Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 12: Ván giặt đồ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hôm phân gia, bọn họ được chia một mảnh ruộng. Từ đó về sau, Dương Phát dứt khoát không quản nữa, cỏ trong ruộng mấy hôm nay lại mọc lên.

Sáng sớm, sau khi làm xong bữa sáng và sắc thuốc, Dương Hoa gọi Vu Kiều dậy, nói mình phải ra ruộng nhổ cỏ, dặn cậu ăn cơm, uống thuốc, thuốc ở khuỷu tay cũng đã thay rồi, tuyệt đối không được dính nước.

Vừa ra khỏi cửa đã nghe tiếng mấy thanh niên trong thôn vừa đi vừa cười nói, trong tay ai cũng cầm liềm, đang định ra đồng.

"Dương Hoa, ngươi cũng ra đồng à, đi cùng đi!" Liễu Chu Chính mắt tinh, thấy bóng dáng quen thuộc đứng trong sân liền gọi, "Ta có mang theo liềm, cho ngươi mượn một cái, đi thôi."

Dương Hoa cảm ơn rồi đi theo họ.

"Dạo này sao ngươi không đến chỗ tiên sinh vậy, Chu tiên sinh ngày nào cũng nhắc đến ngươi đó."

Liễu Chu Chính là đồng học với Dương Hoa, tuổi tác xấp xỉ nhau, chỉ là học mãi vẫn chưa đỗ đồng sinh, sớm đã tự biết bản thân không có khiếu học hành, thường nghĩ đến việc về nhà giúp đỡ việc nhà.

Dương Hoa nghe xong gật đầu, giải thích: "Vài ngày nữa ta sẽ đi, dạo này nhà có chuyện."

"Ta cũng nghe rồi, ngươi đón dâu rồi thì sớm nên phân gia, tự mình sống cho thoải mái, ta đây mong được cưới vợ từng ngày, ngày nào cũng năn nỉ nương ta, cuối cùng lão nhân gia nàng cũng gật đầu, hôm nay sẽ nhờ bà mối đi làm mai cho ta!"

Nhắc đến chuyện này, mặt Liễu Chu Chính rạng rỡ, tràn đầy sức sống. Người bên cạnh trong thôn cười chọc ghẹo: "Ngươi ngày nào cũng mong ngóng chuyện đó, nhìn Dương Hoa kìa, không nói không rằng đã thi đỗ đồng sinh, còn có cả phu lang, ngươi theo không kịp rồi!"

Liễu Chu Chính khoác vai Dương Hoa, vỗ mạnh vài cái, than vãn: "Huynh đệ à, lần tới thi ta thấy ngươi chắc chắn sẽ đỗ tú tài, trong thôn ta chỉ có ngươi là giỏi nhất thôi, còn đệ đệ kia của ngươi học bao nhiêu năm rồi mà còn không bằng ta. Tiên sinh ngày nào cũng mắng gã, nói gì nhỉ..."

"Nghĩ ra rồi! Ngươi tư chất kém không sao, nhưng không chịu cố gắng mới là vấn đề. Nếu cứ học kiểu này, tám mươi tuổi cũng đừng mong đỗ đồng sinh!"

Hắn bắt chước giọng điệu của Chu tiên sinh rất giống, khiến mọi người cười ồ lên, Dương Hoa cũng khẽ cong môi, lắc đầu.

"Dương Khánh Sinh vốn không thích học, chỉ là mẹ kế ta muốn chiếm phần học hành của ta nên mới ép gã đi học, cũng làm khó gã rồi."

Liễu Chu Chính không đồng tình: "Ngươi nói thế là sai rồi, ta thấy gã thích ở trấn học lắm. Mấy hôm trước còn trốn đi huyện thành chơi với mấy thiếu gia nhà giàu, lúc về người toàn mùi son phấn, hôi chết được, ta đoán gã chẳng muốn về thôn nữa đâu."

