Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 437:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 437: Khí linh

Cao Thiên chỉ vào Du Tiên Chẩm, hỏi: "Anh cũng thấy rồi đấy, cái thứ này đây, anh có nắm chắc không?"

Người xưa khi điêu khắc gối đầu thường cực kỳ chú trọng phong thủy. Dù là đồ tùy táng đi chăng nữa, gối ngọc thường sẽ khắc long phượng, linh thú cát tường, làm gì có ai lại muốn gối đầu lên mười tám tầng địa ngục mà ngủ cơ chứ?

Điều quái lạ hơn là tôi chẳng cảm nhận được chút tà khí nào phát ra từ nó.

Toàn bộ trường khí nhìn qua cực kỳ ổn định, trông chẳng khác gì một món đồ mỹ nghệ bình thường. Chỉ có hai viên đá quý trông như đôi mắt kia là mang lại một cảm giác sâu hoắm không thốt nên lời; chỉ cần nhìn chằm chằm vào chúng, ta sẽ có cảm giác bị lôi kéo rất mạnh.

Tôi chủ động tiến lên, khẽ chạm tay vào Du Tiên Chẩm, kết quả là nó lại có độ ấm.

"Cái gối này ngoài việc đi xuống địa ngục ra thì còn làm được gì nữa?" Tôi hỏi.

"Ông già nhà tôi lúc còn sống từng bảo cái gối của Bao Chửng ngày xưa có thể xuyên thấu hai giới âm dương, còn cái gối này thông thẳng xuống địa phủ. Cứ gối lên ngủ là sẽ có Dạ Xoa đến đưa đón, chẳng mấy chốc là đến nơi."

Trần Bình đứng bên cạnh cũng gật đầu, sắc mặt ông ta cực kỳ tệ: "Haiz, cái địa ngục đó đúng là không phải nơi cho người ở, lúc nào cũng phải chứng kiến cực hình. Mẹ tôi chẳng phải đang bị đày ở địa ngục Rút Lưỡi sao, tôi tận mắt thấy đám tiểu quỷ túm lấy lưỡi người ta rồi cứ thế rút dần ra ngoài."

Nhắc đến hoàn cảnh của mẹ mình, hốc mắt Trần Bình lại đỏ lên.

Cao Thiên hỏi: "Anh có muốn nằm xuống ngủ một giấc thử xem không?"

Nếu thực sự nằm ngủ, tức là chủ động dấn thân vào lĩnh vực riêng của tà vật, thậm chí có thể sẽ trở thành cá nằm trên thớt cho kẻ khác xẻ thịt.

Tôi nói: "Mọi người ra ngoài hết đi, tôi muốn thử."

Trần Bình lại gặng hỏi liệu tôi có thể giúp nói khéo một tiếng không, chuyện xây chùa ông ta hoàn toàn có thể chi thêm tiền.

Tôi bảo chuyện này tôi chỉ có thể cố hết sức, vì tôi luôn nghi ngờ rằng toàn bộ cái Du Tiên Chẩm này thực chất không phải đưa người ta xuống địa ngục, mà là có tác dụng khác.

Dù gì tôi cũng là "nhân viên bán thời gian" của âm tào địa phủ, điều kiện để đi xuống âm giới là cực kỳ khắt khe, huống hồ là đi vào mười tám tầng địa ngục.

Nơi đó, ngay cả sai nha bình thường đi vào cũng khó lòng ra được. Theo kinh Phật ghi chép, mười tám tầng địa ngục là nơi hội tụ nghiệp lực của chúng sinh, làm sao có thể bị một kiện tà vật mang một người bình thường đi qua dễ dàng như thế.

Nếu thật sự là vậy, Trần Bình tuyệt đối không thể quay về được.

Cao Thiên hỏi tôi có cần giúp gì không?

Tôi bảo: "A Nam, cô giúp tôi canh cửa, không ai được phép vào đây."

Cao Thiên nói: "Có đến mức đó không người anh em, Du Tiên Chẩm này là đồ gia truyền nhà tôi, lỡ như có chuyện gì xảy ra tôi còn giúp được anh mà."

Tôi lắc đầu, bảo gã ra ngoài. Chuyện này chẳng tin được ai cả.

Sau khi nhóm Cao Thiên lần lượt rời đi, A Nam canh giữ ngoài cửa, chỉ còn lại mình tôi đối diện với Du Tiên Chẩm.

Tôi không vội nằm xuống mà đốt lên hai nén hương.

Sau đó, tôi dùng Quỷ Vực để khởi cục, khi các phương vị Bát Môn được xác định, Du Tiên Chẩm cũng theo đó mà nhập cục.

Một khi đã nằm trong cục, tôi có thể tùy ý điều chỉnh để tìm ra chân tướng của đối phương.

Ngay sau đó, tôi hít sâu một hơi, cùng với sự hình thành của Quỷ Vực, hai viên đá quý màu đen trên Du Tiên Chẩm bắt đầu xoay chuyển.

Trong phòng xuất hiện một luồng âm khí lảng vảng, rồi tôi bỗng thấy bên trong hai viên đá quý, mỗi bên có một con sâu đen và một con sâu trắng.

Chúng nhìn rất giống gián, nhưng màu sắc lại lấp lánh như đá quý.

Theo chuyển động bò của hai con sâu, làn khói đen tỏa ra từ Du Tiên Chẩm phản chiếu lên bốn bức tường xung quanh, trong nháy mắt hình thành nên khung cảnh mười tám tầng địa ngục.

