"Đúng như Tiểu Kiều đoán, ta vừa nói xong thì trưởng thôn liền chạy đến nhà họ Lưu, thế là bọn họ kéo nhau đến đây ngay."
Ý của Vu Kiều là bảo Dương Hoa đến nhà trưởng thôn than thở: phu lang của mình bị người ta bắt nạt không sống nổi nữa, đành phải dọn hộ đưa người sang thôn khác ở. Bản thân hắn là đồng sinh, hai tháng nữa phải đi thi tú tài, đậu hay không đậu cũng chẳng liên quan gì đến thôn Dương Liễu nữa, cảm tạ trưởng thôn nhiều năm chăm sóc.
Nguyên cả thôn chẳng có bao nhiêu người đọc sách, Dương Hoa là người duy nhất thi đậu đồng sinh, sau này biết đâu còn đậu cử nhân, là chuyện nở mày nở mặt, giúp thôn rạng danh. Còn Dương Khánh Sinh dù học ở trấn mấy năm rồi cũng chẳng thi đỗ, mấy người đọc sách khác cũng không có công danh gì, thế nên người như Dương Hoa đúng là miếng bánh thơm, sao có thể để thôn khác cướp đi? Đó chẳng phải vả vào mặt trưởng thôn hay sao!
Liễu Mãn Pha lập tức đến nhà tộc huynh, không rõ đã nói những gì, nhưng hiệu quả thì rõ ràng, nhà họ Liễu vác đồ từ đầu thôn đi đến, ai nấy đều thấy, biết là đến nhà Vu Kiều nhận lỗi, mấy kẻ thích nói xấu cũng thu liễm lại, ngay cả thân thích trưởng thôn mà còn bị bẽ mặt thì người khác càng phải dè chừng.
Ngoài trời sắp hoàng hôn, Vu Kiều nằm bò trên giường, ánh mắt cứ lặng lẽ theo dõi cánh tay mạnh mẽ trơn láng của Dương Hoa đang xắn tay áo, nhẹ giọng thương lượng: "Phu quân này, trong nhà giờ cũng dọn dẹp xong cả rồi, mấy hôm tới ngươi cũng đừng vất vả nữa, lên trấn học đi. Trong nhà có ta lo, ngươi không cần bận tâm, ta cũng định tranh thủ tìm chút việc kiếm thêm ít bạc, hai ta đều có chuyện để làm."
Dương Hoa khựng lại một lúc, rồi đi đến ngồi bên giường, hơi nghiêng người về phía cậu, "Vài hôm nữa ta sẽ mang chút lễ vật đến nhà tiên sinh, hôm nay trên trấn còn nhờ người gửi cho ta hai quyển sách, dặn ta đừng bận tâm chuyện tiền nong, cứ yên tâm đến học. Tiên sinh đã quý mến như vậy, ta càng không thể phụ lòng."
"Nhà tiên sinh có hài tử không? Bao nhiêu tuổi rồi? Hôm nào ta nấu ít đồ ngon để ngươi mang đến, coi như tấm lòng của chúng ta." Vu Kiều từ từ ngẩng đầu, ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm của Dương Hoa, ánh mắt lưu chuyển, trong mắt đối phương chỉ có mình. Cậu đỏ mặt, vội dời mắt nhìn tay Dương Hoa đặt bên cạnh.
Dương Hoa hơi nghiêng đầu, bàn tay đặt lên đầu gối, cố ý kéo xa khoảng cách, "Ta đi học rồi, ở nhà ngươi cũng phải nghỉ ngơi. Thuốc của lão đại phu An Hòa Đường là để cảm ơn chuyện trước, còn dặn ta tuyệt đối không để ngươi quá sức, dưỡng thân thể là quan trọng nhất. Nếu ta không ở nhà, thân thể ngươi chịu nổi không?"
Người bên cạnh ánh mắt đầy lo lắng, sợ cậu lại ngã bệnh. Vu Kiều bật dậy, hai tay đặt lên vai hắn, khoảng cách chỉ bằng một nắm tay, nghiêm túc cam đoan: "Ngươi cứ yên tâm, chút việc nhà ta sẽ lo chu toàn, tuyệt đối không để mình mệt đâu."
Cậu quỳ bên mép giường, Dương Hoa lo cậu mất thăng bằng, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy eo cậu. Qua lớp vải thô mỏng manh, nhiệt độ từ vòng eo mềm mại ấy truyền vào tay khiến Dương Hoa bất giác nhớ đến đêm bị bày mưu chuốc say, tuy đầu óc mơ hồ nhưng da thịt trắng ngần vẫn ấn tượng vô cùng.
Không nói gì, hắn khẽ quay đầu tránh ánh mắt cậu, buông tay đi ra ngoài, lúng túng để lại một câu: "Ngươi nghỉ thêm chút đi, ta đi làm thịt gà, tối ăn thịt."
Chỉ còn mình Vu Kiều trong phòng, mắt đảo quanh, tay khẽ xoa lên nơi vừa bị bàn tay to nắm lấy, rồi nở nụ cười ngượng ngùng.
