Thừa dịp mặt trời còn chưa gắt, mấy người đội mũ rơm, xách thùng đi ra bờ sông.
Từ phía đông thôn đi chừng hai dặm có một khúc sông cạn, nước không sâu nhưng chảy nhanh, bởi vì thượng nguồn đổ xuống mang theo nhiều cá, cho nên dân trong thôn thường ra đây bắt cá cải thiện bữa ăn.
Đến nơi chỉ thấy ba đứa nhỏ trong thôn đang nghịch nước. Ở đây cây cối lưa thưa, cỏ xanh mượt như chiếu. Dương Hoa và Vu Chính tản ra tìm cành cây làm xiên bắt cá, để Vu Kiều và Tề Ngọc ngồi chờ.
Vu Kiều để tâm quan sát, dọc đường Tề Ngọc không chủ động nói chuyện với Vu Chính, chỉ thỉnh thoảng gật đầu đáp lại, trông không quá chìm trong nỗi buồn.
"Ngọc ca nhi, sáng nay ta thấy ngươi chưa ăn được mấy miếng cơm, có đói không, ăn cái bánh hồng lót bụng trước đi."
Tề Ngọc mỉm cười nhỏ giọng cảm ơn. Sáng sớm y đã rửa mặt bằng nước lạnh, sưng đỏ mới bớt. Biết rõ nguyên do, mắt đào hoa lại càng dễ thẹn thùng khi đối diện người khác, bèn lặng lẽ quay đi chỗ khác ăn bánh hồng.
Vu Kiều thấy vẻ mặt kia thì cảm thấy đáng yêu, tùy ý hỏi: "Nơi này mát mẻ hơn trong nhà nhiều, lại có gió thổi dễ chịu, ngươi từng đến chưa?"
"Đến rồi, Vu Chính dẫn ta tới." Tề Ngọc nhớ lại, "Lần đó hắn còn bắt được ba con cá."
"Ca ta lợi hại vậy à?"
Tề Ngọc định gật đầu, rồi lập tức cúi xuống, chỉ khe khẽ "Ừm" một tiếng.
Tâm tư tiểu ca nhi này lộ rõ quá, Vu Kiều nhìn y chẳng khác nào nhìn con thỏ nhỏ mềm mại, trong lòng càng dấy lên trìu mến.
Hai người trò chuyện loanh quanh cũng đều xoay quanh Vu Chính. Chừng nửa canh giờ sau, Dương Hoa quay lại trước, Vu Chính cũng về ngay sau đó.
Hai người làm xong xiên cá, cởi giày vớ bước xuống khúc sông cạn.
"Kiều ca nhi, có muốn cược thử, hôm nay ca với Dương Hoa ai bắt được cá trước không?"
Vu Kiều hứng thú đáp tiếng: "Nếu phu quân đệ thắng thì sao?"
Vu Chính vung xiên cười lớn: "Vậy ca chịu thua đệ 50 văn tiền!"
"Được, 50 văn này chúng ta nhất định thắng! Hoa ca mau tới bên này, cá nhiều lắm!"
Vu Kiều kéo Dương Hoa chạy sang một bên, để lại Tề Ngọc ngồi ngơ ngác nhìn Vu Chính.
"Ngọc ca nhi, ngươi cũng qua đây!"
Nước sông mát lạnh xua tan nắng nóng, Vu Kiều cũng cởi giày vớ xuống nghịch, dùng cành nhỏ khua nước, rồi nghịch ngợm hắt mấy giọt về phía Dương Hoa.
Dương Hoa chăm chú nhìn đuôi cá, mạnh tay một nhát, thật sự bắt được! Cùng lúc má trái cũng văng vài giọt nước.
Hắn giơ tay lau mặt, tay kia xách cá, khóe miệng nhếch lên. Vu Kiều mừng rỡ chạy lại ôm tay hắn, cười tươi: "Tốt quá! Chúng ta thắng rồi, Hoa ca huynh lợi hại quá!"
Đôi mắt Vu Kiều sáng rực như bảo thạch trong suốt. Thấy tiểu phu lang vui mừng, Dương Hoa cũng vui theo, cẩn thận xỏ cá vào nhánh cây nhỏ cho cậu.
Hai người vừa quay đầu định khoe, liền thấy bên kia bờ không xa, Tề Ngọc thành thật cầm hai cành cây, bên trái đã treo một con cá to, Vu Chính thì đang đứng trong nước xỏ thêm một con cá nhỏ.
Cái gì?! Bị hắn cướp mất trước rồi!
Vu Kiều trợn mắt nhìn, còn Vu Chính đắc ý nhướng mày: "Thế nào, 50 văn, đưa đây."