"Chuyện đó ta cũng nghe rồi, trước đó cha ta đánh xe trâu lên trấn, mẹ kế ngươi còn nhờ cha ta đưa đồ cho gã, nào là áo mới rồi ít bạc vụn, dặn gã học hành chăm chỉ, đừng tiếc giấy mực, nghe nói sau khi nhận được là đi huyện thành chơi với bọn kia luôn."

Dương Khánh Sinh tuy không phải con ruột của Dương Phát, nhưng lão ta lại thương gã hơn cả con ruột là Dương Hoa, tiền trong nhà toàn dồn cho gã đi học. Chỉ tiếc Dương Khánh Sinh không có chí, học ba bốn năm cũng chẳng đỗ nổi đồng sinh, giờ còn tụ tập với đám con nhà giàu, nếu nhiễm phải thói ăn chơi thì sớm muộn cũng gây chuyện.

Dương Hoa không muốn nói xấu đệ đệ này sau lưng, chỉ khẽ thở dài.

Liễu Chu Chính là người lanh lẹ, vội vàng đổi chủ đề sang chuyện khác.

Sau khi Dương Hoa ra ngoài, Vu Kiều cũng dậy, rửa mặt xong vào bếp xem thử, trong nồi đang hâm nóng cháo trắng, một quả trứng hấp và cái đùi gà còn lại tối qua.

Vu Kiều chống nạnh đứng yên nhìn cái đùi gà, không hiểu vì sao lại thấy bực bội, cuối cùng chờ hơi nước trong nồi tan hết mới gắp ra ăn từng miếng nhỏ, trứng hấp thì không động đến.

Ăn xong dọn dẹp xong, cậu lấy kim chỉ ra sửa đồ. Các ca nhi trong thôn từ nhỏ đều học may vá như nữ nhi, học rồi thì không quên được.

Vu Kiều cầm mấy miếng vải vụn gỡ ra từ quần áo cũ thử may vài đường, quả nhiên khâu rất đều, có vẻ nguyên chủ cũng là người có tay nghề từ sớm.

Cậu cắt vải thành từng miếng nhỏ theo kích thước, gỡ mấy bộ quần áo rách may lại, vừa đủ làm một tấm rèm cửa, vừa chắn nắng vừa chống muỗi.

Treo lên rồi thấy rất hài lòng, lại tiếp tục sửa quần áo ngủ.

Bây giờ đang vào những ngày nóng nhất, nửa đêm mới có chút gió mát, hai người lại không quen ngủ trần nên mặc áo dài tay dài quần vẫn thấy nóng.

Đúng lúc áo lót của Dương Hoa mặc lâu rồi, cổ tay đã rách mấy lỗ, Vu Kiều bèn tháo hết tay áo, biến thành áo ba lỗ.

Y phục của cậu cũng sửa thành áo ba lỗ và quần đùi, thế là mát mẻ hẳn.

Vừa may gần xong thì ngoài sân vang lên tiếng của Dương Tiểu Đông: "Tẩu tử có nhà không, còn ra sông giặt đồ nữa không?"

"Tiểu Đông vào trước đi, ta ra liền."

Dương Tiểu Đông vào nhà thấy trên giường đất có bộ áo ba lỗ và quần đùi sửa xong, trợn tròn mắt, tò mò chỉ tay hỏi: "Tẩu tử, đây là gì vậy, sao ít vải thế?"

Vu Kiều vẫn không ngừng tay, nhanh chóng thắt nút rồi giấu kim chỉ, cầm đồ lên giải thích: "Đây là đồ ngủ, mặc lúc ngủ."

"Nhưng tụi đệ ngủ cũng chưa từng mặc đồ ít vải vậy, thế khác gì không mặc đâu?"

Vu Kiều bật cười: "Vải ít thì mát, nếu nửa đêm có lạnh cũng không đến nỗi bị nhiễm lạnh."

