"Dương huynh, huynh xem cái dáng điệu khép nép nịnh bợ kia của Dương Khánh Sinh, người bên cạnh gã có lẽ là kẻ có bối cảnh, chẳng lẽ là nhờ bám lấy nên mới lấp được cái lỗ thủng ở tiền trang?" Phương Tử Minh cả gan suy đoán, "Chuyện của gã ở trấn trên đám thư sinh đều biết cả, nếu không thì sao có cơ hội đặt chân đến đây."
Dương Hoa vẫn bình thản: "Tử Minh, tiên sinh vừa dặn phải thận trọng lời nói, nơi đây đông người, chúng ta không để tâm đến là được."
Phương Tử Minh lập tức đưa tay bịt miệng, thu lại ánh mắt.
Đám học trò đều tụ quanh đình, Lục sư gia đảo mắt nhìn quanh rồi khẽ ho một tiếng, đám người lập tức im lặng.
Ông nói: "Chư vị yên lặng giây lát, nghe lão hủ nói đôi lời. Các vị đang có mặt ở đây đều là tài tử của Thanh huyện chúng ta, là hy vọng trong khoa cử. Nay Viện thí cận kề, lão hủ biết các vị đồng sinh bận rộn ôn tập tại nhà, không có thời gian để ý đến những việc khác, thành ra bỏ lỡ phong cảnh của Mai viên. Tuy mùa này không có hoa mai, nhưng cúc trong vườn đang nở rộ. Hôm nay đúng dịp học chính Khâu đại nhân hồi hương, tri huyện đại nhân vì thương các học sinh khổ tâm đọc sách, nên đặc biệt mời Khâu đại nhân đến thưởng cảnh ngâm thơ, để mọi người thi thố tài hoa."
Lục sư gia vừa dứt lời, đám thư sinh không giấu nổi vẻ hưng phấn. Tiêu huyện lệnh vuốt râu, bày ra dáng quan lớn, đắc ý cười: "Khâu đại nhân, những học trò có công danh trong huyện ta gần như đều có mặt ở đây, học phong ở bản huyện vốn đã hưng thịnh, số người đỗ khoa cử trong huyện ta là nhiều nhất trong các huyện trực thuộc phủ thành. Nay mọi người đã tụ họp tại đây, chi bằng tổ chức một cuộc thi nhỏ, lại thêm phần thưởng, đại nhân thấy thế nào?"
Mấy năm nay Tiêu huyện lệnh nhậm chức, quả thực ở Thanh huyện có không ít hạt giống khoa cử tốt, thế nên thư viện Dương Sơn ở huyện thành tại phủ thành cũng có chút tiếng tăm.
Khâu học chính vừa bước qua tuổi bốn mươi, nghiêm túc trầm mặc, có phong thái cổ hủ của một ông đồ, từ khi bước vào Mai viên vẫn chưa từng cười lấy một cái. Mãi đến khi nghe nhắc đến phần thưởng mới hơi nhếch khoé miệng gật đầu: "Tiêu huyện lệnh định chọn phần thưởng gì?"
"Đã là thư sinh, thì văn phòng tứ bảo là thực dụng nhất. Bản quan có một thỏi mực thượng hạng, sẽ lấy làm phần thưởng." Tiêu huyện lệnh đáp.
Khâu học chính tiếp lời: "Vậy ta tặng thêm một cây bút ngọc, chúc các học sinh bút ngọc sinh hoa, giành lấy tiền đồ xán lạn."
Đám học sinh đồng loạt cúi người: "Tạ ơn huyện lệnh đại nhân! Tạ ơn học chính đại nhân!"
Tiêu huyện lệnh phất tay lớn tiếng, cho mọi người ba nén hương thời gian, tự do thưởng hoa làm thơ trong Mai viên. Hương tàn chưa giao thơ thì xem như bỏ thi, cũng không có phần thưởng.
Phần đông người liền vui vẻ tản đi. Mai viên rộng rãi, cảnh trí mỗi nơi một khác, càng gần chân núi càng thanh nhã.
Phương Tử Minh bước sát theo Dương Hoa, hai người đi dạo không chủ đích, mãi đến khi xung quanh dần vắng vẻ mới dám lên tiếng: "Dương huynh, ta thấy vị Khâu học chính ấy nghiêm khắc quá, nét mặt y hệt đại bá ta lúc tức giận! Ta nhìn thấy là thấy sợ rồi. Với lại, trong Mai viên giờ toàn là cúc, mà ta ở nhà thì chỉ nghĩ đến mấy bài vịnh mai thôi!"
Phương Tử Minh lầm bầm một trận, Dương Hoa cũng dừng chân, cạnh đó có một chiếc bàn đá dài, trên đã chuẩn bị đầy đủ bút mực.
"Phương huynh, chúng ta vẫn nên làm thơ trước đi, trong ba nén hương phải giao thơ mới không khiến tiên sinh mất mặt." Dương Hoa khuyên.