Tôi đứng giữa những bóng ảo ảnh đó, nhìn quanh quất, cảm giác như đang thật sự đặt chân vào giữa âm tào địa phủ.

Dù là địa ngục Rút Lưỡi, địa ngục Bàn Chông, hay thậm chí là địa ngục Núi Dao, đâu đâu cũng thấy lệ quỷ đang chịu hình kêu la thảm thiết. Mỗi khung cảnh đều chân thực đến mức ngay cả phim 4D tiên tiến nhất cũng không thể sánh bằng.

Tôi đứng giữa làn khói hương, những ảo cảnh kia không làm hại được tôi.

Dựa theo kinh nghiệm đối phó với tà vật trước đó, tôi tiến lên một bước, trầm giọng nói: "Tôi biết ông ở đây, ra đi. Tôi là hậu duệ thiên sư, cũng là con trai của Trương Quốc Đống."

Quả nhiên, ngay khi lời tôi vừa dứt, một luồng khói đen từ chiếc gối bay ra, chậm rãi tụ lại thành một lão tăng đầu trọc.

Lão tăng mặc cà sa đen, ngồi xếp bằng, đôi mắt đờ đẫn, bình thản nói: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, bần tăng nhất định phải siêu độ chúng sinh, nhất định có thể thành Phật."

"Đại sư?" Tôi khẽ gọi.

Nhưng đối phương hoàn toàn không để ý đến tôi, vẫn tiếp tục tụng kinh niệm Phật.

Để làm rõ ngọn ngành, tôi một lần nữa nhìn thấu vận mệnh của đối phương.

Lúc này, trước mắt hiện ra rất nhiều hình ảnh.

Lão tăng từng là một tên cướp đường khét tiếng, đi khắp nơi đánh phá cướp giật. Nhưng trong một lần đồ sát thôn làng, lão vô tình g**t ch*t một phụ nữ mang thai.

Thai nhi rơi ra khỏi bụng mẹ không chết ngay mà trố mắt nhìn chằm chằm vào lão.

Lão tăng chịu một cú sốc mạnh, bất kể là vì sợ hãi hay vì lương tâm trỗi dậy, lão không làm cướp nữa mà chọn một ngôi chùa cổ trong núi sâu để xuất gia làm tăng, ở trong chùa tụng kinh siêu độ, chuộc lại những tội lỗi mình từng gây ra.

Nhưng thời đó loạn lạc binh đao, lão tăng ở trong chùa ngay từ đầu, mặc cho chiến tranh khắp nơi, nạn đói hoành hành, lão vẫn không rời đi. Một mình thủ vững ngôi chùa, khi chiến loạn bình định, lão cũng trở thành trụ trì.

Nhưng trong hình ảnh hiện ra, đêm nào lão tăng cũng tự nhốt mình trong phòng, dùng roi mây quất vào người mình để chuộc tội.

Có điều những ngày tháng đó không kéo dài được lâu.

Sau này lão tăng tự lập đại nguyện, phải cứu được chín trăm chín mươi chín người, như vậy mới có thể gột rửa toàn bộ tội lỗi rồi lập tức thành Phật.

Vì vậy lão tăng bắt đầu đi khắp nơi làm việc thiện, dù là cứu người, trị bệnh, hay thậm chí lấy cả tiền công đức trong chùa ra cứu tế dân nghèo.

Công đức của chíntrăm chín mươi chín người, lão tăng đã mất ròng rã mười năm mới tích đủ.

Vào năm lão tám mươi tuổi, có một người phụ nữ bị bắt cóc bán đi trốn khỏi nhà chồng, lúc không có nơi nương tựa đã đến ở nhờ trong chùa.

Lão tăng thấy cô ta tội nghiệp nên cho ngủ lại ở đại điện.

Kết quả là sáng sớm hôm sau, người phụ nữ bắt đầu la lối om sòm, nhất quyết bảo lão tăng đêm qua đã ngủ với cô ta. Rất đông dân làng kéo đến vây xem, bắt đầu chỉ trỏ vào lão tăng.

Lão tăng giải thích rằng mình xuất gia nhiều năm, sớm đã không màng hồng trần thế sự, chỉ vì mười năm trước lập đại nguyện cứu nhân độ thế, dân cư trong vòng trăm dặm này có mấy ai là chưa từng nhận ơn huệ của lão?

Nhưng dù nói thế nào, dân làng vẫn cho rằng lão tăng giở trò đồi bại với con gái nhà người ta, còn giấu đàn bà trong chùa, đúng là hạng cặn bã.

Sau đó, đám dân làng dẫn đầu trói lão tăng lại. Lão tăng bị đám đông áp giải ra đầu làng để nhận hình phạt. Nhìn những người mình từng giúp đỡ ném đá, ném lá cải vào người mình, nhục mạ lão là vô liêm sỉ, nội tâm lão tăng sụp đổ, nhưng tu vi nhiều năm vẫn khiến lão giữ được bản tâm.

Người phụ nữ được lão cứu mạng đã vu khống lão phạm tội, khiến lão tăng bị nha môn bắt đi. Trong những ngày ở tù, lão tăng vẫn kiên trì bản tâm của mình.

Mãi cho đến khi lão nghe tin ở trong tù rằng ngôi chùa đã bị phá dỡ, tất cả chỉ là âm mưu của dân làng và người phụ nữ kia thì ngay trong đêm, lão đã hắc hóa...

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.