Dương Tiểu Đông gật gù hiểu được chút, không nhịn được khen từ đáy lòng: "Tẩu tử thật giỏi, sao lại nghĩ ra kiểu đồ này được vậy?"

Vu Kiều chỉ nói là mơ thấy, qua quýt cho qua.

Hai người ra bờ sông thì người chưa đông lắm, đúng lúc mấy bà lắm chuyện hôm nọ cũng đang đó, ban đầu còn nói chuyện rôm rả, liếc thấy Vu Kiều tới liền im bặt, cúi đầu giặt đồ.

Các bà chẳng muốn rước họa như tức phụ nhà họ Liễu, không chỉ phải bồi thường mà còn phải đến xin lỗi, lại còn phải chịu đựng mặt lạnh của trưởng thôn.

Vu Kiều thẳng thừng bước qua, không thèm liếc mắt nhìn.

Dương Tiểu Đông nhúng đồ bẩn vào nước, bôi xà phòng rồi cầm chày đập đồ, còn Vu Kiều thì dùng tay vò.

Tuy mọi người đều dùng chày đập nhưng vừa tốn sức vừa chậm, lỡ vải không tốt còn dễ rách, mà mấy thứ bẩn kiểu bùn đất hay mồ hôi thì vò tay là sạch rồi.

Giặt được một lúc, Vu Kiều sực nhớ điều gì liền hỏi: "Tiểu Đông, trên trấn có bán cái gọi là ván giặt không? Ta không quen dùng chày."

"Tẩu tử, ván giặt là cái gì?" Dương Tiểu Đông mặt mờ mịt, "Từ nhỏ đệ thấy nương toàn dùng chày đập đồ, chưa từng nghe qua tấm ván gì cả, cái đó cũng là tẩu tử mơ thấy à?"

Lần này đến lượt Vu Kiều ngạc nhiên. Hóa ra thời đại này chưa có cái đó sao? Thứ ấy vừa tiện lại sạch, dễ làm nữa.

"Trong thôn ta không ai từng dùng à?" Vu Kiều liếc quanh, ai cũng dùng chày đập đồ, cậu liền hỏi thăm một lão phụ nhân gần đó: "Thẩm ơi, trên trấn có bán tấm ván giặt không? Ta dùng chày không quen."

Lão phụ nhân ấy bĩu môi lắc đầu, chưa từng nghe nói.

Vu Kiều lúc này mới chắc chắn. Trong đầu lập tức nảy ra một ý tưởng.

Cậu khẽ cau mày, song ánh mắt lại không giấu được sự hứng khởi, khẽ hỏi Dương Tiểu Đông: "Giặt xong đệ còn việc gì không? Dẫn ta đến chỗ thợ mộc trong thôn được không?"

Dương Tiểu Đông lập tức gật đầu, hai người giặt nhanh rồi về nhà, Vu Kiều mài mực vẽ bản phác họa ra giấy. Chẳng mấy chốc đã vẽ xong một bản thiết kế tấm ván giặt.

"Tẩu tử, đây là tấm ván tẩu tử nói à? Đệ chưa từng thấy bao giờ."

Vu Kiều cất bản vẽ đi cười cười: "Ta muốn làm một cái thử xem, nếu dùng tốt, biết đâu còn có thể bán kiếm tiền, lúc đó lại phải đến đặt thêm đó."

Thợ mộc trong thôn họ Vương, tay nghề truyền từ nhiều đời trước, tuy không giàu to nhưng đủ nuôi cả nhà. Sân rộng sạch sẽ, chứng tỏ người này rất chăm chỉ.

Lúc họ tới, Vương thợ mộc đang làm tủ, gần đây nhận đơn trên trấn nên bận suốt từ sáng tới tối, thấy người lạ tới liền dừng tay hỏi: "Tìm người hay đặt đồ?"

"Vương sư phó, ta có cái bản vẽ, nhờ ngài xem giúp có làm được không." Vu Kiều đưa bản vẽ ra.

