Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 399:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 399: Dạ Ma trở về

Tôn Lăng chửi một câu: "Thần kinh à?", rồi quay sang nhìn Triệu Vân Lộc, hống hách nói: "Vân Lộc, anh đường đường đàn ông con trai, chia tay rồi còn chạy tới dây dưa tôi làm gì? Tôi thừa nhận lúc hai đứa quen nhau, tôi có tiêu tiền của anh, nhưng tôi cũng bỏ ra thứ khác mà, đúng không?"

Cô ta không hài lòng, bước lên trước, ép Triệu Vân Lộc lùi sát vào một bên, nói tiếp: "Hồi đó là anh muốn ngủ với tôi, tôi cũng cho anh ngủ rồi. Chẳng qua hai đứa không hợp, chia tay xong anh còn bám theo tôi làm gì? Tự soi gương lại xem, còn ra cái đàn ông không."

"Cái... Cái... Chuyện món cổ kia là sao?" Triệu Vân Lộc căng thẳng hỏi.

"Đồ cổ là do anh tự mua, liên quan gì đến tôi? Lúc tôi giới thiệu cho anh, anh cũng xem rồi mà. Giờ xảy ra chuyện, anh quay ngược lại trách tôi? Anh thử nghĩ xem, tôi có ép anh bỏ tiền không?"

Vừa nói, Tôn Lăng còn khóc lóc.

Nhưng trong mắt tôi, tất cả chỉ là nước mắt cá sấu mà thôi.

"Được rồi Vân Lộc, cậu nói cũng chẳng lại cô ta đâu, đi." Tôi kéo Triệu Vân Lộc rời khỏi, đứng ở góc cầu thang tối, tôi nhìn cô ta cười nhạt: "Nhớ lời tôi nói khi nãy. Bảy ngày, tôi chỉ cho cô bảy ngày."

Nhìn nét mặt của Tôn Lăng thì rõ ràng cô ta chẳng coi lời tôi ra gì.

Cũng dễ hiểu, dù sao mười triệu cũng chẳng phải con số nhỏ.

Trên đường về tiệm cầm đồ, Triệu Vân Lộc cảm thán: "Hay thôi bỏ đi. Tôi cũng chấp nhận rồi, có lẽ đây chính là số mệnh."

"Lúc nhỏ tôi đâu thấy cậu nhát như vậy." Tôi bất lực nói.

"Tôi chỉ cảm thấy mình chắc phải chịu kiếp này thật. Anh em mình quen biết bao nhiêu năm rồi, hay là cậu nhận tôi làm đồ đệ đi."

"Dừng. Sư phụ với đồ đệ như cha con, cậu phải gọi tôi 'cha' đấy."

"Biến giùm." Triệu Vân Lộc đẩy tôi một cái.

Tôi bật cười, từ nhỏ đến lớn đều như vậy, mấy món nợ miệng này chắc chắn phải đòi lại.

Tôi dẫn Triệu Vân Lộc về tiệm dọn dẹp. Trời vừa tối hẳn, đột nhiên có một bóng người chui vào tiệm. Tôi lập tức nổi nóng, thầm nghĩ:"Ông đây còn đứng đây mà dám xông vào? Không coi tôi ra gì hả?

Bóng người chạy thẳng lên lầu hai, tôi đuổi theo ngay. Đẩy cửa cái "rầm", tôi chỉ thấy một bóng đen ngồi trên ghế, vắt chân, kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, ngồi trong góc tối.

Đầu ngón tay kẹp thuốc lúc sáng lúc tối.

Tôi hạ giọng: "Trước kia tôi không có ở nhà thì coi như cậu giúp tôi trông nhà. Giờ tôi về rồi, cậu làm vậy là hơi quá đáng đấy."

Tôi xắn tay áo, chuẩn bị lao lên tẩn cho một trận.

Nhưng bóng đen đột nhiên đứng bật dậy, trong chớp mắt đã áp sát trước mặt tôi. Tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.

Chỉ khi khoảng cách còn chưa đầy một mét, bốn mắt nhìn nhau, tôi mới thấy trong ánh mắt đối phương có cảm giác quen thuộc.

"Cậu là...?"

"Nguyên... Cát... Cậu... Về... Rồi..." Đối phương nói năng ngập ngừng, cứng đờ, nhưng giọng thì quen lắm.

Tôi kinh ngạc: "Cậu là... Dạ Ma?"

Người đàn ông gật đầu.

Triệu Vân Lộc cũng chạy lên, bật đèn. Trước mặt tôi là một thanh niên cao chưa đến mét rưỡi, gầy nhẳng, mặt không chút thịt, y như thiếu dinh dưỡng. Mắt trái lại mang sắc vàng nhạt đầy quỷ dị.

Cậu ta mặc đồ đen, nét mặt cứng ngắc.

