Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 445:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 445: Đấu bùa

A Nam lấy ra một lá bùa đã bị cháy xém ném lên mặt bàn.

Cả lá bùa chỉ còn lại một nửa, nhưng vị trí kết sát lại được vẽ theo lối của phái Thượng Thanh.

Đạo gia có phái bùa chú, có thể thông qua một tờ giấy vàng mà thông thiên đạt địa. Người sơ cấp có thể triệu thỉnh thần tướng, kẻ cao tay thậm chí có thể lợi dụng minh văn trong bùa để mượn sức mạnh của thần minh trong thời gian ngắn.

A Nam ra tay rất gọn gàng, tầng một không hề có dấu vết của một cuộc ẩu đả.

Tôi hỏi: "Có tổng cộng bao nhiêu người đến?"

"Ba người, bị tôi đánh trọng thương rồi bỏ chạy, trong đó có một kẻ chắc là không sống được bao lâu nữa."

Tôi vừa mới về không lâu đã có người tìm đến tận cửa, đám này rõ ràng là nhắm vào tà vật.

Cả ba món đồ kia đều đã được phong ấn, theo lý mà nói, ngoài thuật pháp gia truyền của nhà tôi thì không ai biết được bí mật ẩn chứa bên trong chúng.

Đám người này lại tìm đến tận đây, chẳng lẽ bọn họ cũng biết bí mật tà vật xuất phát từ sơn trang Vân Mộng rồi sao?

Nếu đúng là vậy, người của Mao Sơn đã đến trước, thì những kẻ khác liệu có còn xa?

Thời gian để lại cho tôi quả thực không còn nhiều nữa.

A Nam hỏi: "Cậu định thế nào?"

"Hai kẻ còn lại... Đừng để ai sống sót."

A Nam lấy ra một chiếc điện thoại cục gạch đời cũ, bấm một dãy số rồi nói: "Lão Tam, tôi đang ở tiệm cầm đồ Nguyên Cát, hôm nay có ba kẻ tìm đến, giúp tôi điều tra."

"Chị Nam, có cần bọn em phái thêm người qua giúp không?"

"Tôi bảo gì thì làm nấy đi."

A Nam dứt khoát cúp máy.

Tôi hỏi cô ấy có phải là người của Cục Mật Vụ không?

A Nam không phản đối, chỉ tựa lưng vào ghế, ôm khư khư thanh đoản đao nhắm mắt nghỉ ngơi.

Cùng làm việc với cô ấy lâu rồi nên tôi đã quá hiểu cái tính nết quái gở này.

Tôi lên lầu xử lý xong Lục Ma Táng Hung Các rồi quay lại tầng dưới, ba người chúng tôi cứ thế nhìn nhau trân trân.

Lưu Quyên có vẻ là người ham nói, cứ bám lấy A Nam hỏi đông hỏi tây.

Nhưng A Nam cứ như một khúc gỗ, hỏi gì cũng không thèm đáp.

Đến khi bị làm phiền quá, cô ấy mới thốt ra một câu: "Cô mà còn lải nhải nữa là tôi rút xương của cô ra đấy."

Lưu Quyên sợ tới mức lập tức câm nín, nấp sau lưng tôi nhỏ giọng lầm bầm: "Anh ơi, chị này tính tình kỳ quá, chị ấy không ăn thịt người đấy chứ?"

Tôi cười gượng, cô ấy còn đáng sợ hơn cả ăn thịt người nhiều.

Chín đại tà vật hiện tại đã có bốn món.

Năm món còn lại chúng tôi không quá vội vàng, dù sao thì "muốn dẹp loạn bên ngoài phải yên ổn bên trong".

Việc quan trọng nhất bây giờ là phải giải quyết dứt điểm đám người kia đã.

Hơn một giờ sáng, có một chiếc taxi dừng trước cửa.

Trên xe một người đàn ông mặc quần bò cũ nát bước xuống, vừa vào cửa đã đưa cho tôi một phong thư, nói: "Thứ chị Nam cần đây, có cần em lái xe đưa mọi người đi không?"

"Lão Tam làm việc hơi chậm đấy." A Nam nói.

Tài xế taxi phân bua: "Haiz, chị Nam không biết đâu, dạo này trong tổ cũng chẳng hòa hợp gì, làm mọi người chẳng ai tập trung làm việc được."

"Đi thôi."

A Nam đứng dậy đi thẳng ra cửa, mở cửa ghế phụ ngồi vào.

Mấy người chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng cười bất lực.

Lên xe taxi, tôi mở phong thư ra xem qua, bên trong toàn là ảnh chụp, bao gồm cả cảnh ba kẻ kia đến một phòng khám cầu cứu.

Tài liệu chi tiết đến mức này, không thể không cảm thán Cục Thủ Bí quả thực là có tai mắt khắp nơi.

Rạng sáng, tài xế chở chúng tôi đến trước một phòng khám tên là phòng khám Mùa Xuân. Phòng khám này nằm trong một khu chung cư, xung quanh là nhiều dãy nhà tái định cư, ít nhất đã có hơn một nửa người dân dọn đi rồi.

Mở cửa sổ xe ra là có thể ngửi thấy mùi cống rãnh nồng nặc.

"Đợi đã, tiền xe còn chưa trả." Tài xế gọi.

Tôi bảo: "Người nhà cả mà cũng thu tiền sao?"

