Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 41: Bán bánh hồng khô




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Dưới ánh hoàng hôn, Dương Hoa cảm ơn lòng tốt của Liễu Chu Chính và giữ hắn ở lại ăn cơm tối.

Vu Kiều lấy bánh hồng khô đã gói sẵn ra, nhờ hắn mang về cho các thẩm đã giúp đỡ, lại lấy một đĩa bánh đã cắt bày lên bàn cho hắn nếm thử.

"Tẩu tử cứ yên tâm, việc này cứ để ta lo."

Hai người ngồi tán gẫu trong sân, còn Vu Kiều mang gà rừng vào bếp chuẩn bị nấu ăn.

Liễu Chu Chính đang nói chuyện thì hạ giọng: "Dương huynh, ngươi có nghe chưa? Dương Khánh Sinh dẫn vợ bỏ trốn rồi. Hắn chắc vì hôm trước đến nhà ngươi trộm đồ không thành, mất mặt nên không dám ở lại thôn nữa?"

"Có nghe các hương thân nói rồi, hôm kia lại có nhóm đòi nợ đến, không bắt được người, lục tung nhà lên rồi mới đi."

"Dù sao thì đi trốn cũng tốt, nếu là ta, làm ra chuyện đó thì cả đời cũng chẳng ngẩng mặt lên nổi ở trong thôn." Liễu Chu Chính nói, giọng đầy khinh thường.

Dương Hoa bật cười: "Ngươi thì sao có thể làm ra chuyện như thế."

Trong bếp, Vu Kiều cũng nghe rõ cuộc nói chuyện, thầm nghĩ Vương lão ngũ quả là không nỡ bỏ rơi con rể này, thật sự đã giúp họ trốn đi rồi.

Nhưng đã dính vào cờ bạc thì khó mà bỏ, lần này tránh được, còn lần sau? Ai sẽ dọn dẹp hậu quả thay hắn? Gả con gái cho gã chẳng khác nào hại đời con gái.

Tuy suy nghĩ bay xa nhưng tay vẫn làm việc, gà rừng làm sạch rồi, kích cỡ vừa phải, nấu kiểu "một nồi ra món" là thích hợp nhất.

Tức là cho tất cả nguyên liệu vào nấu cùng: nấm rừng, miến, khoai tây, bên thành nồi dán vài chiếc bánh ngô, trên nắp hấp vài cái bánh hoa đã làm sẵn, gà chín là có thể ăn.

Vu Kiều còn làm thêm hai món rau trộn nhỏ, ba bát chè đường làm món tráng miệng.

Cậu dùng thau lớn múc món ăn, bê ra sân, hương thịt tỏa khắp sân. Liễu Chu Chính tròn mắt ngạc nhiên: "Cũng là nấu gà mà sao nương ta không làm ra mùi thơm thế này được nhỉ!"

"Ngươi nếm thử xem sao đã!"

Ba người ngồi xuống ăn cơm, đĩa bánh hồng khô trên bàn đã hết sạch. Liễu Chu Chính nói mình không khách sáo nhé, dọn đĩa đi, rồi gắp miếng thịt gà đầu tiên.

Gà rừng mềm ngọt, không khô; nước dùng nổi váng dầu, Vu Kiều nhúng hai chiếc bánh hoa vào viền nồi thấm nước súp.

"Thơm quá, tẩu tử nấu ngon quá!" Liễu Chu Chính vừa ăn vừa khen không ngớt, "Khoai tây bở mềm, miến thấm vị, ngay cả bánh ngô cũng ngon hơn nhà ta nữa."

"Chờ lát ăn bánh bao thấm nước súp này, còn ngon hơn." Vu Kiều được khen, khóe mắt càng thêm ý cười.

Một bữa ăn no nê, nồi thịt chỉ còn mấy miếng gà, rau ăn sạch sẽ. Vu Kiều thấy Dương Hoa ăn nhiều hơn bình thường nửa cái bánh, có vẻ cũng rất thích.

Ăn xong, Vu Kiều lại mang chè khoai sọ ra, Liễu Chu Chính vừa định cầm lấy thì Dương Hoa giơ tay cản: "Lúc nãy ngươi còn kêu bụng no mà, vẫn ăn được nữa à?"

"Cơm thì không ăn nổi nữa, nhưng chè thì không cản được."

Câu nói khiến cả ba bật cười. Trời đã tối, Dương Hoa đưa bánh hồng khô cho hắn mang về, khi tiễn ra cửa còn nói: "Kiều ca nhi định bán bánh hồng khô, sau này còn làm thêm vài món điểm tâm mới, cây hồng nhà ta e là không đủ, sau này còn phải nhờ ngươi thu gom giúp đấy."

"Yên tâm đi, việc nhỏ thôi, giao cho ta!" Liễu Chu Chính vỗ vai hắn, vui vẻ về nhà.

Dương Hoa quay lại thấy Vu Kiều đang xách giỏ, trong giỏ có bánh khoai sọ lạnh tự làm, thêm vài món điểm tâm và bánh hồng khô. Cậu giơ giỏ lên, nghiêng đầu ra hiệu cùng đi.

