Chương 442: Chiếm khiếu
Chuyện gì thế này!
Lão Ngụy đã tự tính tuổi thọ cho mình, rõ ràng là vẫn còn hai năm nữa mới tận số. Hai ngày trước ông ta vẫn còn khỏe mạnh, sao đột nhiên lại chết thế này?
Tôi vội vã gọi cấp cứu 120, nhìn thi thể ông ta mà lòng không sao bình tĩnh nổi.
Lão Ngụy là một thầy bói rất lợi hại, năm xưa ông nội tôi từng giúp ông ta giải quyết rắc rối, sau đó dùng một số thủ đoạn để đổi lấy nửa bộ Kim Khẩu Quyết của lão.
Nhờ nửa bộ mật quyết này cộng với Tứ Trụ Mệnh Pháp gia truyền, nhà tôi mới đủ sức suy tính lục thân, luận đoán cát hung họa phúc.
Thế nhưng dù sao người tính không bằng trời tính. Rõ ràng tuổi thọ còn hai năm, vậy mà cuối cùng lại chết bất đắc kỳ tử tại nhà.
Trong lúc chờ xe cấp cứu đến, phía sau tôi bỗng vang lên một tiếng thở dài.
Tôi giật mình quay phắt lại, thấy một bóng người quen thuộc, một tay cầm chiếc ô đen.
Ngay khoảnh khắc người đó quay đi, tôi lập tức nhận ra đó chính là Hắc Vô Thường.
Trời ạ, sao đúng lúc này ông ta lại xuất hiện?
Chẳng lẽ việc này là do ông ta làm?
"Chết tiệt, đứng lại đó! Tôi có chuyện muốn hỏi ông!"
Tôi vội đuổi theo, thấy Hắc Vô Thường rẽ vào một con hẻm nhỏ. Đến khi tôi đuổi tới nơi thì bóng dáng người đó đã biến mất không một dấu vết.
Tôi túm lấy một người đàn ông trung niên đi ngang qua hỏi: "Anh có thấy người đàn ông nào cầm ô đen đi qua đây không?"
"Cậu bị thần kinh à? Trời nắng chang chang thế này ai mà hâm đi che ô!" Người đàn ông khó chịu đẩy tôi ra.
Tôi chạy thục mạng về hướng ông ta vừa biến mất nhưng vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Đứng trơ trọi giữa con hẻm, tôi cau mày suy nghĩ. Con hẻm này hoàn toàn không có chỗ ẩn nấp, Hắc Vô Thường không thể dùng linh thể bước vào dương gian, nếu chỉ dựa vào thuật ký hồn thì căn bản không thể chạy thoát nhanh như vậy được.
Càng nghĩ càng thấy không ổn, tôi liền khởi quẻ.
Sau khi xác định phương vị, tôi vừa đuổi theo vài bước thì bị một cô gái tầm hơn hai mươi tuổi chặn lại.
Tôi đang nóng lòng đuổi theo Hắc Vô Thường mà cứ bị cô ta chắn đường, bèn mất kiên nhẫn: "Cô cản tôi làm gì, mau tránh ra!"
Vừa định lách qua, tôi bỗng bị đối phương giữ chặt lấy, hỏi: "Anh có phải là Trương Nguyên Cát không?"
"Cô biết tôi?"
Tôi quan sát đối phương.
Cô gái này khoảng ngoài hai mươi, ăn mặc có phần quê mùa, đầu quấn khăn đỏ, mắt xếch nhỏ dài, gò má cao nhọn, trông có vài phần tướng cáo.
Tôi lục tìm lại toàn bộ danh sách những người mình từng biết nhưng chắc chắn là chưa gặp cô gái này bao giờ.
Cô gái gật đầu lia lịa, nghiêm túc nói: "Trước đây em có nghe mẹ kể về anh. Mẹ bảo anh tên Trương Nguyên Cát, là cháu nội của ông cụ Trương Khánh Tông, lại còn là người của Ngũ Khôi nữa."
"Cô biết về Ngũ Khôi?"
"Biết chứ, mẹ em tên là Hồ Tiên Cô, ngày trước cũng là người trong Ngũ Khôi. Em tên Lưu Quyên, nhưng mẹ em mất mấy hôm trước rồi." Nhắc đến mẹ, mắt Lưu Quyên đỏ hoe.
Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên đến chỗ Lưu Á Thái, chính ông ấy đã giúp tôi mượn dương thọ.
"Chuyện cũ lát nữa chúng ta hãy bàn, cô có thấy người đàn ông trung niên nào cầm ô đen đi qua không?"
Lưu Quyên lắc đầu: "Em chẳng thấy ai che ô cả, nhưng lúc em đến thì bác Ngụy đã chết."
