Mưa đã tạnh, Dương Hoa đến thôn Thanh Sơn đón Vu Kiều, còn mang theo một tin tức mới.
Dương Khánh Sinh và Vương Tiểu Mai hôm qua đã thành thân.
Chuyện này thật sự ngoài dự đoán. Vu Kiều hôm đó còn đoán chắc rằng Dương Khánh Sinh dính nợ cờ bạc, Dương Phát đã phải ra mặt chạy vạy khắp nơi mượn tiền, hôn sự này chắc chắn không thành. Không ngờ gã thật sự có bản lĩnh, cưới người ta về được thật.
"Hoa ca, bọn họ thành thân có đòi ngươi lễ mừng không?"
Trong thôn, những nhà khá giả mới tặng lễ bằng tiền, còn lại thường là mang trứng gà, hoặc vài món sản vật núi rừng quý hiếm mà bình thường còn không nỡ ăn. Ai cũng tặng như thế cả.
Dương Hoa giơ tay ra hiệu một con số: "Ta cũng như hai thúc thúc, mừng 50 văn."
"Phải thôi, mình đã phân gia tự lập môn hộ rồi, dù không vui thì lễ nghĩa cũng không thể thiếu, kẻo bị dân trong thôn cười chê." Vu Kiều gật đầu tán thành, lại tò mò hỏi: "Kế mẫu có tỏ thái độ gì không, lại chê ít à?"
"Bà ta đâu còn tâm trí nhìn lễ, mắt dán chặt vào của hồi môn Vương Tiểu Mai mang theo kìa."
Vu Kiều vừa tưởng tượng đến dáng vẻ tham lam của Trương Tiểu Mạn liền bật cười: "Lần này xem như bà ta toại nguyện, rốt cuộc cũng bám được nhà thông gia giàu có."
Vừa về đến nhà, Dương Tiểu Đông đã chạy tới, la to: "Tẩu tử, mấy ngày nay tẩu tử không ở nhà, bỏ lỡ bao nhiêu chuyện lớn đó!"
Hễ gặp ca tẩu, nhóc liền nói năng líu lo hơn mấy lần, vừa chuẩn bị nguyên liệu bày bán ngày mai vừa kể với Vu Kiều: "Nương ta nói, thịt bày trong tiệc cưới toàn do Vương lão ngũ mang đến, nhìn mà hoành tráng lắm. Từ nhỏ đến giờ ta chưa từng thấy tiệc nào nhiều thịt đến thế! Bây giờ người trong thôn đều bảo Dương Khánh Sinh có tiền đồ, cưới được tức phụ hiền huệ, lại có nhạc phụ giỏi giang, đại bá mẫu vui đến nỗi cười không khép được miệng, thật là nở mày nở mặt!"
Vu Kiều thấy nhóc nói mãi không ngừng, mỉm cười cắt lời: "Được rồi, người ta sống thế nào mình không cần ghen tị. Ta cũng kể cho đệ một chuyện thú vị."
Cậu kể lại chuyện Vu Chính cứu Tề Ngọc như kể một cuốn thoại bản, khiến Dương Tiểu Đông ngẩn người há hốc mồm.
Dương Hoa ngồi bên cạnh nghe, thầm nghĩ Kiều ca nhi nhà mình đúng là có thiên phú làm thuyết thư tiên sinh.
Mấy hôm không đi bày bán, Vu Kiều sợ khách cũ bỏ đi hết, nên gấp gáp muốn lên trấn sớm.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, Dương Hoa cố ý thay một bộ y phục mới.
Vu Kiều cẩn thận giúp hắn vuốt phẳng nếp gấp ở vai áo, hài lòng vỗ vỗ ngực hắn, cổ vũ: "Hoa ca, ngươi cứ yên tâm đi dự hội thơ, có phải là đấu thơ, thi tài, tranh giải thưởng gì không? Dù thắng hay không cũng chẳng sao, lần này ngươi được trò chuyện, kết bạn với các thư sinh là tốt rồi."
Dương Hoa ngồi bên mép giường, ôm cậu vào lòng, mũi ngửi mùi hương xà phòng thoang thoảng trên người cậu, thầm điều hòa nhịp tim có phần gấp gáp.
"Tiểu Kiều, tiên sinh nói hội thơ lần này có rất nhiều học sinh tham gia, còn có nhân vật lớn. Ta trước giờ chưa từng đi những nơi như vậy..."
Hắn nói đến đây thì dừng, nhưng Vu Kiều sống bên nhau đã lâu, thấu hiểu tính hắn. Dương Hoa không giỏi giao tiếp, càng không thích chốn đông người, chắc chắn sẽ hồi hộp.
