Nam Đẩu chủ sinh, Bắc Đẩu chủ tử.
Bắc Đẩu còn gọi là sao đế vương, tượng trưng cho xe của thiên tử, đại diện cho việc tuần du trời đất, thanh tra trăm quan. Do đó, hướng mà Bắc Đẩu chỉ tới cũng là hướng tuần du.
Mỗi hướng Đông, Nam, Tây, Bắc đều mang những điềm báo khác nhau.
Người xưa từng phát hiện sao Bắc Đẩu quay một vòng, vạn vật hưng suy hoàn thành một vòng tuần hoàn. Quay vài vòng, người bên cạnh sẽ chết. Vì vậy mới có câu Bắc Đẩu chủ tử.
Đạo gia gán cho Bắc Đẩu ý nghĩa thần thánh, cho rằng đó là nơi linh hồn quy tụ về.
Chủ nhân ngôi mộ này dám dùng Bắc Đẩu làm bố cục, tham vọng đúng là rất lớn.
Ba mươi sáu người người lợn được dùng làm đèn dẫn hồn, phản chiếu lên mái vòm đầy hoa văn mây. Còn nơi cất giữ binh mã có tám lệnh bài, chỗ của bộ xương đỏ chắc chắn là một cây sáo dài.
Trần Phượng Nghê chạm vào tôi, hỏi: "Không phải anh từng đến sao?Sao nhìn còn ngạc nhiên hơn cả tôi vậy?"
Tôi cười khổ: "Tôi đang thấy lạ, chỗ này hình như còn bị thu nhỏ nữa thì phải."
Sau khi kiểm tra sơ bộ tình hình xung quanh, Hạc đạo nhân bước đến cây cầu nhỏ bắt ngang qua mạch nước ngầm. Cây cầu này trông như một mô hình diễn tập chiến trận.
Ông ta hỏi: "Có cảm giác quen không? Kích thước của ba hồn nhỏ hơn thân xác thật của con người nhiều, lần trước cậu dùng thuật di hồn tách khỏi xác nên mới thấy mọi thứ to lên."
Quả thật tôi thấy khá quen mắt, lần đó tôi đã băng qua cây cầu này để quay về, các đội binh mã xếp xung quanh cũng khớp với các hố đã đào sẵn.
Chỉ cần tìm được cổ mộ, phần còn lại không hề phức tạp như người ngoài tưởng, nếu không thì làm gì có chuyện nhiều mộ bị trộm đến vậy.
Trộm mộ gồm ba bước: tìm mộ, mở mộ, lấy đồ.
Chưa đến nửa tiếng, cả nhóm đã khám phá gần như toàn bộ huyệt mộ.
Trần Phượng Nghê đứng trước bia mộ không chữ, rơi vào trầm tư. Tôi hỏi cô ấy có nhìn ra gì không.
Trần Phượng Nghê đáp: "Mộ này... Là mộ trống."
"Không thể nào."
Cao Đại Lực đã leo lên quan tài chính. Với sức lực phi thường và hiểu biết cơ quan, cậu ta dễ dàng mở nắp quan tài phụ.
Sau đó cậu ta vẫy tay với chúng tôi, nói: "Đây là quan tài Tứ Phương Kim Dương điển hình! Hôm nay mấy anh em chúng ta phát tài rồi!"
Nhưng chính lúc này, một luồng tà khí ngút trời từ quan tài tràn ra, bao phủ xung quanh.
Tôi quen tiếp xúc với tà vật, nên cảm nhận rõ luồng sức mạnh này đang ầm ầm lao đến như một bàn tay khổng lồ bao trùm lấy tất cả.
Ai vào được những nơi thế này đều có vô cùng nhạy cảm với những luồng khí đặc biệt.
Bầu không khí tạm thời lặng xuống. Trần Phượng Nghê nói: "Đây là tiên quan... Theo truyền thuyết, tu sĩ biết đại hạn của mình đã đến nên dùng quan tài làm nơi phi thăng. Ba mươi sáu người lợn làm đèn dẫn hồn, Bắc Đẩu cửu tinh tượng trưng cho luân hồi, binh mã trấn giữ không cho quỷ mị xâm nhập cổ mộ."
"Phi thăng chỉ là giả thôi. Dù có thật thì cũng phải còn xác, sao lại trống không được?" Hạc đạo nhân nghi ngờ.
Trần Phượng Nghê trả lời: "Mọi người có từng nghe đến binh giải chưa? Mau rút lui thôi, tôi lo nếu trễ sẽ có biến. Mộ này là một trống, không có gì cả, đi mau!"
Trần Phượng Nghê vừa nói vừa định rút lui.
Nhưng đột nhiên, Cao Đại Lực lại hớn hở nói: "Tiểu Phượng, cô xem đây là gì nè!"
Cậu ta lấy vài món đồ gốm từ quan tài phụ ra, vẫy tay gọi chúng tôi đến xem. Sau đó, cậy ta nhảy xuống mộ chính, chạy đến hố tùy táng, kéo tấm ván đậy lên, bên trong là vô số kỳ trân dị bảo.