"Đúng đúng, nghe huynh là đúng, mau làm thơ mới là quan trọng!"
Hai người không mải ngắm cảnh nữa, trong lòng đã sớm có sẵn ý tứ, liền bình tâm ngồi vào chỗ, trải giấy, mài mực. Gió nhẹ lướt qua, đưa theo hương cúc thoảng thoảng.
Dương Hoa vốn không giỏi làm thơ, may mà gần đây đã chuẩn bị trước, cũng đoán được Mai viên không có hoa mai mà có hoa cúc, nên đã sớm chuẩn bị vài bài để dành.
Lúc này tuy thân đã ở cảnh sắc, nhưng cảm hứng không đủ, hắn liền lựa bài ổn thỏa nhất chép lại thật cẩn thận.
Phương Tử Minh nhìn nét chữ không khỏi khen hắn viết ngày một đẹp, gần thành nhất phái rồi.
Dương Hoa khiêm tốn lắc đầu, viết xong thì im lặng mài mực giúp Phương Tử Minh.
Chuyện làm thơ với Phương Tử Minh là chuyện nhỏ, vừa rồi chỉ lải nhải chơi vậy thôi, lúc thực sự hạ bút thì chưa đến hai khắc đã xong hai bài. Hắn nhìn trái nhìn phải vẫn không biết chọn bài nào, đành nhờ Dương Hoa chọn giúp. Hai người đang xem xét thì sau lưng vang lên tiếng người.
Hai bóng người một mập một gầy đi tới, thấy trên bàn có bút mực bèn hỏi: "Hai vị huynh đài đã làm thơ xong rồi sao? Có thể cho bọn ta mượn bút mực một lát được không?"
Phương Tử Minh thu lại hai bài thơ của mình và của Dương Hoa, nhường chỗ, lui ra ngồi ở ghế đá cách đó hai bước.
Chỗ bàn này vốn khuất, từ nãy đến giờ chỉ có hai thư sinh kia đi ngang, rất hợp cho những người không giỏi giao tiếp như bọn họ ngồi lại.
Hai người kia cầm bút trong tay, miệng cũng không ngớt, lại không sợ tai vách mạch rừng. Người gầy nói thẳng: "Chu huynh, chúng ta lặn lội từ huyện thành tới đây, cũng chỉ để làm mỗi một bài thơ thôi. Ta thấy đám người kia ai cũng muốn nịnh bợ học chính, mà đại nhân căn bản không để ý tới bọn họ, chúng ta càng là hạng vô danh tiểu tốt, chẳng ai thèm để ý tới, thật chán chết đi được."
"Một mình ngươi nghĩ vậy thôi." Người mập đáp, "Tiên sinh bảo chúng ta tới đây là để học hỏi người khác, lấy cái hay của họ làm của mình. Một lát nữa nhìn xem có bài nào lọt được vào mắt học chính, may ra còn được chỉ điểm đôi điều, chẳng phải uổng công đến đây. Với lại, hết thơ hội rồi còn được mua bánh lạnh khoai sọ mang về nữa chứ. Cảnh đẹp, món ngon, cũng đáng mà."
"Huynh vừa nói là ta lại thèm bánh lạnh rồi, tiếc là chè không mang về được, không thì ta cũng muốn mua vài bát đem về ấy chứ."
"Thôi thôi, làm thơ đi, xong rồi tính."
Lời họ không sót chữ nào, lọt vào tai Dương Hoa và Phương Tử Minh. Phương Tử Minh suýt bật cười đến rơi nước mắt, huých nhẹ Dương Hoa: "Dương huynh, đúng là duyên phận. Thưởng tay nghề phu lang huynh làm còn thú vị hơn hẳn thơ hội này."
Dương Hoa thầm nghĩ, chỉ nghe lời đã biết hai người này tính tình ngay thẳng, cũng đáng để kết giao. Nhưng chỉ nghĩ thôi, chứ hắn sẽ không mạo muội quấy rầy.
Một khắc trôi qua, hai người kia cũng làm xong thơ, nhìn kỹ một hồi thì đều rất hài lòng, thấy ba nén hương cũng sắp cháy hết, bèn chủ động đến bắt chuyện với Dương Hoa.
"Hai vị huynh đài có muốn cùng đến đình đá không? Tại hạ từ huyện thành đến, thấy hai vị khí độ bất phàm, chẳng hay có phải là học sinh của Dương Sơn thư viện?"
Phương Tử Minh khiêm tốn đáp: "Bọn ta là học sinh ở trấn, mới chỉ là đồng sinh, đến Mai viên cũng chỉ để góp vui."