Vu Kiều không phục, kéo Dương Hoa la lên: "Lại chơi thêm ván nữa!"
Có lẽ hôm nay người đông nên vận khí tốt, mấy người ở bên sông đến trưa bắt được năm con cá lớn, hai con cá nhỏ, còn một thùng tép cua.
Kết quả thi đua, dĩ nhiên là Vu Chính thắng.
Nửa ngày thả lỏng bên sông, vừa nghịch nước vừa có cá ăn, Vu Kiều cảm thấy mỹ mãn, thua 50 văn cũng không để tâm, vội về nhà chuẩn bị cơm cho mọi người.
Về tới nơi, Kiều mẫu thấy bọn họ thu hoạch phong phú, cười bảo tối hầm cá ăn. Vu Kiều lắc đầu ôm thùng cá chạy thẳng vào bếp, bảo phải đổi món cho cả nhà.
Dương Hoa vào phụ, Vu Kiều chỉ cho hắn mổ sạch nội tạng cá, rửa rồi ngâm, còn lại đều tự tay làm, ngay cả Kiều mẫu muốn giúp cũng bị đẩy ra, chỉ nhờ hái thêm ít rau xanh.
Thường ngày, cơm trong nhà đơn giản thanh đạm, đã lâu chưa nấu món mặn đậm vị.
Vu Kiều chuẩn bị đủ hành gừng gia vị, rửa sạch cải thìa, rau thơm, khoai tây, rồi lấy hũ tương ớt Kiều mẫu làm ra.
"Hoa ca, giúp ta lọc thịt cá, ta làm thêm nồi canh viên."
Hai người phối hợp ăn ý, phân loại nguyên liệu theo món đặt trên mâm. Năm con cá biến thành ba món: một nồi canh viên, một đĩa cá nướng, một đĩa cá hấp tỏi – có thể coi như yến tiệc cá.
Chạng vạng, Vu lão cha làm thuê ngoài mới về, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm, ngạc nhiên hỏi: "Kiều ca nhi lại làm thịt hun khói sao mà thơm thế?"
"Chờ sẽ biết. Đứa nhỏ này nấu cơm còn thần bí, không cho ta giúp, chỉ gọi Dương Hoa thôi." Kiều mẫu vừa ở sân vừa nấu thuốc cho Tề Ngọc, ngẩng lên hỏi: "Sao ông về sớm thế?"
Trong thôn xây nhà đều bao cơm, tuy đơn sơ nhưng ăn no. Vu lão cha nhớ con rể con trai nên về nhà ăn, đúng lúc chưa dùng cơm.
"Ở nhà đông vui hơn, người một nhà vẫn ấm cúng."
Tề Ngọc ngồi ghế nhỏ bên cạnh Kiều mẫu, nghe thấy hai chữ "người một nhà", bèn cúi mặt vào tấm vải mềm, giấu đi xúc động trong lòng.
Người ở ngoài sân nói chuyện, trong bếp Vu Kiều chiên cá vàng đều, để lại dầu xào hành tỏi, thêm muỗng to tương ớt, đảo lên thơm nức. Cá nướng quan trọng nhất là vị cay, mà tương ớt Kiều mẫu làm ngon nổi tiếng, nhiều người từng xin công thức.
Thêm khoai tây cải thìa, cho cá chiên vào, nêm muối, nấu lát là xong món cá nướng.
Trong bếp mùi cá thơm nồng. Dương Hoa bưng nồi cá hấp ra, Vu Kiều rắc tỏi băm, chan thêm ớt khô phi dầu, mùi tỏi bốc lên thơm nồng cay xè, món cá hấp tỏi cũng xong.
Món cuối là cá viên. Dương Hoa theo cách của Vu Kiều, băm nhuyễn thịt cá, trộn bột với muối, đánh thành hồ, Vu Kiều dùng thìa vo viên thả vào nồi canh cà chua. Một nồi canh cá viên đỏ au nóng hổi ra lò.
Ba món cá bưng lên, cả nhà ngồi quanh bàn, ai nấy nuốt nước miếng.
Kiều mẫu ngạc nhiên khen: "Kiều ca nhi, tay nghề con quá giỏi, mấy món này so được với tửu lâu trên huyện rồi!"
"Asi chà, ngửi mùi thôi đã thấy ngon, ở nhà thường ăn vậy sao? Chẳng phải Dương Hoa được nuông chiều đến hư rồi?"
"Thật biết khen, ta thích nghe!" Vu Kiều cười, gắp đũa mời cả nhà nếm ngay lúc còn nóng.
