẽ rơi vào tay họ sao?" Nói tới đây, Dương Triển Nhất tỏ ra chính nghĩa đạo mạo, cảm thán, "Haizz, tôi cũng muốn thế đâu, nhưng tình thế ép buộc, dẫu mang tiếng là trộm mộ nhưng thật ra là bảo vệ quốc bảo, không để rơi vào tay người ngoài đấy chứ!"
Lão già này đúng là ngụy quân tử.
Suýt thì tôi đã bị lừa!
Tôi nghiêm túc nói: "Ông nói đúng, không thể để bảo vật rơi vào tay chúng. Khi nào tìm được rồi, ông giao cho tôi, tôi sẽ nộp lại cho nhà nước!"
Dương Triển Nhất xấu hổ, hắng giọng: "Không cần nộp đâu, tôi có kênh bán hàng ở nước ngoài, bán xong sẽ chia cho cậu 30%."
Lão này lại kiếm cớ!
Tôi đang định mắng thì thấy mấy chiếc xe địa hình chạy tới dừng dưới chân núi, người đàn ông tên Kiến Vinh đang khom người khúm núm đứng trước mặt họ.
Dương Triển Nhất nói: "Không kịp nữa rồi, hình như thầy phong thủy của họ đến."
Tôi không muốn lên thuyền giặc, nhưng cũng không muốn bảo vật bị cướp mất. Nếu để bảo vật ngay trước mắt bị kẻ thù cướp đi, mặt mũi tôi sau này còn biết giấu vào đâu, có khi nghĩ lại còn muốn tự vả mình vài cái.
"Nghe ông vậy, làm tới luôn!"
Dương Triển Nhất lập tức lấy một cái lồng nhỏ bằng nắm tay ra, cái lồng đó giống loại dùng để nuôi dế, được đan bằng cọng rơm và que gỗ.
Tôi hỏi ông ta: "Đây là cái gì?"
Dương Triển Nhất ngồi xổm xuống, đến gần con rận hổ, nói: "Cậu không hiểu rồi, con rận hổ này là trùng thuần dương, chỉ có thể sinh trưởng ở nơi âm hàn tuyệt đối, giống như phụ tử trong Đông y chỉ có âm hàn mới giúp nó trưởng thành an toàn. Cái lồng cỏ này là dùng lông trên thi thể mao cương đan thành, hiệu quả cực kỳ bá đạo, có thể giữ rận hổ trong phạm vi kiểm soát."
Lão già này sống lâu không uổng, kiến thức đúng là uyên bác.
Đám người dưới núi khi nhìn thấy chúng tôi thì bắt đầu chạy lên núi.
Trong đó có ba gã đàn ông, bước chân nhanh nhẹn, rõ ràng là đang leo núi mà chạy như đang nước rút 100m trên mặt đất.
"Không kịp nữa rồi."
"Còn kịp, cậu nhìn đi!"
Nói xong, Dương Triển Nhất mở lồng, sau đó dùng cọng cỏ đuôi chó nhẹ nhàng khều con rận hổ.
Khi nó bò đến mép hố, Dương Triển Nhất bất ngờ ra tay, nhốt rận hổ vào trong lồng.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được một luồng khí nóng ập tới.
Tuy chỉ trong chớp mắt nhưng khí thuần dương trong cơ thể tôi rõ ràng bốc lên mạnh mẽ.
Bởi vì tôi luyện Thái Ất xa hỏa lục, pháp môn này vốn là khí thuần dương.
"Lục" là chức vị, phải được khí thuần dương sắc phong mới có thể dùng phù hỏa xa.
Phù pháp là phù hiệu tiên thiên, mô phỏng khí thuần dương của trời đất.
Thế nên khi rận hổ xuất hiện, khí thuần dương trong người tôi tăng vọt rõ rệt.
Sau khi bắt được hổ rệp trong chưa đầy nửa phút, cái hố bùn to bằng chậu rửa mặt đột nhiên như suối phun trào ra nước đen, rồi mặt đất nứt toác, xuất hiện một lối đi nhỏ chỉ đủ một người đi qua.
Sát khí ngút trời lan tỏa, tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng hổ gầm vọng ra từ dưới lòng đất.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]