Một nụ hôn nhẹ rơi lên môi hắn, Vu Kiều đưa tay ôm cổ, lại hôn lên má hắn, cười trêu: "Chỉ là một buổi hội thơ thôi mà. Về diện mạo, ngươi sẽ nổi bật, tài học thì tinh thông kinh sử, ta không tin thua gì ai. Cứ đi đi, biết đâu còn được ăn ngon uống tốt nữa ấy chứ. Nhớ ăn nhiều một chút rồi về!"
"Được, nghe theo Tiểu Kiều." Dương Hoa thấy lòng yên ổn, âu yếm thêm lát nữa rồi cùng cậu xuất phát lên trấn.
Dân chúng ở Dương Liễu Thôn đa phần làm ruộng, chỉ có vài nhà làm nghề thủ công kiếm được ít tiền. Mùa vụ thì ra đồng, lúc nông nhàn thì vào núi nhặt thuốc, đốn củi mang ra trấn bán, muốn đủ tiêu dùng cũng chẳng dễ.
Nhưng nhìn Vu Kiều và Dương Hoa, lúc trước bán ván giặt, giờ lại bán đồ ăn, nghe nói giá bán hơi cao nhưng người xếp hàng vẫn đông, chưa đầy hai canh giờ là bán hết.
Người trong thôn tuy không nói gì, nhưng ai nấy đều ngầm để tâm, vì gian hàng nhà họ mỗi ngày đều có thu nhập, tích tiểu thành đại, so với dân làm nông thì lợi hơn nhiều. Có người còn thở dài: "Người ta sao mà giỏi kiếm tiền vậy chứ!"
Có lẽ vì Mai viên tổ chức hội thơ, trên phố có nhiều thanh niên hơn, đều mặc trường sam, mang dáng dấp thư sinh, nhiều ca nhi và tiểu thư chưa xuất giá cũng bị hấp dẫn.
Phố nơi Vu Kiều bày quầy là con đường chính duy nhất dẫn vào Mai viên, thường ngày có người đi đường nhỏ, nhưng mấy ngày mưa vừa rồi khiến đường đất lầy lội, ai lại muốn mang đầy bùn đất đến dự hội thơ, vậy chẳng phải mất mặt sao. Vì thế, mọi người đều tụ tập trên đường chính, khiến nơi này càng thêm náo nhiệt.
Chuyện Vu Kiều lo lắng cũng không xảy ra, vừa dựng xong quầy đã có hơn chục người xếp hàng, ai cũng biết nhà họ bán bánh khoai sọ lạnh số lượng có hạn nên đến xếp từ sớm.
Dương Hoa đến nhà Phương tiên sinh, quầy hàng chỉ còn lại Vu Kiều và Dương Tiểu Đông, hai người phối hợp rất ăn ý.
Phía trước có hai thư sinh lạ mặt, một béo một gầy, lần lượt hỏi giá bánh lạnh và nước đường, sau cùng mỗi người mua một món để "thử cho biết".
Ánh mắt Vu Kiều quét qua dãy quầy bên cạnh, mấy thư sinh cũng ngồi ăn ở hàng mì và hàng bánh bao, đoán chắc đều là người đến dự hội thơ.
Hai người kia ngồi xuống ghế nhỏ thì thầm trò chuyện, một người vừa ăn vừa cảm thán: "Trương huynh, không ngờ trấn nhỏ này lại có món ngon như thế, còn ngon hơn bánh ở Hợp Vị Trai trên huyện thành."
Thư sinh béo trắng bên cạnh phụ họa: "Hợp Vị Trai thì có bánh hoa hồng là nổi tiếng, còn lại ta thấy bình thường. Hơn nữa, trong huyện cũng chưa từng thấy loại bánh và nước đường như ở đây. Mùi sữa thơm ngậy, mềm mịn, ngọt mà không gắt. Món này nếu bán ở Hợp Vị Trai chắc phải 10 văn một miếng!"
"Huynh nói phải. Đợi hội thơ xong, ta mua thêm ít mang về cho tiểu muội nếm thử."
"Nhất trí, ta cũng mua về tự ăn."
Quầy hàng vẫn tấp nập người xếp hàng, Vu Kiều không để ý họ nói gì, chỉ lo tiếp khách.
Đám thư sinh ăn uống no nê rồi kéo nhau về hướng Mai viên ngoại ô. Phương tiên sinh đưa Phương Tử Minh và Dương Hoa cùng ngồi xe ngựa của bằng hữu. Xe đi nhanh, khi đến nơi mới chỉ có hơn mười học sinh ngồi ở đình hóng mát trò chuyện.
Bằng hữu của Phương tiên sinh là Vạn Bảo, một vị cử nhân, vì sức khỏe yếu nên không thu nhận học sinh, chỉ ở nhà đọc sách, vẽ tranh, dưỡng thân. Ông rất thích các buổi tụ họp văn nhân, lần này cũng do ông mời Phương tiên sinh đưa học trò đến mở rộng tầm mắt.
