Bạch Tam Nhi liên tục run rẩy, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi to như hạt đậu túa ra từ trán, máu rỉ từ gò má lan xuống tận cổ, bàn tay nổi đầy gân xanh, toàn thân như bị hút khô, teo tóp đi hẳn.
Hạc đạo nhân vội bước lên hỏi: "Sao rồi?"
Bạch Tam Nhi đau đớn nói: "Lão Hoàng vừa xuống đã bị kẹt lại, ban nãy tôi bị ngài ấy chiếm xác, cơ thể không chịu nổi. Các anh em... Nơi này rất tà đạo, nếu thật sự xuống, e rằng không ai toàn mạng."
Nghe Bạch Tam Nhi nói, mọi người đều im lặng.
Cao Đại Lực dựa vào tường, cảm thán: "Lão Hạc, ông lớn tuổi nhất, nghe ông, làm hay không đây?"
Hạc đạo nhân suy nghĩ một lúc rồi đập đùi: "Phú quý trong hiểm nguy! Người anh em này còn dám xuất hồn để vào cổ mộ, anh em ta còn sợ gì!"
"Cũng được, dù sao tôi cũng phải cứu lão Hoàng!"
Dứt lời, Bạch Tam Nhi ngửa đầu thở ra một luồng hàn khí.
Sau khi cơ thể hồi phục một chút, tôi cảm nhận rõ tinh khí trong người anh ta đang dần suy yếu.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, Bạch Tam Nhi có thể sống qua 40 tuổi đã là một kỳ tích.
Sau khi mọi người quyết định xong, Bạch Tam Nhi kể lại những gì Hoàng tiên nhân nhìn thấy khi lẻn vào.
Cổ mộ có bậc thang đi xuống, trước cửa có hai đèn dầu xác, anh ta bị kẹt lại ở đó. Theo anh ta tính thì không quá 20 mét, anh ta định cứu Hoàng tiên nhân trước đã.
Tôi vẫn luôn âm thầm quan sát mọi người. Từ ánh mắt của Trần Phượng Nghê, tôi không hề thấy một chút sự sợ hãi, ngược lại là nỗi khát khao, tò mò với điều chưa biết.
Trước đây Tiểu Nha nói cô ấy có hộ thể, có lẽ là vì liên quan đến vấn đề này, nếu không một người bình thường như Trần Phượng Nghê thường xuyên vào cổ mộ sớm đã gục ngã rồi.
Sau khi thống nhất, Bạch Tam Nhi đi đầu, mọi người theo sát tiến vào địa cung. Bậc thang do người xưa xây dựng không bằng phẳng dễ đi như hiện đại, toàn bộ đều làm bằng đá. Hai bên lối đi có tấm đá cố định. Mới đi xuống một lúc đã có một luồng gió lạnh thổi vào người, chứng tỏ nơi này không hoàn toàn kín.
Bùn đất chứa sát khí khiến bậc thang nơi này rất trơn, suýt thì tôi đã ngã nhào, may có Trần Phượng Nghê kéo tôi lại, nếu không, cơ thể phàm trần như tôi chắc sẽ bị gãy xương mất.
Quãng đường hơn 20 mét nghe thì ngắn nhưng thật ra phải khom lưng bò qua đường hầm hẹp chỉ đủ cho một người đi, mỗi bước đều cực kỳ vất vả.
Đột nhiên, Bạch Tam Nhi dừng lại: "Có thi thể."
Tôi ở phía sau nhìn không rõ, nên hỏi xác gì vậy?
Bạch Tam Nhi trả lời: "Có hai tên trộm mộ chết ở đây."
Trần Phượng Nghê hỏi: "Chết thế nào?"
"Thi thể khô quắt, không có dấu hiệu thối rữa, quần áo là đồ hiện đại, tôi đoán chết vì mất nước." Bạch Tam Nhi đáp.
Ở một nơi như thế này, khi phát hiện có người chết, thật ra chẳng ai biết đã xảy ra chuyện gì.
Bạch Tam Nhi tiếp tục kiểm tra, nhưng vì chuyên môn có hạn nên anh ta tránh ra để Cao Đạo Lực kiểm tra. Suy cho cùng, Cao Đại Lực là người chuyên khiêng quan tài, thế nên trong những người ở đây, cậu ta là người tiếp xúc với thi thể nhiều nhất.
Quả nhiên chưa tới nửa phút, Cao Đại Lực đã có câu trả lời.
Hai người này chết chưa đến một tháng, trên người có hộ chiếu, xác định là người Nhật.
