Những dòng kinh văn trên cánh cổng đá này giống hệt những gì tôi từng thấy ở Long Hổ Sơn, kể cả dấu vết đồng tiền in trên lòng bàn tay tôi cũng khiến ký ức lập tức quay về lần trải nghiệm kỳ dị đó.
Trên bề mặt cổng đá khắc đầy chữ được điêu khắc chỉnh chu thành một hàng kinh văn.
Theo cách nói của Đạo gia, Độ nhân kinh lưu hành bên ngoài mang ý nghĩa tiêu tai giải nạn.
Nhưng phiên bản gốc của nó lại bao hàm cả nghi lễ, trai pháp, phù thuật, tu luyện...
Chủ nhân ngôi mộ khắc Độ nhân kinh lên cổng chính thật sự khiến tôi bất ngờ.
Tay tôi nhẹ nhàng lướt qua bề mặt dòng kinh văn, không ngờ dấu vết in đồng tiền trên lòng bàn tay có từ lúc ở Long Hổ Sơn lại bất ngờ hiện ra.
Giống như một chiếc chìa khóa, chỉ cần chạm nhẹ liền nghe tiếng "ầm" trầm đục vang lên.
Toàn bộ cánh cổng đá vỡ nát thành từng mảnh vụn khiến những người khác ngơ ngác nhìn không nói nên lời.
Tôi quay đầu, lúng túng nói: "Chắc là do lâu ngày nên bị mục nát..."
"Khoan đã, nhìn phía trước kìa!"
Hạc đạo nhân ở ngay phía sau tôi, dùng đèn pin rọi về phía trước. Hai bên đường hầm chật hẹp xuất hiện một hàng đồng nam đồng nữ mặc yếm đỏ đang quỳ, đồng nam cạo tóc kiểu úp nồi, đồng nữ tết tóc kiểu sừng dê.
Nhìn từ bên ngoài, những thi thể này như vẫn còn sống. Tất cả đều cúi đầu, không thể nhìn rõ nét mặt hay thần thái.
Bạch Tam Nhi căng thẳng nói: "Lão Hoàng nhà chúng tôi gặp chuyện ở ngay đây, mọi người tuyệt đối đừng chủ quan, tôi cảm thấy nơi này rất nguy hiểm."
"Vớ vẩn, không nguy hiểm thì ai đi trộm mộ làm gì!" Cao Đại Lực nói.
Bạch Tam Nhi đang định phản bác thì Trần Phượng Nghê bất ngờ lên tiếng: "Mọi người cẩn thận, tuyệt đối không chạm vào đồng nam đồng nữ, đó là đông trùng."
"Tiểu Trần, cô nhìn ra gì hả?" Hạc đạo nhân hỏi ngay.
Là người có học vấn cao nhất và kiến thức uyên bác trong đội, lời của Trần Phượng Nghê có sức nặng rất lớn.
Cô suy nghĩ một lúc, rồi kể về "đông trùng Vân Nam" mà bố cô từng đề cập. Đó là một loại tà thuật luyện người sống thành đông trùng, mà vật chủ tốt nhất cho loại trùng này chính là đồng nam đồng nữ.
Trong đường hầm hiện tại có bảy cặp đồng nam đồng nữ.
Sở dĩ chúng không phân hủy là vì nội tạng bên trong đã bị đông trùng chiếm cứ.
Trần Phượng Nghê phân tích rằng trong huyệt có luồng không khí lưu thông, chứng tỏ cổ mộ thông với mạch nước ngầm bên dưới, nhờ đó duy trì lượng khí nhất định, đây cũng là điều kiện lý tưởng để đông trùng ngủ đông.
Tổng cộng có mười bốn đông trùng, bên trong toàn là trứng trùng.
Nếu bị phá vỡ thì đây chẳng khác nào một quả bom sinh học khổng lồ, tất cả chúng tôi đều sẽ tan xác.
Nhưng điều tôi thắc mắc là hai người Nhật kia chết thế nào?
Chẳng lẽ còn đông trùng khác sao?
Lúc này, tất cả chúng tôi đều ép sát vào vách tường, từ từ di chuyển vào trong. Thỉnh thoảng Bạch Tam Nhi lại cố cảm ứng vị trí của lão Hoàng nhà anh ta. Nhưng thử vài lần vẫn không cảm ứng được, Bạch Tam Nhi bắt đầu rối trí.
Hạc đạo nhân hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Bạch Tam Nhi lo lắng: "Không ổn rồi! Rõ ràng lão Hoàng ở gần đây, sao tự nhiên biến mất tiêu?"
Cả nhóm kiểm tra xung quanh.
Đường hầm vốn đã hẹp, vách tường đều làm từ đá tảng xếp thành. Cách làm này giúp tránh nguy cơ sụp mổ do niên đại quá lâu.
