Chương 398: Chấn hưng gia nghiệp
"Trời ơi, cái gì vậy, vừa rồi hình như có thứ gì đó bị kéo khỏi cổ họng tôi, không phải là thứ trong người tôi chảy ra đấy chứ?"
Sắc mặt Đổng Thu Nhiên trông rất yếu ớt, vệ sĩ bên cạnh đề nghị đưa cô ta đến bệnh viện, nhưng cô ta lập tức từ chối.
Sau đó, Đổng Thu Nhiên cẩn thận hỏi thử: "Đại sư, bây giờ tôi không sao rồi chứ?"
"Không chắc."
"Trời đất ơi, tôi van anh, giòi với thịt gì đó ghê chết đi được. Không phải chỉ một triệu tệ thôi sao, tôi đưa anh. Đại sư, anh đừng bỏ rơi tôi!" Đổng Thu Nhiên nhìn tôi chằm chằm.
Nhìn là biết cô ta thật sự sợ rồi.
"Chuyện nào ra chuyện đó. Việc của cô không đáng một triệu, chuyển tôi hai mươi vạn là được."
Tôi đưa số tài khoản cho cô ta.
Đổng Thu Nhiên hơi sững lại, chưa phản ứng kịp.
Tôi nói tiếp: "Chuyện của cô, nếu sau này còn vấn đề gì thì cứ đến tiệm cầm đồ Nguyên Cát tìm tôi."
"Tiệm cầm đồ Nguyên Cát của anh ở đâu?"
Đổng Thu Nhiên nhìn sang chưởng quầy Vương.
Chưởng quầy Vương khách sáo nói: "Cô Đổng, hơn một năm trước, tiệm cầm đồ Nguyên Cát bị cháy lớn, không còn nữa."
Lúc đó ông nội tôi biến thành Hạn Bạt, trốn dưới hầm nhà, rồi bị đạo môn bao vây. Sau đó gia nghiệp nhà tôi bị phá hủy hoàn toàn, tâm huyết cả đời của ông cũng theo đó mà tan nát.
Nay Thiên Sư Phủ xảy ra biến cố, lão thiên sư quét sạch yêu ma quỷ đạo.
Sơn trang Vân Mộng biến thành cấm địa của huyền môn.
Thế lực của Cục Mật Vụ thì sâu không lường được.
Tôi đã trở thành người thừa kế của thiên sư, còn có được thiên sư khí mà cha để lại. Vì vậy, bây giờ tôi hoàn toàn đủ sức dựng lại đại kỳ của tiệm Nguyên Cát.
"Bảy ngày nữa, tiệm cầm đồ Nguyên Cát sẽ mở cửa lại. Đến lúc đó nhớ đến mừng nhé."
Nói xong, tôi dẫn Triệu Vân Lộc rời khỏi Cự Tinh Lâu.
Oan có đầu, nợ có chủ.
Không phải họ lập bẫy, tôi cũng chẳng đi gây phiền phức cho họ.
Tôi bảo Triệu Vân Lộc lái xe chở tôi về chỗ tiệm cầm đồ. Ngôi nhà do tổ tiên để lại, cửa lớn khóa chặt, biển hiệu rơi mất, tường ngoài loang lổ vết nứt, hỏng nát không chịu nổi, bảng hiệu chẳng biết đã bị nhân viên vệ sinh quăng đi đâu.
Triệu Vân Lộc tựa bên chiếc taxi, cảm thán: "Không ngờ mới hơn một năm mà thay đổi nhanh vậy, cảm giác như nằm mơvậy."
"Đừng bi quan như thế. Bây giờ tôi đã quay về, mọi thứ đều có thể bắt đầu lại."
"Haizz... Trước khi ông nội mất cũng dặn rồi, đời này tài vận đã cạn, chỉ có thể làm một người bình an vô sự. Cổ vật là chuyên môn của tôi, tôi tự tin lắm, vậy mà cuối cùng lại thành ra nông nỗi này. Đúng là số mệnh."
"Nếu có thể thuận lợi vượt qua thì đã không gọi là kiếp nạn."
Tôi mở cửa. Nhìn cảnh tiệm cầm đồ đầy bụi đất, lòng không khỏi nghìn mối cảm xúc.
Rất nhiều người không hiểu: trong tiềm thức mỗi người đều ẩn chứa vận mệnh của riêng họ. Chống lại sự trêu ngươi của vận mệnh, bản chất chính là chống lại tiềm thức của mình.
Đạo gia giảng tâm động tức khí động, con người và trời đất vốn là một trường từ trường liên kết.
Thứ bạn muốn chính là điểm tụ năng lượng của bạn.
Khi năng lực còn yếu mà đòi hỏi quá nhiều, tự nhiên sẽ biến thành gánh nặng, cũng là cái mà thuật số huyền học gọi là "tài nhiều thân yếu". Năng lực bản thân không đủ, tài là nguồn vật chất, sẽ biến thành áp lực do h*m m**n tạo thành.
Ông nội Triệu cũng tinh thông huyền học, đương nhiên nhìn ra nguyên thần của cháu mình sẽ yếu đi khi chuyển vận ở giai đoạn này. Tất cả h*m m**n, suy nghĩ, cuối cùng đều biến thành lực đối nghịch, dội ngược lên chính bản thân.
Tôi không gọi người dọn dẹp, mà gọi Triệu Vân Lộc vào giúp.