Tiếp đó, Lưu Quyên kể rằng sau khi mẹ cô qua đời, cô vẫn luôn đi tìm nguyên nhân, sau đó điều tra đến Ngũ Khôi, nhưng kết quả là tất cả những người đấy đều đã chết. Lão Ngụy tuy không phải người trong Ngũ Khôi nhưng mẹ cô từng nhắc đến tên Ngụy mù này. Lần này cô tìm đến tận cửa, vừa bước vào đã thấy lão Ngụy chết bên giường. Lưu Quyên không vội rời đi mà nấp trong bóng tối quan sát xem còn ai đến nữa không.
Đã là người của Ngũ Khôi thì đều là những kẻ bị Thiên Độc bí ẩn thao túng.
Bọn họ đeo mặt nạ, không ai biết danh tính thật sự.
Ban đầu mọi người đều nghĩ những kẻ đeo mặt nạ đó là sự thức tỉnh nguyên thần của thần tiên nào đó, nhưng thực tế, chỉ khi tiếp xúc thật sự mới biết được, ngay cả một Ứng Long không ai bì kịp mà ở trong tay chúng cũng chỉ như món tép riu.
Người trong Ngũ Khôi lần lượt bị hại, giờ chỉ còn sót lại mình tôi.
Đối với đám người đeo mặt nạ đó, trong lòng tôi cũng đầy sự e dè.
Lưu Quyên đến sớm hơn tôi, sao có thể không nhìn thấy gì?
Hỏi lại chuyện lão Ngụy, cônói mình nấp ch* k*n nên chẳng thấy ai cả, chỉ có vài người đến xem bói nhưng thấy trong nhà im lìm nên lại thôi. Và cô thực sự không nhìn thấy người đàn ông cầm ô đen nào.
Thấy tôi sốt ruột, Lưu Quyên thật thà bảo: "Anh ơi, em không thấy thì cũng không sao, để em hỏi lão tiên nhà em. Lão tiên có bản lĩnh, chắc chắn biết nhiều."
Nói rồi, Lưu Quyên khép hờ đôi mắt. Đến khi mở mắt ra lần nữa, đồng tử cô co lại, quanh lòng trắng hiện lên một quầng sáng xanh nhạt.
"Lão tiên bảo vừa nãy có dương sai đi ngang qua đây."
"Trông thế nào?"
"Cái đó thì không nhìn rõ, mùi trên người dương sai rất đặc biệt, cũng nhờ lão tiên nhà em có bản lĩnh mới nhận ra, chứ người thường thì chịu chết."
Nghe Lưu Quyên mô tả, tôi đoán chắc chắn là Hắc Vô Thường.
Vì âm thần không thể tự ý đi lại ở dương gian, muốn xuất hiện ở nhân gian thì cách tốt nhất là ký ngụ trên người sống để hành động như người bình thường. Đặc biệt là sau khi tôi hiểu rõ cách làm việc thường ngày của Hắc Vô Thường, tình huống mà lão tiên nhắc đến rất khớp.
Tôi giục: "Cô mau hỏi lão tiên xem ông ta chạy hướng nào?"
Lưu Quyên chỉ tay vào con hẻm: "Hướng kia, vừa mới đi thôi, giờ đuổi theo vẫn kịp!"
"Chắc chắn là Hắc Vô Thường, nhanh lên, đừng để ông ta chạy mất!"
Tôi thúc giục Lưu Quyên, cô ta cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, co giò chạy trước dẫn đường.
Lưu Quyên có dáng người rất đặc trưng, eo thon chân dài mông lớn, tư thế chạy có phần khép nép, cứ uốn éo thế nào ấy, trông rất kỳ quặc. Đã vậy b* ng*c lớn cứ nhấp nhô theo nhịp chạy. Không chạy được mấy bước đã khiến mấy anh shipper trên đường nhỏ suýt gây tai nạn vì mải nhìn.
Đệ tử chính tông của nhà họ Hồ trên người đều có mị khí. Có người sẽ thể hiện ở mối quan hệ nam nữ trắc trở, yêu đương mù quáng, thay bạn trai như thay áo, cuối cùng mới đại triệt đại ngộ, buông bỏ chấp niệm để Hồ Tiên chiếm khiếu, nguyên thần mới thay đổi.
Loại khác đặc biệt hơn, là bị "tiên gia" chiếm khiếu ngay từ lúc mới sinh.
Những đứa trẻ này khi biết nói thường hay nói những điều kỳ quặc, không giống cha cũng chẳng giống mẹ về ngoại hình hay tính cách, dù xét nghiệm máu đúng là người một nhà. Bản chất là chúng phải vô thức tránh né nhân quả nên dễ có cảm giác gần gũi với tôn giáo để cầu sự che chở. Lưu Quyên chính là thuộc loại sau này, tuy vẫn còn là xử nữ nhưng phong thái lại hệt như một người đàn bà lẳng lơ.
Chạy được vài bước, Lưu Quyên đột nhiên khựng lại bên một gốc liễu già, đỏ mặt nói: "Anh, ngại quá, lão tiên nhà em vừa bảo là mùi biến mất ngay tại chỗ này rồi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]