Thứ này tuy lạ nhưng chẳng cần kỹ thuật gì, chỉ cần lấy tấm gỗ, cưa vân răng cưa, mài nhẵn là xong, rất đơn giản.

Vương thợ mộc tự tin vào tay nghề, lập tức đồng ý, tiện tay lấy tấm gỗ ở góc sân hỏi: "Làm cỡ này đủ dùng chứ? Ta không khoe chứ cái này nửa canh giờ là xong."

"Cỡ này được rồi, làm mỏng chút càng tốt. Bao nhiêu tiền ạ?"

"Cho ta 8 văn là được, thứ nhỏ dễ làm không đáng tiền."

Vu Kiều gật đầu. Vương thợ mộc sẵn tiện làm luôn, vừa đục gỗ vừa hỏi: "Ta trông ngươi lạ mặt, là phu lang nhà ai?"

"Nhà Dương Hoa ạ."

Vương thợ mộc nghe xong bật cười: "Ái chà, sao không nói sớm, Dương Hoa giúp ta nhiều việc lắm, ta sao nỡ lấy tiền ngươi, coi như ta tặng đi."

"Vậy sao được!" Vu Kiều nhớ trong nhà bàn ghế đều do người ta cho, ân tình này không thể nợ tiếp, liền nói, "Vương sư phó, cái này gọi là tấm ván giặt, là ý tưởng của ta để giặt đồ, giờ làm một cái dùng thử, nếu bán được, còn phải nhờ ngài làm thêm đó."

"Thật sự dùng tốt? Vậy ta cũng làm một cái cho tức phụ ta thử."

Chưa nói xong thì cái ván đã làm xong, phần răng cưa mài rất mịn, Vu Kiều hài lòng trả tiền rồi dẫn Dương Tiểu Đông về.

"Tẩu tử, chúng ta mau thử xem tấm ván giặt này dùng tốt không."

Dương Tiểu Đông tò mò, chủ động đi lấy chậu nước, thấy Vu Kiều gỡ rèm mới may ra bỏ vào.

"Đệ xem kỹ nhé, đặt ván vào chậu, bôi xà phòng lên, hai tay giữ quần áo chà qua lại như thế này..." Vu Kiều chà vài cái liền ra bọt, nước trong chậu đổi màu, vết bẩn trên rèm rất nhanh đã sạch.

"Nhanh quá! Tẩu tử, cho đệ thử với!"

Vu Kiều vắt rèm đem phơi lên rào, lại gom vài bộ đồ bẩn đưa cho nhóc kèm chậu và ván: "Đừng thử ở nhà, ra sông cho mọi người thấy."

Chiều qua trưa, mặt trời đã xế, bờ sông có bóng cây, người đến giặt càng đông.

Vu Kiều cố tình chọn chỗ đông người, chen vào không nói không rằng, ngồi xuống bắt đầu dùng tấm ván giặt.

Một loạt động tác khiến xung quanh ai nấy sững sờ, đều dừng tay, trao nhau ánh mắt ngầm hỏi: Cái đồ mà Kiều ca nhi dùng là gì vậy, sao giặt nhanh thế?

Cuối cùng vẫn là phu lang trẻ tuổi lần trước từng lên tiếng bênh vực Vu Kiều chủ động lại gần hỏi: "Kiều ca nhi, cái này gọi là gì vậy? Nãy giờ tụi ta nhìn không chớp mắt, thấy ngươi giặt nhanh thật, nhìn thôi đã biết dễ dùng hơn chày rồi, cái này mua ở đâu vậy?"

Đối phương vừa dứt lời thì ba bộ đồ của Vu Kiều đã giặt xong. Cậu cố ý giữ bí mật, hỏi lại: "Ta giặt xong rồi, ngươi có muốn thử không?"

"Muốn chứ, cho ta mượn thử với!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.