Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 42: Thi đỗ đầu




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Sau khi thiết kế xong kiểu chữ cho biển hiệu, hôm sau, Dương Hoa và Vu Kiều dọn hàng sớm, cùng nhau đi khắc một con dấu, rồi ghé tiệm giấy hỏi thử có thể đặt làm một lô giấy dầu theo yêu cầu không.

Chưởng quầy nhìn chữ trên con dấu thấy cũng đơn giản, lấy ra vài mẫu giấy đưa cho họ: "Nhà ngươi bán gì thế? Nếu là bánh điểm tâm hay dược liệu thì khách quen bên ta đều dùng loại giấy dầu có dán giấy đỏ này, kết hợp với dây gai nhà ta nữa, gói xong nhìn vừa đẹp vừa sang. Nếu bán đồ nguội thì phải chọn loại giấy dày hơn. Ngươi xem chọn loại nào?"

Vu Kiều cầm mấy mẫu so sánh một lúc rồi chọn giấy dầu dán giấy đỏ. Trên lớp giấy đỏ có in ba chữ "Dương Vu Điềm", giá tuy hơi đắt hơn giấy ngoài tạp hóa một chút nhưng gói lên quả thực vừa thanh nhã vừa độc đáo, hai người đều rất ưng ý.

Sau khi thay bao bì mới cho điểm tâm, đến lúc gần dọn hàng thì có một khách quen tới, vừa nhìn đã nhận ra ngay: "Ồ, quầy nhà ngươi có tên rồi à. Ta còn đang nghĩ, ngày nào cũng ghé mua mà nhắc với người khác chẳng biết gọi sao cho đúng."

"Ngài nói phải, ta cũng mới nghĩ ra thôi." Vu Kiều vừa gói xong bánh hồng và bánh lạnh, khách nhân nhận lấy liếc quanh rồi nói: "Ta đang định hỏi, không biết ngươi có thể làm theo đơn đặt không? Vài hôm nữa ta phải lên huyện, muốn đem đi biếu người ta. Bánh lạnh lấy cho ta 50 miếng, bánh hồng cũng 50 cái, ta trả thêm tiền, ngươi làm giúp được không?"

Người làm ăn qua lại tặng quà trọng mặt mũi là chính, không cần đắt đỏ, quan trọng là mới lạ. Vị khách này đã dò hỏi kỹ, biết ngay cả trên huyện cũng không ai bán được loại điểm tâm như Vu Kiều làm, nên mới nhắc tới chuyện đặt hàng.

"Nếu ngài muốn đem đi biếu, có thể mang hộp tới, ta sẽ giúp ngài gói cho thật đẹp." Vu Kiều vui vẻ nhận lời. "Ngài là khách quen rồi, sao ta lại không giúp được. Dù có phải làm đến đêm, ta cũng sẽ làm cho ngài."

"Vậy thì tốt quá rồi, thế là nói xong nhé. Ta đưa tiền đặt cọc trước, lát nữa sai người nhà đem hộp tới, hai ngày nữa ta quay lại lấy."

Khách cố tình đến lúc ít người, sợ đông sẽ bị từ chối. Giờ mục đích đã đạt, ông vui vẻ ra về.

Dương Hoa ghé lại cầm lấy bạc trong tay cậu, nhỏ giọng hỏi: "Giờ mình cũng nhận đơn đặt riêng à?"

"Huynh không nghe hắn nói sao? Trả thêm tiền đấy. Đơn này lời mấy tiền bạc cơ mà, đâu có thiệt gì." Vu Kiều dùng đầu ngón tay khẽ chọc vào ngực hắn, đắc ý nói, "Dạo này người trong huyện lên đây mua đồ ngọt nhà mình không ít, nhưng mãi mà trong huyện chẳng có tiệm nào làm được giống mình, tụi mình độc quyền đấy. Người có tiền thích tặng đồ mới lạ, không gì hợp hơn."

Dương Hoa bảo cậu ngồi ăn bánh chiên, còn mình thì dọn hàng. Hai người vừa làm vừa trò chuyện, chuẩn bị lên xe bò thì một người quen nữa lại xuất hiện.

Dương Hoa chậm rãi bước tới tiếp đón, Vu Kiều thì cố ý quay người né tránh, giả vờ đang ăn bánh, làm như không thấy.

Thật đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới! Người khác đặt bánh thì mình còn kiếm được, chứ người này đặt là mình phải bỏ tiền ra nữa ấy chứ.

Vu Kiều nhìn thấy Khâu học chính liền không vui, thầm rủa, thi viện đã kết thúc mấy ngày rồi mà ông ta còn chưa chịu đi!

Lần này Khâu học chính gặp được Dương Hoa, thái độ ôn hòa hơn hẳn, không còn cái vẻ nghiêm nghị thường ngày, hiếm khi chủ động hỏi han: "Sao lại dọn hàng sớm thế? Vẫn còn sớm mà."

Dương Hoa đáp: "Hết hàng thì dọn thôi, ngày nào cũng tầm giờ này."