Dương Hoa hiểu ý, nhận giỏ, nắm tay phu lang thong thả đi về phía nhà trưởng thôn, trời còn chưa muộn.

Liễu Mãn Pha đã giúp đỡ rất nhiều, tất nhiên phải đến cảm ơn. Cháu trai nhỏ của ông thấy điểm tâm liền m*t ngón tay đòi ăn. Dương Hoa cung kính nói mấy câu cảm ơn, trưởng thôn nghe mà vui vẻ nghĩ: từ sau khi cưới Kiều ca nhi, Dương Hoa càng ngày càng biết nói chuyện rồi.

Hôm sau, Vu Kiều mang bánh hồng khô ra quầy như thường lệ. Dương Hoa dạo này ở nhà chờ kết quả thi, không cần đến chỗ Phương tiên sinh nữa, có thể cùng cậu bận rộn.

Quầy chè ngọt vẫn đắt hàng như cũ, mỗi ngày đều có người xếp hàng.

Bà chủ quầy mì bên cạnh cảm thán bao lần: "Cả con phố này chỉ có quầy nhà ngươi là được đối xử thế, khách sợ mua không được nên càng đến sớm."

Vu Kiều cười cười, đưa một gói bánh hồng khô: "Thử món vặt mới của ta xem sao, không biết có hợp khẩu vị không."

Bán sản phẩm mới vẫn dùng cách cũ: cho nếm thử trước, 2 văn một cái, 3 cái 5 văn.

Khách quen thấy có món mới đều mua vài cái ăn thử.

Vu Kiều đem bánh quả hồng dùng giấy dầu bọc kỹ, thắt nút đẹp mắt rồi đưa cho một tiểu cô nương. Tiểu nha đầu kia nhận lấy, nhìn nhìn, giọng điệu hơi có chút bất mãn mà lầu bầu: "Có thể cho ta mở ra không, để lộ bánh quả hồng bên trong ấy, bọc kín mít thế này nhìn chẳng khác gì điểm tâm nhà khác. Ta đem so với tiểu đồng bọn thì làm sao biết được đây là đồ mới chứ?"

Lời này ngược lại nhắc nhở Vu Kiều, cậu quay đầu liếc mắt với Dương Hoa, thoáng chốc nhớ tới một việc bị mình quên bẵng.

Thời đại này vốn không có quảng cáo, quán cậu nổi như vậy đều nhờ mọi người truyền miệng. Trong trấn này, phố xá cũng chỉ có một nhà bán chè ngọt cùng điểm tâm nho nhỏ của cậu, cho nên tìm thì cũng dễ, đến nơi nhìn lên liền biết bán khác với tiệm điểm tâm.

Nhưng một khi đã gói vào thì chẳng nhìn ra khác biệt gì. Giấy dầu cũng mua ở tạp hóa, ngay cả điểm tâm phường trong trấn gói cũng không có chỗ đặc sắc. Nếu quán cậu có cái tên, lại in lên bao bì, chẳng phải vừa nâng tầm, vừa coi như quảng cáo, dù người ta không biết quán ở đâu, cũng sẽ biết loại điểm tâm mới lạ này là nhà ai bán.

Vu Kiều vỗ trán ảo não, sao lại quên mất chuyện quan trọng thế này, may mà tiểu cô nương kia nhắc nhở.

"Cô nương thật giúp ta đại ân, ta tặng thêm cho ngươi một cái nữa."

Vu Kiều khéo tay, đem mấy tờ giấy dầu chồng lại gấp thành cái túi giấy, vừa đẹp mắt lại vừa có thể thấy được đồ bên trong.

Đa dạng một cái, mấy khách nhân trẻ tuổi khác thấy gói ghém thú vị cũng muốn giống như vậy.

Khách hàng chính là thượng đế, Vu Kiều không còn cách nào, đành phải dạy Dương Hoa chuyên gấp túi giấy, còn mình thì nhận tiền bán hàng.

Sạp bắt đầu thêm bán bánh quả hồng, mỗi ngày hai loại cũng không ảnh hưởng gì. Một buổi sáng, nửa giá quả hồng trong nhà đã bán sạch.

Thứ này vừa rẻ lại ngon, thịt quả ngọt mềm, có độ nhai, không sáp miệng. Ngay cả người chưa từng đến tiệm mua cũng xếp hàng chỉ để mua riêng bánh quả hồng.

Có người phía sau hỏi: "Còn bánh quả hồng không, cho ta 20 văn."

"Đừng chen, sớm đã bán hết rồi. Nói cũng lạ, sao cứ đến lượt ta thì lại hết thế này."

Dương Hoa thay Vu Kiều trấn an: "Mọi người ngày mai lại đến nhé. Làm một mẻ bánh quả hồng phải tốn ba ngày, nên số lượng mỗi ngày không nhiều. Vài hôm nữa sẽ có loại mới — bánh quả hồng phủ bạch sương, hoan nghênh mọi người đến nếm thử."