Khi chúng tôi đang làm, hàng xóm xung quanh nối nhau kéo đến chào hỏi.
Chẳng mấy chốc cửa tiệm đã đầy người.
"Nguyên Cát về rồi à?"
"Ông nhà mất lúc đó, con cũng chẳng nói với chúng tôi một tiếng."
"Sau này có gì cần giúp thì cứ gọi nha."
"Đúng đó, trước đây ông cụ đối xử với mọi người tốt lắm, một cái chớp mắt mà bỏ hoang lâu vậy, tưởng con dọn nhà đi rồi."
Tôi cười: "Cảm ơn mọi người. Lần này tôi về cũng là để chấn hưng lại gia nghiệp. Chờ đến ngày khai trương, tôi mời mọi người uống rượu."
"À đúng rồi Nguyên Cát, thời gian con đi vắng, thường xuyên có người đến đây lảng vảng. Đặc biệt mấy hôm gần đây, hay thấy có người lẻn vào ban đêm. Con xem trong nhà có mất gì không."
"Trong nhà chẳng có gì đáng tiền đâu, cô yên tâm."
"Không thể nói vậy, nhà nát vẫn còn đáng giá mà."
Nhiều người bắt đầu góp ý cho tôi.
Sau khi chào hỏi rồi tiễn hết cả đám hàng xóm, tôi mới quay lại dọn dẹp.
Ban đầu tôi chỉ tưởng đám vô gia cư đến ngủ nhờ, không để tâm lắm.
Chúng tôi dọn suốt một buổi chiều, trong nhà mới tạm nhìn thấy ánh sáng.
Tôi lại đi đặt làm bảng hiệu mới, đồ đạc trong nhà phần lớn hỏng nát, mà bây giờ trong tay tôi cũng có gần một triệu tệ tiền mặt.
Tôi không có áp lực kinh tế gì, bèn đặt mua hết các đồ trang trí cần thiết, sau đó khoác vai Triệu Vân Lộc: "Cậu đừng chạy xe taxi nữa, trả xe lại đi. Theo tôi làm ăn, tôi có miếng ăn thì cậu không bao giờ bị đói."
"Bát tự của tôi có được không, đừng có kéo cậu xuống theo." Triệu Vân Lộc lo lắng.
"Anh em trong nhà nói thế là xa lạ rồi. Với lại cậu quên tôi làm nghề gì à? Tôi bảo không sao là không sao."
"Vậy tôi không nói gì nữa."
Tôi nhìn đồng hồ: "Đi thôi, gọi cho cô bạn hot girl kia của cậu, chúng ta đi đòi nợ."
"Gọi điện?" Triệu Vân Lộc gãi đầu, bất lực nói: "Hồi trước cô ta chặn số tôi rồi, giờ tôi liên lạc không được."
"Cậu cũng giỏi thật, trước là phong lưu đào hoa, giờ thành ra thế này."
Hết cách, tôi đành gọi cho Đổng Thu Nhiên.
Cô ta rất ngạc nhiên, rồi vui mừng hỏi: "Đại sư, sao tự nhiên anh gọi cho tôi? Có phải chuyện của tôi lại xảy ra vấn đề gì không?"
"Cô đừng căng thẳng. Tôi có chuyện muốn nhờ."
"Anh nói vậy là khách sáo rồi. Tôi nợ anh một nhân tình, anh có việc cứ bảo."
"Vậy tôi nói thẳng, giúp tôi tìm vị trí của cô hot girl kia, càng chi tiết càng tốt."
Tuy tôi không thích nhờ cậy ai, nhưng ở cái xã hội phàm tục này, nhiều chuyện không phải cứ có tiền là được.
Đổng Thu Nhiên cúp máy, khoảng hai mươi phút sau gửi toàn bộ thông tin cho tôi.
Hot girl tên Tôn Lăng, 26 tuổi. Nhìn ảnh cũ thì khá xấu, gương mặt bây giờ gần như chỗ nào cũng động dao kéo. Mặt kiểu thẩm mỹ thì lên hình đẹp, còn gặp trực tiếp thì cứng đơ. Trẻ còn có độ đàn hồi, chứ già đi một chút là mặt y chang xác ướp.
Sau khi rõ địa chỉ, Đổng Thu Nhiên còn hỏi tôi có cần cử người đi bắt về không.
Tôi lập tức từ chối: "Làm vậy chẳng hóa ra tôi thành kẻ xấu à?"
Buổi tối, tôi dẫn Triệu Vân Lộc đến nhà cô ta. Vừa mở cửa, thấy chúng tôi, cô ta liền kêu ầm lên đòi báo cảnh sát, trông vừa tội nghiệp vừa vô tội.
Tôi nói thẳng: "Chuyện cô lừa bạn tôi, tôi biết hết rồi. Một triệu, tôi cho cô bảy ngày chuẩn bị. Hậu quả tự chịu."
Tôn Lăng tỏ tội nghiệp nói: "Các anh bắt nạt tôi quá. Một triệu gì chứ? Với lại trước kia tôi với anh Vân Lộc quen nhau, anh ấy tiêu tiền cho tôi không phải bình thường sao?"
"Tôi không rảnh nói nhiều."
Tôi viết số điện thoại, ném vào trong nhà, đồng thời khẽ đặt tay lên Ngọc bội Địa Khôi Tiên, một bóng đen lướt vào phòng.
Tôi mỉm cười: "Bảy ngày. Tôi chỉ đợi cô bảy ngày."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]