Bốn người xuống xe, đến nghỉ ở một đình nhỏ gần cổng. Vạn Bảo hạ giọng thần bí: "Người quan trọng hôm nay ta đã dò hỏi rõ rồi, chính là học chính đại nhân được phái đến giám khảo kỳ thi Viện. Vị này vốn là người huyện ta, lần này tuy không giám sát ở bản huyện nhưng cũng nhân dịp về quê thăm thân, học viện mới tổ chức hội thơ để kết giao. Nếu có thể xin được vài lời chỉ điểm, vậy là quá tốt rồi."
Vừa dứt lời, Phương tiên sinh kinh ngạc: "Thật sự là học chính đại nhân! Ta đoán không sai, không thì sao có động tĩnh lớn vậy, đến cả học sinh của Thư viện Dương Sơn huyện thành cũng tới, tú tài đồng sinh thì tụ họp đông đủ, chẳng phải vì danh tiếng của đại nhân hay sao? Tử Minh, Dương Hoa, hai đứa phải cố gắng biểu hiện, cho vi sư nở mặt nở mày!"
Ông kỳ vọng vào hai học trò này rất nhiều. Phương Tử Minh ngượng ngùng gãi đầu, mắt lén liếc nhìn Dương Hoa đang ngồi ngay ngắn bên cạnh: "Đại bá, ta chỉ cần không làm ngươi mất mặt là được rồi, phần vinh quang cứ giao cho Dương huynh."
"Ngươi đấy, chưa bắt đầu đã nhụt chí!" Phương tiên sinh trừng mắt nhìn, rồi quay sang quan sát Dương Hoa.
Thật không hề quá lời, Dương Hoa tuy xuất thân nông thôn nhưng chưa bao giờ rụt rè, trên người có khí chất ôn hòa điềm đạm, lúc ít người thì trầm tĩnh, lúc đông người cũng không hề lúng túng, không phô trương cũng không mờ nhạt.
Chỉ nói về diện mạo thì quả là tuấn tú nổi bật, trong số đông thư sinh, không ai sánh kịp.
Ông linh cảm, hôm nay ở hội thơ, Dương Hoa chắc chắn sẽ là tâm điểm chú ý của các học sinh.
Vạn Bảo cũng gật đầu tán thành: "Phương huynh cứ yên tâm, so với học tử huyện thành, hai trò của huynh cũng chẳng thua kém gì."
Phương tiên sinh mỉm cười hài lòng, Dương Hoa thì vẫn lặng lẽ lắng nghe, âm thầm suy nghĩ.
Theo lẽ thường, gần đến thi Viện, học chính sẽ phải đi tuần giám khảo, lại phải tránh hiềm nghi, làm gì có thì giờ dự hội thơ. Có lẽ vị này năm nay không có lịch trình tuần khảo, đơn giản chỉ là về quê thăm thân.
Có người sớm đã liệu trước, mà học sinh ai cũng nghĩ như nhau – dù không được chỉ điểm gì giúp ích cho khoa cử, chỉ cần lọt vào mắt học chính, để lại chút ấn tượng cũng đủ. Đường khoa cử còn dài, ai biết được mai sau có dùng đến đoạn duyên này hay không?
Khi mọi người còn trò chuyện, Mai viên đã dần náo nhiệt, học sinh tới đủ, sơ lược đếm cũng phải bảy tám chục người.
Họ đang ở đình nhỏ khá khuất, phần đông tụ tại đình lớn ở trung tâm. Nhìn gần lại, giữa đình có mấy người đang thưởng trà ngắm cảnh, trò chuyện rôm rả.
Dương Hoa không nhận ra đại quan nào, Phương tiên sinh bèn ghé tai nói nhỏ: "Ngồi bên trái là huyện lệnh Tiêu đại nhân, bên cạnh là Lục sư gia, bên phải chắc là học chính đại nhân, mặt lạ lắm, ta cũng chưa gặp bao giờ."
"Lát nữa nếu có cơ hội thì cứ thể hiện cho tốt, nhưng nhớ kỹ: nhất định phải cẩn trọng, không được gây chuyện." Phương tiên sinh dặn dò, "Gần ngày thi rồi, phải vững vàng, nghe rõ chưa?"
Phương Tử Minh và Dương Hoa liên tục gật đầu. Với chừng này người, Tử Minh lần đầu dự hội thơ cũng thấy căng thẳng, quyết định lát nữa cứ bám lấy Dương Hoa, không tin ai khác cả.
Đang len lén liếc nhìn đám đông thì bất ngờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc, Phương Tử Minh tinh mắt nhận ra ngay: "Dương huynh, huynh mau nhìn! Đó không phải là Dương Khánh Sinh sao? Hắn cũng tới đây à!"
Dương Hoa theo hướng tay chỉ nhìn sang, không chỉ thấy Dương Khánh Sinh, người đứng cạnh gã cũng rất quen – chính là Chu Văn Thụy, kẻ hôm trước đến quầy gây chuyện!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]