Lâu rồi không được ăn mặn, Vu Kiều cũng thèm lắm, Dương Hoa giết gà, cậu phụ làm, trước tiên nấu cơm, tiếc là trong nhà không có rau, nếu có khoai với nấm rừng hầm cùng thì ngon hết biết. Trong nhà có dầu muối, cậu tận dụng hết chỗ gia vị còn lại, đổ nước vừa đủ xâm xấp mặt gà, chỉ đợi nước sôi là có thể ăn.
Cái bụng từ sáng đã tiêu hóa hết, giờ cứ réo ầm lên, cậu dứt khoát kê ghế nhỏ ngồi trước bếp lửa, chống cằm ngóng món ngon.
Dương Hoa nhìn cảnh đó, thấy cậu thật dễ thương, liền ra sân bổ thêm củi. Hai khắc sau, mùi thơm lan khắp sân, Vu Kiều bưng nồi gà hầm mềm dậy mùi ra bàn đá trong sân, gọi: "Phu quân, mau ra ăn cơm, thơm lắm!"
Vu Kiều múc hai chén cơm, là gạo trắng trộn gạo lức, nấu ra độ dẻo vừa phải. Hai chiếc đùi gà lập tức được Dương Hoa gắp cả vào bát cậu.
"Mỗi người một cái thôi, sao ngươi cứ nhường cho ta." Vu Kiều khẽ trách, rồi lại gắp một cái trả về cho hắn, "Ngươi cũng ăn đi, nếm thử tay nghề của ta. Hôm nào ta lên núi hái nấm nấu chung sẽ thơm hơn nữa, nếu có khoai tây thì tuyệt cú mèo luôn."
Dương Hoa ăn một miếng gà, gật đầu lia lịa, không tiếc lời khen: "Ngon thật, thịt gà mềm, mặn vừa, Tiểu Kiều giỏi quá, ta có phúc lắm mới được ăn."
Ai mà chẳng thích được khen, Vu Kiều vừa ăn vừa thấy sung sướng. Món gà kho nâu đỏ ấy là sở trường của cậu, thịt gà mềm thơm, nước sốt sền sệt, đúng là món ăn ngon chuẩn bài.
Gà mà nhà họ Liễu mang đến không to, hai người lại lâu không được ăn mặn, Dương Hoa ăn thêm hai bát cơm, Vu Kiều chỉ ăn một bát, cuối cùng trên đĩa chỉ còn ít đầu cánh, móng gà, đầu gà và cái đùi Dương Hoa chưa động đến.
Thấy vậy, Vu Kiều không hiểu sao lại thấy khó chịu, môi mím lại, đặt bát đũa xuống, "Ta no rồi, vào phòng trước."
Dương Hoa đang dọn bỗng khựng lại, không hiểu sao phu lang vừa mới cười mà giờ đã thay đổi sắc mặt, nhìn bóng lưng gầy gò của cậu, rồi lại nhìn bàn ăn, vẫn không đoán ra nguyên do.
Chỉ đành lặng lẽ đặt cái đùi gà sang mép đĩa, dọn xương gọn gàng, lau bàn rửa chén, đun thêm nước nóng để tối rửa mặt.
Trời dần sẩm tối, trăng tròn treo giữa không, ánh trăng trong trẻo phủ lên sân nhỏ tĩnh lặng.
Dương Hoa bưng chậu nước nóng vào, thấy Vu Kiều vẫn ngồi bên giường mặt cau mày có. Hắn không dám nói gì, chỉ cẩn thận gọi: "Tiểu Kiều, rửa mặt đi."
Vu Kiều vẫn cúi đầu, không phản ứng. Dương Hoa đứng như trời trồng ở cửa, mắt không biết nhìn đâu, trong lòng rối bời, tự trách mình vụng về không biết mình làm gì khiến phu lang buồn.
Đúng lúc hắn bối rối thì Vu Kiều lí nhí đáp: "Đặt bên đó đi."
Giọng cậu buồn buồn, ngẩng đầu nhìn Dương Hoa, đúng lúc hắn cũng đang nhìn cậu, hai ánh mắt chạm nhau, một bên lúng túng dưới ánh đèn dầu, một bên lặng lẽ trách móc.
Vu Kiều cũng không rõ sao mình lại buồn, chỉ vì cái đùi gà không được ăn, lòng thấy nghẹn. Dù giờ không còn túng thiếu như xưa, cũng chẳng đến mức một cái đùi gà phải nhường tới nhường lui, món ngon là để chia sẻ mà, hắn không ăn giống như... giống như từ chối tấm lòng của mình vậy.
Nghĩ thì hơi nhạy cảm thật, nhưng phải công nhận là Dương Hoa quan tâm đến mình, phu quân tốt thế này biết tìm đâu ra?