Câu trả lời không mặn không nhạt khiến Khâu học chính nói thêm vài câu cũng thấy gượng, đành đi thẳng vào chuyện chính: "Dương Hoa à, lần trước ngươi làm cho ta mấy hộp điểm tâm, không biết có thể làm thêm mấy phần nữa không?"

Vu Kiều nghe thế thì đảo mắt ngán ngẩm, người này sao mà tham thế không biết. Làm mấy món đó vừa tốn công vừa chẳng lời lãi gì, bọn họ rảnh đâu mà làm không công?

Dương Hoa hỏi lại: "Ý ngài là?"

"Lần trước ta mang vài hộp lên huyện biếu người ta, họ tưởng là đặc sản địa phương nên giờ muốn ta mang thêm ít về kinh thành. Ngươi xem thế nào..."

Hiếm khi thấy Khâu học chính tỏ vẻ lúng túng, Dương Hoa cũng đoán ra người ông ta biếu hẳn có địa vị cao hơn, ăn rồi thấy ngon nên mới sai ông ta kiếm thêm.

Nhưng tìm khắp huyện cũng chẳng có chỗ nào bán loại đó, đành quay lại nhờ mình.

Dương Hoa khéo léo đáp: "Ngài cũng thấy rồi đó, những món đó nhà ta còn chẳng đem ra bán, vì chỉ có hai người, làm rất tốn công, nguyên liệu cũng không đủ. Nếu ngài muốn nhiều, thật sự bọn ta không làm nổi."

Không từ chối thẳng cũng không nhận lời, chừa lại chút khoảng trống.

Khâu học chính vội nói: "Vậy hai ngày nữa có kịp không? Làm được bao nhiêu thì làm."

"Việc này phải hỏi phu lang ta."

Dương Hoa quay lại đưa tay, Vu Kiều mới thong thả nuốt miếng bánh cuối cùng, lau khóe miệng rồi bước tới.

"Khâu học chính, mấy hộp điểm tâm hôm trước là ta và phu quân đốt đèn dầu làm tới nửa đêm, chắc vì lạnh mà ta còn bị cảm mất mấy hôm. Phu quân ta nói thế nào cũng không cho ta làm vất vả nữa. Dù có kiếm bao nhiêu tiền cũng không bằng sức khỏe đâu." Vu Kiều cố ý nói dông dài, không vào thẳng vấn đề.

Khâu học chính cũng sốt ruột, vì người kia quý món đó lắm, nhất định phải có vài hộp đem về.

Lần trước ông ta mượn cớ báo ngày thi, ra vẻ ân nhân với Dương Hoa, lấy điểm tâm không trả tiền đi biếu. Giờ thì hết cách rồi, dù có phải bỏ tiền cũng đành nhờ họ làm.

"Thế thế... vậy ba hộp bánh trứng muối khoai sọ thôi, được không? Chỉ cần ngươi làm được, giá cả cứ nói."

Bánh trứng muối là món có chi phí cao nhất, lại phải mua trứng vịt muối trong thôn, nếu bán lẻ một cái cũng phải hơn 13 văn, người bình thường ăn không nổi. Tính sơ sơ, mỗi hộp 9 cái, 3 hộp ít nhất phải lấy ông ta năm sáu tiền.

Vu Kiều tỏ vẻ khó xử, nhìn Dương Hoa rồi mới miễn cưỡng gật đầu.

Khâu học chính thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu cho tùy tùng đưa bạc, "Hai người làm ăn nhỏ cũng không dễ, thật lòng mà nói, điểm tâm này giúp ta một tay lớn đấy. Tính cả lần trước luôn, ta đưa 2 lượng bạc, lần này không lỗ nữa rồi nhỉ?"

Vu Kiều bình tĩnh nhận lấy, khách sáo đáp: "Khâu học chính quá lời, được giúp ngài là vinh hạnh của bọn ta."

"Hai ngày nữa, khi các ngươi bày hàng, ta sẽ cho người tới lấy."

Đợi ông ta đi rồi, Dương Hoa nắm tay Vu Kiều đi về phía xe bò, hỏi: "Tiểu Kiều, ta lại khiến đệ vất vả nữa rồi phải không?"

"Huynh nói gì vậy." Vu Kiều mở tay ra cho hắn nhìn hai lượng bạc, "Nếu lúc nãy không phải huynh để lại một đường lui, chúng ta phối hợp ăn ý như vậy, làm sao kiếm được món này?"

Tiểu Kiều không trách hắn, Dương Hoa cũng yên tâm. Hắn bật cười: "Về nhà gọi Dương Tiểu Đông tới giúp đi, dạo này thằng bé nghỉ cũng đủ rồi, có thêm việc để làm là vừa."

"Huynh chỉ giỏi bắt nạt trẻ con." Vu Kiều cười thầm trong lòng, điểm tâm của mình được công nhận, vui không tả xiết.

Chỉ tiếc hiện tại chưa thể sản xuất hàng loạt, giá cả cũng không thấp, chưa phù hợp để bán đại trà ở trấn. Nhưng tương lai biết đâu lại có thể làm riêng mảng đặt hàng theo yêu cầu.