Sau đó, Cao Đại Lực dùng tay không kiểm tra, phát hiện nội tạng rỗng hoàn toàn, máu cũng bị hút cạn, vì điều kiện nhiệt độ trong hầm nên đã thành xác khô.
Có điều, theo y học thì cách chết này không khả thi.
Cuối cùng Cao Đại Lực kết luận trong đường hầm này có đông trùng, một loại trùng độc đặc trưng ở Vân Nam, có thể bị cấy vào cơ thể người khác mà mục tiêu không hề hay biết. Chúng sẽ nhanh chóng ăn sạch nội tạng của ký chủ, điều đáng sợ là quá trình này không gây đau đớn gì, đến khi phát hiện ra thì đã quá muộn.
Loại vu thuật này từng được các vương hầu quý tộc sử dụng trong cổ mộ để tạo thành một cách phòng chống trộm độc đáo.
Chúng tôi nhìn nhau, tôi hỏi: "Ý cậu là có khả năng chúng ta cũng bị dính đòn rồi?"
"Chắc là không. Trực giác của Đại Lực rất nhạy, nếu có gì xảy ra, cậu ta sẽ cảm nhận được." Hạc đạo nhân nói. Sau đó ông ta quan sát xung quanh, trầm giọng, "Phong thủy nơi này rất đặc biệt, âm trạch hướng dương, chủ nhân ngôi mộ không muốn chết, mà muốn hồi sinh."
"Đạo trưởng, ông muốn nói người trong mộ vẫn còn sống sao?" Trần Phượng Nghê hỏi.
Tôi kéo tay cô ấy: "Sao tôi có cảm giác cô rất phấn khích vậy?"
"Gần đây tôi đang chuẩn bị viết luận văn tốt nghiệp mà chưa tìm được đề tài phù hợp, nếu lời đạo trưởng nói có thể đề ra một giả thuyết nào đó thì tôi có thể dùng làm đề tài tham khảo." Trần Phượng Nghê nghiêm túc trả lời.
Tôi thầm nghĩ cô gái này đúng là có vấn đề, gặp chuyện như vậy mà vẫn bình tĩnh thản nhiên được.
Hạc đạo nhân thở dài: "Nói thì dễ, làm thì khó. Lý thuyết là một chuyện, thực tế lại khác. Bản thân thời gian không tồn tại, chỉ có vật chất biến mất mới tạo ra khái niệm thời gian. Đó là lý do tại sao các vị vua và tướng lĩnh của các triều đại đã thử mọi cách để giữ lại hồn phách. Nhưng trên thực tế, kết quả cuối cùng luôn là đứng giữa sự sống và cái chết, trạng thái mơ màng, không biết năm tháng, không thể tỉnh dậy, giống như bị nhốt trong không gian tối tăm kín mít."
"Địa ngục vô gián." Tôi nói.
Hạc đạo nhân gật đầu: "Đúng vậy, điểm đáng sợ nhất của địa ngục vô gián chính là muốn chết không được, muốn sống cũng không xong."
Thông thường, những âm linh có thể tạo nên địa ngục vô gián đều rất hung ác.
Tôi nhớ lại những gì từng chứng kiến, lòng cảnh giác lập tức được nâng cao.
Sau khi kiểm tra thi thể xong, Cao Đại Lực đến chỗ cánh cửa đá đầu tiên, nơi này vẫn còn nguyên vẹn.
Theo cậu ta, bề mặt cánh cửa bị tẩm độc, chạm vào là sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Ngoài ra, Hoàng tiên nhân cũng mất tích ngay tại đây.
Sau khi kiểm tra nhiều lần, cậu ta nói có một đoạn kinh văn viết trên cổng đá, nhưng cậu ta không đọc được chữ đó, nên nhờ Trần Phượng Nghê đến xem. Hai người đổi chỗ, có điều Trần Phượng Nghê cũng không biết.
Vì đường hầm chỉ đủ chỗ cho một người đi qua nên chúng tôi lần lượt tiến lên để nhận dạng.
Đến lượt tôi, khi quần áo đã sờn hết, cuối cùng tôi cũng đến được phía trước. Tôi nhìn kỹ thì lập tức nhớ đến đoạn kinh văn từng thấy ở Long Hổ Sơn.
Tôi buột miệng thốt lên: "Độ nhân kinh!"
"Cậu biết nó?"
"Tôi không biết, chỉ là từng thấy ở Long Hổ Sơn một lần!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]