Tính tình Vu Kiều bốc đồng nhanh mà tan cũng nhanh, cậu không đành lòng nhìn Dương Hoa rụt rè như thế, trừng mắt gọi hắn lại. Dương Hoa hoảng quá ôm chậu bước tới, suýt quên cả đặt xuống, may mà Vu Kiều nhắc mới nhớ ra đặt chậu xuống, đứng yên trước mặt cậu.
Chưa kịp mở lời thì Vu Kiều đã ôm chặt lấy eo hắn, gò má đỏ bừng áp vào bụng hắn. Hành động bất ngờ khiến Dương Hoa không biết làm gì, tay không dám ôm lại, miệng không dám hỏi, chỉ đứng yên chịu ôm.
Mãi mới nghe cậu rầu rĩ: "Phu quân, sao ngươi có thể như vậy."
Giọng lấm tấm uất ức, Dương Hoa lo lắng: "Tiểu Kiều, nếu ta sai thì cứ nói, đừng giận một mình nữa."
"Thế ngươi nói xem, ngươi sai gì nào?"
"..."
Dương Hoa nghĩ tới nghĩ lui, chắc là liên quan đến bữa ăn, có phải vì cái đùi gà không? Nhưng không dám nói, sợ đoán sai lại khiến cậu bực hơn.
Vu Kiều biết hắn nhất định không đoán ra, hít sâu rồi ngẩng đầu, mắt đỏ hoe nhìn hắn: "Tại sao ngươi không ăn đùi gà? Cùng ăn đồ ngon ta mới vui, ngươi không ăn là chê tay nghề của ta phải không?"
"Không, ta tuyệt đối không có ý đó!" Dương Hoa cuống lên, lông mày nhíu sâu, vội vàng giải thích: "Đại phu nói ngươi phải bồi bổ, ta muốn để lại đùi gà cho ngươi, nhà mình không có gì khác, chỉ có một con gà, sao ta nỡ giành phần của ngươi? Tiểu Kiều, là ta sai, ta không nên phụ lòng của ngươi."
Vu Kiều vốn không phải muốn hắn nhận sai, chỉ là muốn được dỗ dành chút thôi. Cậu biết phu quân hiền lành nên mới nũng nịu một tẹo. Giờ nghĩ lại cũng thấy mình hơi quá, chỉ vì một cái đùi gà mà làm hỏng cả bữa cơm vui vẻ.
Nghĩ tới nghĩ lui cậu xấu hổ, vùi mặt vào ngực hắn, không dám ngẩng đầu, chỉ cọ nhẹ tóc vào ngực hắn, lí nhí nói: "Ta không giận, là ta hờn dỗi thôi... Nhưng ngươi phải hứa với ta, sau này có món ngon phải cùng nhau ăn, ngươi vất vả học hành cũng phải bồi bổ."
Thấy người trong lòng như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, Dương Hoa mạnh dạn vuốt tóc cậu, những sợi đen mượt len qua tay ngưa ngứa. Ôm nhau một lúc, giọng nói trầm ấm nhẹ nhàng vang lên trên đỉnh đầu: "Ừ."
Vu Kiều thấy hơi nóng trên mặt dịu lại, mới đẩy hắn ra, cúi đầu đuổi hắn ra ngoài để mình rửa mặt đi ngủ. Dương Hoa biết cậu xấu hổ, ngoan ngoãn rời phòng, tự đi lấy chậu nước khác vào bếp rửa mặt.
Một khắc sau, hai người thổi tắt đèn dầu, nằm song song trên giường, vai chỉ cách nhau một nắm tay. Ánh trăng rót xuống, phủ một lớp sáng lên gương mặt nghiêng của Vu Kiều, làm làn da cậu càng mịn màng rạng rỡ, lông mi nhẹ run, mí mắt mỏng cũng khẽ động đậy.
"Đừng nhìn nữa, mau nhắm mắt ngủ đi." Vu Kiều đỏ mặt, biết người bên cạnh đang nhìn mình, giả bộ bình tĩnh nói: "Mai còn phải dậy làm việc đó."
Dương Hoa bị bắt quả tang đang ngắm trộm, mặt cũng đỏ lên, vội dời mắt, ngoan ngoãn nhắm lại. Tay trái theo thói quen kéo chăn lên cho cậu, nhưng vô tình chạm phải tay cậu.
Ca nhi phu lang trong thôn ai cũng phải làm việc như đàn ông, tay thường thô ráp chai sần, chỉ có Vu Kiều là mịn màng như thế, chắc hồi còn ở nhà mẹ đẻ chưa từng làm việc nặng, nay gả đi lại phải chịu khổ. Dương Hoa âm thầm thề sẽ cố học hành đỗ đạt để cho phu lang có cuộc sống tốt hơn.
Nhưng hắn đâu biết, sau cú chạm tay ấy, đầu óc người bên cạnh đã bay xa lắm rồi.
Vu Kiều len lén dịch ngón tay ra xung quanh tìm kiếm, chẳng đụng phải gì cả, đành nhắm mắt tự hỏi: "Thật sự chỉ nằm ngủ đắp chăn thôi sao? Một cái nắm tay nhỏ cũng không có hả trời!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]