Chúng tôi nhận thấy các tảng đá phủ đầy kỳ văn kỳ lạ, nhìn có vẻ hỗn loạn, nhưng với người am hiểu thuật số như chúng tôi thì đó lại giống như mô phỏng quỹ đạo của các vì tinh tú trong trời đất.
Điều kỳ lạ là các ký hiệu này không hề vẽ bừa, dù có vẻ rối rắm nhưng lại toát ra vẻ ám ảnh và quy luật khó diễn tả.
Hạc đạo nhân nói: "Đừng vội, tiểu Trần, cô có thể đoán được ngôi mộ này là từ thời nào không?"
Trần Phượng Nghê trầm tư: "Ông cũng biết, phong thủy cổ đại của chúng ta chỉ có ở khu Ba Thục, Trương Lỗ sáng lập chính quyền theo hệ thống Đạo giáo mới có nhiều phù văn như vậy. Mọi người nhìn lên trần đi, hoa văn mây kia là đặc trưng của Đạo giáo. Nhưng nơi đây cách Ba Thục mấy ngàn cây số. Tôi đoán cổ mộ này có lẽ thuộc thời Lưỡng Tấn, dù gì thời đó huyền học cực kỳ thịnh hành."
"Mọi người chờ chút, những ký hiệu này rất giống thông thiên văn." Tôi nói.
Mọi người nhìn theo hướng tôi chỉ, trên trần đầy những hàng chữ dày đặc.
"Tôi chưa từng nghe đến khái niệm này." Trần Phượng Nghê kinh ngạc.
Thật ra tôi chỉ đoán thôi. Trước đây ở Tàng Kinh Các trên Mao Sơn, tôi từng thấy loại ký hiệu tương tự, về bản chất cũng cùng một dạng.
Tôi nói: "Lúc đó ở Mao Sơn, do xảy ra xung đột, tôi không may gây ra một trận hỏa hoạn. Tôi nhớ mình có nghe vài người nói hoa văn mây dùng để liên lạc với thần linh."
Cao Đại Lực cười hề hề: "Liên lạc với ai không quan trọng, chúng ta đã đến đây thì không thể tay trắng trở về!"
Dứt lời, cậu ta chủ động nhích người lên phía trước dẫn đội.
Tôi từng thấy rõ quy mô của Hổ Quy Sơn nên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Vượt qua đám đông trùng, từ xa chúng tôi nghe thấy tiếng nước chảy.
Điều này khiến ai nấy đều thở phào. Chúng tôi chỉnh lại đèn đeo trên trán, tránh làm chói mắt nhau khi nói chuyện.
Đoạn đường phía sau khá suôn sẻ, không có trở ngại nào, cả đội tiến sâu đến trung tâm địa cung.
Nơi này chưa từng bị lũ trộm mộ đụng đến, đối với dân trộm mộ thì đây đúng là một kho báu chưa được khai quật.
Khi tầm nhìn trở nên rộng hơn, ánh đèn trên trán chiếu đến trần liền phản xạ ra những điểm sáng lấp lánh như những vì sao, kết hợp với hoa văn mây tạo thành những ký hiệu Đạo giáo độc đáo, có hình binh tướng, có hình cổ xưa, vừa mờ vừa ảo.
Trần Phượng Nghê tìm kiếm khắp nơi, phát hiện trong góc có hàng loạt người lợn.
Họ bị treo bằng dây thừng, cơ thể quỳ rạp, đỉnh đầu bị khoét lỗ để làm giá đỡ nến.
"Ai có bật lửa không?" Trần Phượng Nghê hỏi.
Cao Đại Lực lấy một cái trong túi ra đưa. Khi Trần Phượng Nghê châm lửa trên đầu người lợn, từng ngọn nến bắt đầu cháy lan khắp địa cung.
Không gian nơi đây rộng khoảng một sân bóng rổ.
Chính giữa là một bệ cao, bên cạnh là bia đá tôi từng thấy khi hồn thoát xác.
Nói thật, tôi thật sự giật mình.
Vì nơi đây nhỏ hơn hàng trăm lần sao với cảnh tôi từng thấy khi trong trạng thái hồn rời khỏi xác, khi đó tôi thấy thiên binh vạn mã, xương khô màu đỏ, nhưng bây giờ chẳng còn gì, trước mắt là tám huyệt mộ, mỗi huyệt đặt một lệnh bài bằng đá.
Tổng cộng có tám lệnh bài, do khoảng cách khá xa nên không thể nhìn rõ chữ ghi trên đó.
Chúng tôi chia nhau ra hành động. Cao Đại Lực đốt hết đám người lợn, tôi đếm sơ qua có ba mươi sáu người, tư thế quỳ của họ khớp hoàn toàn với trận pháp ba mươi sáu Thiên Cương.
Ba mươi sáu Thiên Cương bao quanh mộ chính, kết hợp với tám lệnh bài, nối liền với trung tâm ngôi mộ, vừa kéo tạo thành dáng vẻ của Bắc Đẩu thất tinh trận.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]