Tiệm Cầm Đồ Tà Vật: Tôi Chỉ Tính Mệnh Đại Hung

Chương 448:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chương 448: Luận Đạo

Sơn, Y, Mệnh, Tướng, Bốc vốn dĩ bổ trợ lẫn nhau. Một khi đối phương sắp phải gánh chịu một kiếp số nào đó, thì bát tự, phong thủy, cho đến diện tướng, cả ba thứ này đều sẽ xuất hiện biến cố.

Bát tự là tiên thiên, ví như trời. Phong thủy là môi trường, ví như đất. Diện tướng là khuôn mặt, ví như người.

Thiên địa nhân cùng phát ra sát cơ,thì người đó chắc chắn phải chết.

Pháp Âm là hòa thượng, đã quy y cửa Phật, bản ý chính là thoát ra ngoài vòng thiên địa nhân để tu hành thành Phật. Vì vậy, rất nhiều tăng nhân có sắc thái ngũ quan khác hẳn người thường, người tu hành càng cao thì các nếp nhăn trần tục trên mặt càng ít.

Thế nhưng giữa "tu hành khí" và "tử khí", tôi vẫn có thể phân biệt rõ ràng. Thứ trên mặt Pháp Âm, rành rành là tử khí.

Tôi nhỏ giọng hỏi Lưu Quyên: "Cảm nhận được gì không?"

Lưu Quyên bảo tôi đợi một chút, cô ấy nói mình mới xuất mã, việc giao tiếp với lão tiên lúc linh lúc không.

Tôi thúc giục: "Cô là dạng kết tử khiếu, chẳng lẽ cảm ứng còn không nhạy?"

"Anh không xuất mã anh không hiểu đâu, khi tu vi chưa đủ, tử khiếu đôi khi cũng không ăn thua."

Lưu Quyên nói xong liền nhắm mắt thầm cảm nhận.

Qua một lúc lâu, cô ấy bỗng mở choàng mắt, nói: "Anh ơi, em thấy rồi. Hình ảnh lão tiên cho thấy trên lưng đại hòa thượng kia đang cõng một hòa thượng chết."

"Cô thấy sao?" Tôi quay sang hỏi A Nam.

"Bây giờ đông người quá. Bác Trần từng dặn không cho phép tôi ra tay ở nơi đông người."

Được rồi, hỏi cô ấy cũng bằng thừa.

Tiên gia xuất mã có những "đường" thực sự có thể nhìn thấy ma quỷ. Tôi tu tập thuật số Đạo gia, theo lý mà nói cũng có thể thông qua thuật số để suy đoán ra, nhưng tất cả những gì mắt thấy hiện giờ rõ ràng là một người chết.

Chẳng lẽ là do cái xác hòa thượng chết mà Pháp Âm cõng trên lưng gây ra?

Thu hồi tà vật không phải cứ đâm đâm giết giết, mỗi một món đồ đều có câu chuyện và nội hàm độc đáo riêng, muốn thực sự thu phục được thì phải mở được cái gọi là "nút thắt".

Theo diễn biến của pháp hội, A Nam đã rời khỏi niệm Phật đường ngay khi mọi người bắt đầu quỳ lạy. Cô ấy đứng ở vị trí cửa ra vào, tựa như một kẻ săn mồi xuất sắc.

Kinh Pháp Hoa được tôn xưng là "Kinh Vương" trong các kinh điển Đại thừa của Phật giáo. Kinh thông qua bảy loại ngụ ngôn như "Nhà lửa", "Hóa thành" để giải thích giáo lý, nhằm giáo hóa chúng sinh. Nhưng pháp hội và kinh văn lại khác nhau. Những người tham gia pháp hội kia, hơn tám mươi phần trăm chưa từng đọc hết trọn vẹn bộ kinh. Trong đầu họ chỉ toàn là chủ đề của pháp hội: "tiêu trừ nghiệp chướng". Họ mượn ngoại vật, mượn kinh sám để chuộc lại những tội lỗi trong lòng.

Nhưng nếu thực sự như những gì người này nghĩ, chẳng lẽ Diêm Vương lại sợ hòa thượng sao?

Khi pháp hội đang diễn ra, tôi thấy xung quanh tràn ngập một luồng "Khí" rất mạnh. Thông qua miệng của những người đang tụng kinh, luồng khí ấy từng chút một hội tụ lại, cuối cùng phân tán vào các điệp văn trên tường. Tất cả các điệp văn sắp xếp khắp nơi giống như một trận pháp, tập hợp năng lượng phát ra từ cơ thể mọi người.

Cảm giác này khiến tôi thấy khó tả, không rõ là chính hay tà. Nhưng tôi quan sát thấy gương mặt của những người tham gia, ai nấy đều lộ vẻ mãn nguyện.

Toàn bộ pháp hội kéo dài hơn hai giờ đồng hồ. Lưu Quyên bảo tôi, lão tiên nói với cô ấy đặc điểm lớn nhất của bộ kinh này là tẩy sạch "hối khí" trên người.

Khí hại người có ba loại: Ương, Sát, Hối.

Ương khí là luồng khí dẫn đến cái chết chắc chắn, một khi vướng phải thì người trong gia tộc đều bị liên lụy.

Sát khí đa phần làm bị thương một người, thường là bị thương nặng hoặc tàn tật, chỉ có những người cực kỳ vận đen mới bị sát khí hại mạng. Một đặc điểm khác là người có sát khí nặng thì lông mày hung tợn, thường gặp họa khó sinh hoặc thường xuyên bị thương. Thậm chí có những người nuôi con gì cũng không sống, động vật nhỏ thấy họ thì sợ hãi, trẻ sơ sinh hay khóc thét vô cớ, đều là do sát khí gây ra.