Mấy hôm nay ngoài làm đồ bán hàng ngày, phần lớn thời gian hai người đều dồn vào làm điểm tâm đặt hàng. Quanh quẩn bên gian bếp và quầy hàng, thoắt cái đã đến ngày công bố kết quả kỳ thi viện.

Trước nha môn huyện sẽ dán bảng danh sách. Mỗi kỳ công bố là dân tình ùn ùn kéo tới, náo nhiệt vô cùng, còn có người chuyên nhận tiền để báo tin vui, chỉ trong một ngày có thể kiếm kha khá.

Dương Hoa và Vu Kiều ở trấn, tin tức tất nhiên chậm hơn dân trong huyện. Nhưng họ cũng không lo, nếu trúng tuyển thì thế nào cũng có người tới báo.

Thí sinh trong trấn ai nấy cũng đứng ngồi không yên, túm tụm ở đầu đường ngóng trông xem có quan sai tới hay không, quanh trạm dịch ở cổng trấn người đã đứng kín cả.

Vu Kiều chưa bao giờ dọn hàng gấp như hôm nay, vừa thu dọn vừa ngóng tin tức.

Đến cả khách cũng nhìn ra, đùa rằng: "Hôm nay hai phu phu nhà ngươi vội ghê ha, cái giấy gói cũng bung ra rồi."

"Xin lỗi, để ta gói lại cho bác." Vu Kiều trấn định lại, khéo léo buộc giấy thành nút chặt.

Dương Hoa từ phía sau choàng vai cậu, mỉm cười trấn an: "Tiểu Kiều, đệ còn không tin ta sao? Nhất định không có vấn đề gì đâu, bán hết chút này rồi mình đi."

"Thì ta tin huynh mà, nhưng ta muốn là người đầu tiên nghe được tin tốt chứ!"

"Nếu ta đỗ, đệ định thưởng cho ta thế nào đây?"

Phía trước vẫn còn mấy người đang chờ, giọng Dương Hoa tuy nhỏ nhưng sát bên tai khiến người nghe tự dưng đỏ mặt, tai cũng nóng bừng.

Vu Kiều vội cúi đầu giả vờ gói bánh, che đi khuôn mặt đang đỏ ửng, lầm bầm: "Về nhà rồi nói."

Dương Hoa thấy thế cười cười, vốn chỉ định trêu cậu cho bớt lo thôi. Nhưng trong lòng cũng sốt ruột muốn mau về nhà.

Chừng một khắc sau, đồ ăn bán hết sạch, còn lại vài cái bánh hồng Vu Kiều cũng không bán nữa, gói lại đưa cho chủ quán mì bên cạnh nhờ trông hàng giùm, rồi kéo tay Dương Hoa chạy thẳng tới trạm dịch.

Tới nơi quả nhiên đã có quan sai đứng chuẩn bị đọc tên người trúng tuyển.

Vu Kiều tim đập thình thịch, bất giác chen lên phía trước, nhưng lại bị Dương Hoa kéo về ôm trong lòng: "Cẩn thận, đứng đây là được, nghe rõ mà."

Mọi người im lặng nghe đọc tên:

"Đệ nhất danh, Dương Hoa, thôn Dương Liễu! Đệ nhị danh, Trương Phi Vũ, thôn Thanh Sơn..."

Vừa nghe đến tên Dương Hoa, đầu óc Vu Kiều như vang lên một tiếng "ong", không nghe được gì nữa.

Cậu lập tức quay sang nắm chặt vạt áo hắn, xác nhận lại: "Hoa ca, huynh cũng nghe thấy rồi đúng không? Là tên huynh đứng đầu đúng không!"

Dương Hoa gật đầu, Vu Kiều lập tức mỉm cười rạng rỡ, phấn khởi ôm lấy cổ hắn: "Tốt quá rồi! Hoa ca, bao ngày khổ luyện của huynh không uổng phí!"

Cùng lúc đó, các thí sinh xôn xao reo hò. Dương Hoa ôm lấy người trong lòng, lui về phía bãi đất trống bên cạnh, vừa nhẹ nhàng vuốt mái tóc bị rối của cậu, vừa mỉm cười: "Giờ yên tâm rồi chứ? Đợi thêm một chút, mình còn phải đưa quan sai tiền báo hỉ nữa."

Vu Kiều liên tục gật đầu, đúng đúng, tin mừng lớn thế này, nhất định phải đưa tiền!

Lúc này Phương Tử Minh cũng chen tới. Vừa nãy bị đám đông chen lấn vào giữa, nghe thấy Dương Hoa đỗ đầu mà suýt chút nữa nhảy cẫng lên, nay biết mình đứng hạng tám, cũng hài lòng lắm, vội chạy tới tìm bạn.

"Dương huynh giỏi thật đấy! Ta đã nói rồi mà, huynh nhất định thi tốt, làm thủ khoa xứng đáng lắm!"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.