Người được gọi là Chu huynh tính tình xởi lởi, khoác vai Phương Tử Minh cười ha hả: "Vậy lại trùng hợp rồi, bọn ta cũng là đồng sinh, suốt ngày ôn sách ở nhà cũng nhàm chán, nhân dịp này mới ra ngoài giải khuây. Ngươi là người trấn này, vậy ngươi có ăn thử mấy món ở quán ven đường chưa, có bán bánh lạnh khoai sọ ấy, bọn ta mới ăn một miếng mà chưa đã thèm..."
Hắn nói một lèo chẳng cho Phương Tử Minh xen vào, người sau bị hắn ôm vai mà chẳng biết làm sao, vừa đi vừa ngoái đầu cầu cứu Dương Hoa.
Chỉ thấy Dương Hoa đáp lại ánh mắt đầy cảm thông.
Người gầy họ Triệu, đi song song với Dương Hoa ở phía sau, cũng hỏi vài điều về phong thổ nơi trấn, chưa tới một khắc đã đến đình đá ở trung tâm.
Chỗ này đã tụ đủ quá nửa học sinh, người nào làm xong thơ thì cầm trên tay, xếp hàng ở bên phải để nộp. Hương sắp tàn, một số người vẫn trắng tay, chỉ đành xếp bên trái, xem như bỏ thi.
Bốn người đang xếp hàng, trùng hợp phía trước cách một người chính là Dương Khánh Sinh và Chu Văn Thụy.
Dương Khánh Sinh dáo dác nhìn quanh, thấy Dương Hoa thì ghé tai Chu Văn Thụy thì thầm mấy câu, khiến gã cũng quay đầu liếc nhìn.
Dương Hoa vẫn điềm nhiên, chờ các học sinh nộp hết thơ, vài người hầu đứng cạnh sắp xếp, tổng cộng có 68 bài.
Khâu học chính và huyện lệnh đại nhân đã xem qua 40 bài, chọn ra mấy bài nổi bật để riêng, ánh mắt bây giờ đều tập trung vào ba mươi bài cuối.
Sư gia đúng lúc lên tiếng: "Chư vị học sinh, tài hoa thì khỏi cần phải bàn, không biết có ai muốn tự tiến cử, đưa thơ ra để mọi người cùng nhau thưởng lãm không?"
Đây rõ ràng là cơ hội để phô diễn. Nếu bài thơ xuất sắc, hoặc chỉ cần phong thái, ăn nói, khí chất hơn người, đều có thể khiến các đại nhân lưu ý, trong đám học sinh Thanh huyện cũng sẽ nổi danh một trận.
Có người động tâm, có người cúi đầu không nói. Rốt cuộc thì cũng phải có thực lực, nếu chẳng có gì nổi bật, thì chỉ có đường mất mặt mà thôi.
Dương Hoa và Phương Tử Minh giữ lối sống kín tiếng, hai người mới quen là Chu và Triệu cũng rất chừng mực, đang cân nhắc thì có người lên tiếng.
"Hồi bẩm sư gia, ở Dương Sơn thư viện có đồng sinh Tiền Phong thiên tư thông minh, từ nhỏ đã có danh xưng thần đồng, năm nay mới 16 tuổi đã thi đỗ đồng sinh, thơ của y có thể cho các học sinh cùng nhau thưởng thức một phen."
Lời vừa dứt, đám đông liền xôn xao bàn tán. Phương Tử Minh lẩm bẩm: "Mười sáu tuổi đỗ đồng sinh thì là thần đồng gì, ta cũng vậy mà."
Dương Hoa cũng mang tâm trạng xem náo nhiệt nhìn sang bên kia, quả nhiên thấy một thư sinh dáng người thẳng thớm bước ra, cúi chào rồi nói: "Danh hiệu đều là do đồng môn nâng đỡ, học sinh Tiền Phong nguyện dâng thơ ra để góp vui, mong các vị chớ chê."
Lời nói không kiêu không nịnh, vừa dứt câu liền định mở bài thơ ra, nào ngờ một tiếng nói vang lên ngắt ngang:
"Đã là thưởng thơ, sao không thêm một người thi đấu, chẳng phải càng thú vị hơn sao?"
Chu Văn Thụy lững thững bước lên trước, hành lễ với huyện lệnh: "Dượng, chất nhi ở huyện thành cũng từng nghe danh Tiền Phong, đúng là người có tài, nhưng chất nhi còn biết ở trấn mình cũng có một người có thể sánh ngang, để hai người cùng làm thơ đối đáp, chắc chắn càng thêm phần đặc sắc."
Mọi người đều ngạc nhiên, không ngờ Chu tú tài lại là cháu của huyện lệnh đại nhân, vừa thêm phần ngưỡng mộ, lại tò mò không biết người gã nói đến là ai.
Tiêi huyện lệnh nghe xưng hô của gã thì sắc mặt hơi cứng lại, nhìn sang Khâu học chính thấy không có gì bất thường mới quay đầu hỏi: "Người đó là ai? Mau bước ra."
Chu Văn Thụy cố ý liếc về phía Dương Hoa đang đứng: "Chính là đồng sinh Dương Hoa."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]