Hạc đạo nhân nói: "Đã đến rồi thì cứ xem đi, cô lo xa quá rồi đó."
Nhưng trong Trần Phượng Nghê vô cùng lo lắng: "Bố tôi từng nói tu sĩ nếu không thấy xác thì ắt là binh giải, đang ẩn thân ở nơi bí mật gần đó. Tôi sợ đây là cái bẫy."
Lời Trần Phượng Nghê nói không tác động được bao nhiêu, dù gì cũng đã vào cổ mộ, tất cả mọi người đều mải mê với kho báu. Chính tôi cũng không nhịn được mà đi xem mấy món đồ kia.
Cao Đại Lực có giác quan tìm kho báu còn mạnh hơn khứu giác của thú hoang. Cậu ta lôi ra vô số vàng bạc châu báu, miệng cứ lẩm bẩm: "Lần này chắc chắn phát tài rồi."
Hạc đạo nhân lo quan sát phong thủy, Bạch Tam Nhi thì cầm thước truy long không tha góc nào, gọi inh ỏi: "Tiểu Hoàng... Tiểu Hoàng... Ngài ở đâu?"
Tôi lại gần Trần Phượng Nghê. Chính tại cái bia không chữ này, lần trước tôi từng thấy bốn chữ "Thái Thượng Phong Tiên". Khi ấy trong quan tài có một thi thể cổ xưa hóa thành rắn độc lao về phía tôi. Nếu không có Dương Triển Nhất hỗ trợ, tôi chắc chắn đã bị mắc kẹt lại.
Theo ý của Trần Phượng Nghê thì khả năng cao nó có liên quan đến binh giải.
Gió âm nhè nhẹ quanh cổ mộ.
Đột nhiên có một luồng tà khí tỏa ra từ quan tài chính rồi lan rộng.
Trần Phượng Nghê cuống cuồng chạy đi tìm Hạc đạo nhân.
Nhưng ông ta lại khuyên đã đến đây thì ở lại, khó khăn lắm họ mới vào được cổ mộ, nếu không mang gì ra thì chuyến đi này coi như uổng phí.
Sau đó, Hạc đạo nhân lấy một cái túi lớn ra trải xuống đất, bắt đầu gom cổ vật, chỉ có tám lệnh bài binh mã và cây sáo làm từ xương người thì ai cũng biết rõ nên không động vào.
Tà khí ngày càng nặng. Tôi cùng nhóm của Trần Phượng Nghê đến đây chỉ với mục đích giải bí mật "Thái Thượng Phong Tiên". Lần đầu khi đến, tôi đã có cảm giác nơi này ẩn chứa một bí mật cực kỳ to lớn.
Cục mật vụ mặc nhiên để Trần Đan Thăng đưa Tiểu Nha đi, bây giờ đến cái đại hội huyền môn cũng không cho tôi tham gia, tôi bắt buộc phải tạo chút động tĩnh để thu hút sự chú ý.
Hơn nữa, trên tấm bia đá cổ mộ có bóng người, thứ hắn ôm trong lồng ngực chắc chắn là báu vật.
Nhưng hiện tại thoạt nhìn ai cũng đỏ mắt vì lợi lộc.
Thấy Trần Phượng Nghê nhíu mày, tôi nói: "Tôi thấy cô nói có lý, hay là chúng ta đi trước?"
Trần Phượng Nghê do dự vài giây, rồi quay sang hỏi những người khác có đi không.
Hạc đạo nhân và Cao đạo lực gần như đồng thanh trả lời: "Mở mộ chính xong sẽ đi, đã đến đây rồi thì sao có thể tay không trở về?"
"Được, vậy tôi đi trước." Trần Phượng Nghê nghiêm giọng.
Tôi và cô ấy quay về lối cũ, nhưng chưa kịp bước lên bậc thang thì đã thấy có người đi ngược lại.
Người đó mặc áo gió màu đen, theo sau là hai nam một nữ.
Nhìn thấy đối phương, tôi buột miệng thốt lên: "Nakamura Riko!"
"Mấy người quen nhau?" Trần Phượng Nghê ngạc nhiên.
Hai người đàn ông đi sau cao chưa đến 1m70, mắt một mí, đuôi mắt xệ, ánh mắt âm độc nhìn chúng tôi chằm chằm.
"Từng gặp, nhưng không thân." Tôi trả lời.
Nakamura Riko nở nụ cười quyến rũ: "Trương Nguyên Cát, cậu đúng là vô tình. Hai nhà chúng ta từng là chỗ thân thiết, cậu rời khỏi thiên sư phủ, bỏ tôi lại, thật không ngờ hôm nay chúng ta lại gặp nhau ở đây."
Tôi chất vấn: "Dừng! Hai chúng ta chẳng quen thân. Mấy người đến đây làm gì?"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]