Tôi há hốc: "Trời ạ, cậu bao giờ thành người vậy? Từ khi chia tay ở Thiên Sư Phủ, cậu đi đâu?"

"Ngủ... Tôi... Chỉ ngủ..." Dạ Ma nói chuyện như chim học nói tiếng người, giọng là lạ, khàn khàn.

Tôi đưa Dạ Ma xuống lầu, để cậu ấy chậm rãi kể chuyện.

Đừng nhìn dáng nhỏ, chứ sức mạnh của Dạ Ma kinh khủng lắm.

Lần tôi bị Hồng Long Vương truy sát, suýt mất mạng, chính Dạ Ma đã một mình chống đỡ.

Nó còn lẻn vào Thiên Sư Phủ trộm Thái Ất Hỏa Xa Lục giúp tôi.

Dạ Ma đi theo ông nội tôi, sau lại theo cha tôi một thời gian rồi hư hỏng theo ông ấy. Cha tôi mất, Dạ Ma tiếp tục theo ông nội.

Giờ nhà họ Trương chỉ còn mình tôi, Dạ Ma đương nhiên theo tôi tiếp.

Tôi cũng chẳng biết nó bao nhiêu tuổi. Nhưng yêu quái muốn hóa thành người khó gấp trăm lần người tu đạo.

Dạ Ma nói nó ở Long Hổ Sơn theo Hổ Gia một thời gian, sau đó vào sau núi nuốt một trái linh bảo gọi là "quả Bách Tử Đăng Tiên", rồi rơi vào suối linh khí dưỡng thương, tỉnh dậy liền thành hình người.

Sau khi thành người, nó mất khả năng bay, nhưng nó lại mạnh đến mức vượt xa người tu đạo, thậm chí hơn cả Thiên Độc.

Sau đó, khi Dạ Ma tìm đường về nhà thì trí nhớ rối loạn, bị người của Thiên Độc lừa gạt, bắt đi làm việc. Khi trí nhớ khôi phục, nó phát hiện Thiên Độc lợi dụng nó giết một phú hào, cướp sạch tài sản.

Dạ Ma trở thành hung thủ trong mắt thế gian. Ý thức lại, nó sốc nặng.

Thế là suốt gần một năm trời, nó săn lùng những kẻ thuộc Thiên Độc. Ai bị nó để mắt tới, không ai sống nổi.

Việc càng lúc càng lớn, Cục Mật Vụ bắt đầu truy lùng nó.

Cảm giác nguy hiểm gia tăng, Dạ Ma thu hẹp hoạt động. Trong trí nhớ của nó, tiệm cầm đồ Nguyên Cát chính là nhà.

Nó trở về Phụng Thiên, mỗi ngày đều đến ngồi một lúc.

Kí ức mất dần dần cũng quay lại.

Dạ Ma còn nói Phụng Thiên có một yêu lớn là bò cạp chín đầu, đang ở thời khắc độ kiếp. Mấy ngày gần đây nó thường hóa thành người hút tinh khí phàm nhân, Dạ Ma theo dõi hắn suốt.

Gương mặt Dạ Ma vẫn cứng như tượng, nhưng khi nhìn tôi lại có chút ấm.

Tôi xúc động: "Chúng ta là anh em, từ nay cậu không phải trôi dạt nữa. Dù cậu là chim hay là người thì cũng là người nhà của tôi."

"Nhà..." Dạ Ma lẩm bẩm, "Khánh Tông cũng nói... Nhà..."

Tôi vỗ vai Dạ Ma. Tiệm cầm đồ vẫn chưa sửa xong. Đêm đã khuya, tôi bảo nó cùng về nghỉ.

Dạ Ma lắc đầu:
"Tôi không đi. Ở đây là nhà."

Câu đó khiến lòng tôi chấn động. Từ lúc ông nội gặp chuyện, tôi cũng không biết đâu mới thật sự là nhà nữa.

Tôi đang định rời đi thì cửa lớn vang lên tiếng gõ dồn dập.

"Ông chủ Nguyên Cát có ở nhà không?"

Đã sắp nửa đêm rồi, ai lại đến giờ này?

Tôi bảo Dạ Ma nghỉ trước, rồi ra mở cửa.

Đứng trước cửa là ông lão bán mì ở kế bên. Tôi nghi ngờ hỏi: "Ông cụ, khuya thế này tới tìm cháu, có chuyện gì ạ?"

"Ông chủ Trương, tôi lạy cậu."

Vừa dứt lời, ông lão liền quỳ xuống.

Tôi giật mình, vội đỡ ông đứng dậy, ông lão gầy yếu không chống lại được, vừa khóc vừa nói:

"Con trai tôi bị thứ gì đó mê hoặc rồi. Cậu mau cứu nó với!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.