Loại thứ ba gọi là "Hối khí", cũng là khí đen đủi, thuộc loại dùng dao cùn hại người. Nó giống như cảm cúm phát sốt, không lấy mạng bạn nhưng làm bạn khó chịu, không gượng dậy nổi. Một khi vướng phải khí này vào thời điểm quan trọng thì đều sẽ gặp xui xẻo.

Pháp sự của cả hai nhà Phật - Đạo chủ yếu cũng là nhắm vào hai loại khí sau.

Nghe Lưu Quyên nói, tôi cũng thầm thắc mắc, chẳng lẽ mình nhìn lầm?

Pháp hội kết thúc, mọi người bắt đầu lục đục ra về.

Tôi và Lưu Quyên vẫn đứng yên không nhúc nhích. Cho đến khi niệm Phật đường chỉ còn lại tăng chúng, tôi và hòa thượng Pháp Âm bốn mắt nhìn nhau, sau đó tôi lịch sự chắp tay chào theo lối đạo gia.

Hòa thượng Pháp Âm chủ động tiến lên, chắp tay đáp lễ: "Chào thí chủ. Từ lúc thí chủ bước vào cửa, bần tăng đã thấy thí chủ khí độ phi phàm, chắc hẳn cũng là người trong nghề."

"Tôi là truyền nhân ấn Thiên Sư của Long Hổ Sơn, tuy chưa chính thức nhập đạo môn nhưng cũng là đệ tử Tam Thanh."

"Vậy không biết lần này thies chủ tới đây có chuyện gì?"

Đứng rất gần hòa thượng Pháp Âm, tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, nhưng lại không cách nào cảm nhận được "hòa thượng chết" mà Lưu Quyên nói.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp chuyện như vậy.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: "Nghe danh đại sư đang giữ một chiếc Ma Cốt Địch."

"Thí chủ là người tu đạo, đương nhiên hiểu rõ chuyện nhân quả. Chiếc Ma Cốt Địch đó không phải vật lành, ngay cả bần tăng khi sử dụng cũng cần thỉnh thị Phật tổ, mượn phong thủy của chùa mới có thể chế ngự được. Thí chủ nếu có việc cầu xin, chi bằng cùng bần tăng niệm Phật tụng kinh, đến lúc đó trong minh minh tự có thần Phật phù hộ."

Hòa thượng Pháp Âm không kiêu ngạo cũng không tự ti, nhưng ánh mắt ông ta lại trống rỗng, luôn giống như có một người khác đang làm chủ vậy.

Tôi nói: "Vậy không biết đại sư có biết sơn trang Vân Mộng không?"

Tôi chăm chú theo dõi biểu cảm của ông ta. Chín đại tà vật đều từ sơn trang Vân Mộng mà ra, trong đó khí linh còn bị phong ấn tại đó. Nếu tôi nhắc đến nơi này, đối phương không thể nào không có phản ứng.

Pháp Âm chắp tay, khách khí nói: "Xin thưa với thí chủ, sơn trang Vân Mộng bần tăng không rõ tình hình. Còn chiếc Ma Cốt Địch kia là bảo vật của Phật môn chúng tôi, thực sự không thể giao cho cậu mang đi."

"Quả thực không giao sao?" Tôi hỏi.

"Thí chủ định cướp à?" Hòa thượng Pháp Âm cũng không hề nhún nhường.

Nhưng khi thấy A Nam một tay cầm đao bước vào cửa, tim tôi bỗng thắt lại. Cái cô nàng này quá hổ báo rồi. Nếu người ta khăng khăng không giao, chúng tôi sẽ không thể nắm được cách thao túng Ma Cốt Địch.

Tôi chắn trước mặt A Nam, nói: "Đại sư có biết Ma Cốt Địch là tà vật không?"

"Vật không tốt xấu, thiện ác đều ở bản tâm. Bần tăng dùng vật này làm việc thiện thì nó là bảo khí, là Phật Cốt Địch. Nếu rơi vào tay kẻ có tâm địa khác làm việc ác, vật này tự nhiên là tà vật, cũng gọi là Ma Cốt Địch."

"Đại sư, ông lợi dụng tinh nguyên của người khác, tụng kinh trì chú để cầu phúc cho những người bỏ tiền trên tường kia, cách làm này tốt sao?"

"Có gì là không thể? Người trên thế gian ai cũng có nhân quả riêng. Có người gần Phật hơn một chút, tự nhiên sẽ có người xa Phật hơn một chút. Những văn điệp treo trên tường này vốn là những Tỳ kheo, Tỳ kheo ni có duyên gần Phật hơn, có gì là không thể?"

"Đạo trời là bớt chỗ thừa bù chỗ thiếu, đạo người thì không như vậy, là bớt chỗ thiếu để dâng chỗ thừa. Đại sư... phong thủy của niệm Phật đường này là bớt đi tinh nguyên vốn đã thiếu hụt của bản thân họ để dâng cho sự dư dả của kẻ khác. Đó rõ ràng là đạo của người, lấy đâu ra thuyết Phật đạo ở đây?"

"Sai rồi, sai rồi. Phật pháp chú trọng công đức, duyên pháp. Mọi nhân quả đều do tiền kiếp định đoạt. Mọi người niệm Phật là trả nợ của chính họ, kiếp này giác ngộ vốn là tạo hóa lớn."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.