Khách nhân không còn cách nào, đành đi trước, trong lòng thầm tính ngày mai đến sớm một chút. Ai mà chẳng muốn ăn thử một miếng chứ!

Quán nhỏ vốn dĩ bán xong là dọn, mấy hôm nay lại còn bán hết sớm hơn trước. Vu Kiều nhớ đến chuyện bảng hiệu, liền vội về nhà nghĩ tên.

Bánh quả hồng bán tốt như vậy, thừa dịp mấy hôm nay trời đẹp, phải phơi thêm nhiều.

Về đến nhà, Vu Kiều liền tận dụng mái hiên, lột vỏ quả hồng, xâu dây đem phơi nắng. Trình tự làm việc ngày càng thuần thục. Dương Hoa đứng ghế treo hồng lên mái hiên, Vu Kiều ở bên nói ý tưởng.

"Hoa ca, huynh nói lấy tên gì thì hay? Nhà ta chỉ là quán nhỏ, hiện giờ điểm tâm cũng không nhiều, nếu gọi trai hay phường thì có hợp không?"

Dương Hoa ôn tồn đáp: "Tiểu Kiều không cần lo, đệ có ý tưởng gì thì cứ nói cho ta nghe."

"Ta muốn đưa tên hai ta vào, mà tạm thời chưa nghĩ ra. Vu Kiều, Dương Hoa, hai cái tên này phối hợp sao cho êm tai? Hoa ca, huynh là người đọc sách, mau nghĩ thử."

Dương Hoa từ trên ghế xuống, định cầm quả hồng trong tay cậu, chợt thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia nhăn nhó, bèn khẽ chạm vào trán trắng nõn của cậu: "Chớ vội, chậm rãi nghĩ. Nhà ta là cửa hàng đồ ngọt, bảng hiệu có thể mang chữ ngọt."

"Đúng rồi! Hay lấy chữ đồng âm thì sao? Lấy chữ 'Dương' của huynh cùng chữ 'Vu' của ta ghép với chữ 'ngọt', hợp lại chính là 'Dương Vu Điềm'. Huynh thấy thế nào?"

"Rất hay, đọc lên thuận miệng, dễ nghe." Dương Hoa gật đầu đồng ý.

Vu Kiều mắt hạnh cong cong, nghiêng người hôn một cái lên má cậu, tự khích lệ bản thân, cười nói: "Vậy chúng ta tiếp tục làm việc, ngày mai tiểu quán Dương Vu Điềm lại khai trương kiếm tiền!"

Làm đồ ngọt quả nhiên lợi nhuận lớn. Buổi tối hai người ngồi bên án thư tính toán, Dương Hoa nghỉ mấy ngày để thi, tháng này mới bày sạp 8 ngày, thêm hôm nay bán hơn trăm cái bánh quả hồng, lãi ròng đã được hơn 6 lượng bạc.

"Hoa ca, không trách được bà chủ kế bên cứ nói hai ta hầu bao đầy nhanh, mấy ngày nay đúng là kiếm không ít. Nhà ta trong thôn cũng coi như có chút danh tiếng rồi."

Vu Kiều nghĩ đến số bạc tích góp ở nhà mà thấy ngày tháng này đẹp quá, không uổng công vất vả.

Dương Hoa cầm bút viết tên bảng hiệu lên giấy, tính toán khắc con dấu. Viết ra ba chữ vừa lòng, vừa ngẩng đầu liền chạm ánh mắt phu lang sáng lấp lánh. Trong mắt kia như chứa một dòng nước trong, dịu dàng từng đợt chảy vào lòng hắn, khiến tâm can run lên.

"Ngắn ngủi mấy tháng, trong nhà thay đổi quá nhiều. Hôm qua thôn trưởng còn nói, ngày tháng hai ta sống làm người trong thôn đều đỏ mắt. Ai cũng chỉ thấy chúng ta kiếm tiền, lại chẳng thấy đệ cực khổ."

Sạp có được danh tiếng hôm nay đều nhờ tay nghề của Vu Kiều. Buổi sáng bày bán, buổi chiều chuẩn bị nguyên liệu, đôi khi còn phải lên núi tìm thêm. Mấy việc nặng hắn có thể giúp, nhưng Vu Kiều không lúc nào nghỉ ngơi, những vất vả đó Dương Hoa đều nhìn thấy, càng thương cậu, nên việc trong nhà cố sức ôm vào mình. Nhưng Vu Kiều lại không chịu để hắn một mình gánh hết, nhiều việc hai phu phu cùng nhau làm.

Ánh đèn dầu mờ mờ chiếu lên người Vu Kiều, phủ một tầng ấm áp. Trong lòng Dương Hoa khẽ động, đưa tay ôm lấy cậu, siết chặt vào ngực, dịu dàng thương lượng: "Tiểu Kiều, từ nay về sau cứ cách năm ngày chúng ta nghỉ hai hôm, được không?"

Vu Kiều trong ngực hắn bật cười khẽ, thấy đề nghị này hợp ý, nhưng vẫn lắc đầu, cười tinh ranh: "Ta đâu có mệt, hơn nữa ta còn chưa kiếm đủ đâu."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.