Tài xế nói: "Chuyện nào ra chuyện nấy, tôi lái taxi kiếm thêm nuôi gia đình, tiền đưa tin lãnh đạo cho rồi, nhưng tiền xe thì không có đâu."

Mấy ông già khốn khiếp ở Cục Mật Vụ này cũng biết vẽ bánh thật đấy, thu nhập chẳng đáng bao nhiêu mà lại chiêu mộ được bao nhiêu người bán mạng thế này.

Đổi lại là tôi, chắc tôi viết đơn nghỉ việc lâu rồi.

Tôi quét mã trả tiền xe cho tài xế, anh ta thì thầm: "Anh bạn, tôi vẫn phải nhắc nhở một câu, ba kẻ kia cũng có chút thực lực, nhất là việc trốn thoát được khoái đao của chị Nam thì chắc chắn không tầm thường."

Anh ta giơ ngón tay cái, ánh mắt nhìn về phía A Nam đầy vẻ kính sợ.

Tôi đã từng đích thân nếm trải rồi, nhưng mà đã đưa cô ấy theo thì chuyện giết người cướp của cứ để cô ấy lo liệu thôi.

Sau khi tài xế đi khuất, đứng giữa con phố vắng lặng, mấy con mèo trong ngõ bị sự xuất hiện của chúng tôi làm giật mình, thậm chí còn giận dữ kêu lên.

Tôi vừa định gõ cửa thì "rầm", cửa chính đã bị A Nam một cước đá văng.

"Trời ạ!"

Tôi và Lưu Quyên gần như đồng thanh thốt lên.

Bên trong phòng khám thắp đèn đỏ lờ mờ, phảng phất mùi nhang khói nhàn nhạt.

A Nam vừa bước chân vào, bên tai tôi lập tức vang lên tiếng "o o", thoạt nghe giống như bị ù tai, nhưng là một người tu đạo, cảm nhận trực quan nhất của tôi chính là "Lôi pháp".

Người ngoài nghề không hiểu, cứ nghĩ Lôi pháp là gọi tia chớp tới rồi nổ "ầm ầm" mấy tiếng sấm.

Thân xác phàm trần làm sao có thể triệu thỉnh lôi đình.

Lôi pháp chia làm bùa chú và Nội luyện.

Phái bùa chú có thể thông qua việc vẽ bùa để miêu tả lại Tiên thiên khí văn của sấm sét, sau đó dùng bí pháp để phát tán luồng khí trong bùa ra trong một hơi, thậm chí còn có thể thông qua bùa chú để lập thành trận pháp.

Một gã đạo sĩ trong đó mặt mày phẫn uất nói: "Bọn tôi đã từ bỏ rồi, tại sao cô vẫn không chịu buông tha!"

"Mấy người nói vào nhà tôi cướp đồ là cướp, giờ nói từ bỏ là từ bỏ, tưởng đây là nhà mấy người chắc?" Tôi tiến lên một bước, chắp tay sau lưng, nghiêm túc nói: "A Nam, giao cho cô đấy!"

"Trương Nguyên Cát, mọi người cùng là truyền nhân của Tam Sơn Trị Huyết, lại đều là môn nhân phái Chính Nhất, cậu thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?"

Gã đạo sĩ vừa nói có vẻ lớn tuổi nhất.

Lão ta bi phẫn che chắn cho gã đạo sĩ bị A Nam đánh trọng thương ở phía sau, tâm trạng vô cùng kích động.

Tôi nói: "Mấy người không mời mà tới, đột nhập vào nhà tôi trước, bị người của tôi đánh bị thương, tôi tìm đến tận nơi hỏi cho ra nhẽ thì mấy người lại ra vẻ uất ức, mấy người tu là đạo của bọn trộm cướp à?"

"Vô Lượng Thiên Tôn, chúng tôi tới tiệm cầm đồ Nguyên Cát chưa từng có ý định giết người, vậy mà mấy người ra tay là đòi mạng sư đệ tôi, hiện tại người vẫn còn đang cấp cứu. Mọi người đều là người tu đạo, chẳng lẽ cậu không biết lấy từ bi làm gốc, sao lại tới đây tuyệt đường sống của người ta!"

"Ông tên là gì?"

"Bần đạo Vân Mộc!"

"Xì, cái đồ rùa rụt cổ nhà lão, giờ thì biết lấy từ bi làm gốc rồi à? Lúc xông vào nhà ông đây cướp đồ, sao không thấy ông từ bi?"

"Chúng tôi cũng chỉ tìm kiếm mấy món đồ đó mà thôi."

Khi Vân Mộc còn đang định kéo dài thời gian, tôi hỏi vặn lại: "Vạn Đạo Sơn thân là nhân vật lớn nghịch chuyển tiên thiên, lại phái mấy người mấy người làm cái trò cẩu thả này, lão ta không thấy mất mặt sao!"

"Không cho phép cậu sỉ nhục tổ sư!"

Dứt lời, từ ống tay áo của Vân Mộc đột nhiên bay ra một lá bùa, theo lá bùa hóa thành tro bụi, một vị thần tướng không mặt hiện ra giữa hư không.

Tiếp đó, ống tay áo của gã đạo sĩ còn lại cũng bùng cháy lá bùa, thần tướng trong chớp mắt đã lao đến trước mặt chúng tôi.

Lưu Quyên là người đầu tiên bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, cô ấy nằm rạp dưới đất không dám nhúc nhích, mà trong căn phòng chật hẹp bỗng dưng lại vang lên tiếng sấm nổ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.