Dương Hoa múc bát canh viên cho Vu Kiều, Vu Chính thấy thế cũng múc cho Tề Ngọc, còn dặn chờ bớt nóng hãy ăn.
Hành động dường như đã thành thói quen, Vu Kiều và Dương Hoa liếc nhau, trộm cười trong lòng.
Vu gia thích ăn mặn cay, mỗi năm Kiều mẫu đều làm hũ tương ớt, phối với cá nướng vừa cay vừa thơm, ngon đến nghiện. Cá viên mềm dai, canh thanh mát, hương vị tuyệt hảo.
Vừa ăn vừa trò chuyện, Tề Ngọc bị cay đến toát mồ hôi nhưng vẫn không ngừng gắp. Kiều mẫu ăn miếng cá viên, tấm tắc: mềm dai, canh trong, quả là mỹ vị.
"Kiều ca nhi, tay nghề này đủ mở tửu lâu, khỏi bày quán ngoài chợ nữa." Vu lão cha cảm thán.
"Mở tửu lâu tốn kém nhiều, còn cần nhân công. Hơn nữa chúng con chưa chắc tương lai sống ở đâu, tạm thời không tính."
Vu Chính hỏi: "Dương Hoa đã là tú tài, lại là lẫm sinh, sau này vừa có bổng lộc vừa có thể vào học đường. Hai người định lên huyện thành hay phủ thành?"
Dương Hoa vốn đã bàn với Vu Kiều sau khi biết kết quả thi. Huyện học gần thôn Dương Liễu, cũng gần nhà mẹ đẻ Vu Kiều, tiên sinh đều là danh nho, điều này thì không lo. Giá cả huyện thành cũng không cao, hai người xa lạ ở phủ thành thì bạc không đủ. Lúc này trời còn ấm, bày quán vẫn kiếm được, Vu Kiều cũng muốn tranh thủ tích cóp. Có tiền mới yên tâm sau này.
Cha mẹ Vu gia nghe xong kế hoạch của hai người cũng gật đầu: "Thôn ta gần huyện, các con thường về cũng tiện. Đông lạnh thì thôi, đừng bày quán vất vả, Kiều ca nhi cũng phải giữ sức."
Dưới bàn, Dương Hoa nắm chặt tay Vu Kiều, nghiêm túc hứa: "Cha mẹ, đại ca, con nhất định cho Kiều ca nhi những ngày tốt đẹp, xin yên tâm."
Vu Kiều nghe xong thầm nghĩ sao phải nghiêm trọng thế, nhưng khóe miệng vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng siết lại tay hắn.
"Cuộc sống hai đứa ta không lo, chỉ là Dương Hoa học hành, khoa cử khó nhọc, điều này chúng ta đều hiểu, ngàn vạn lần không được nóng vội. Tâm loạn thì dễ sinh biến cố. Sau này có việc gì nhất định phải bàn bạc với nhau."
Vợ chồng già dặn dò mãi. Ăn xong, mấy đĩa đồ ăn đều sạch bóng, chỉ còn ít xương cá và nước canh. Vu lão cha xoa bụng nói: "Kiều ca nhi, món này phải dạy nương con, cha không muốn ăn cá hầm nữa đâu."
Kiều mẫu vừa nghe bèn hừ một tiếng vạch trần: "Ý ông là gì, ta còn không rõ sao. Dù ta có nấu, ông cũng khen của con trai ngon hơn, là muốn dụ bọn nhỏ về thăm thôi!"
Vu lão cha cười cười, coi như thừa nhận.
Vu Kiều biết người nhà nhớ mình, liền đáp ứng sẽ thường về.
Tối đó làm xong việc, Kiều mẫu lại nhớ đến chuyện hôm trước, gọi Vu Chính vào thương lượng: "Nhi tử à, hai ngày nữa con rảnh không? Chúng ta nhờ bà mối sang thôn bên xem tiểu ca nhi kia. Nếu con ngại, dẫn Tề Ngọc với đệ đệ theo, chúng ta cùng đi."
Vu Kiều lặng lẽ quan sát phản ứng ca mình và Tề Ngọc.
Vu Chính đảo mắt ấp úng không nói chắc chắn, Tề Ngọc thì cúi đầu giả vờ bận rộn với kim chỉ.
Im lặng chốc lát, Kiều mẫu mất kiên nhẫn, đẩy tay con: "Con lại định đổi ý sao? Bà mối nói tiểu ca nhi kia đã thích con từ lâu. Nếu con không có ý thì phải nói rõ, đừng để người ta lỡ duyên."
Vu Chính quay sang cầu cứu Vu Kiều, nhưng cậu lại quay đầy nhìn Dương Hoa, giả vờ như không thấy.
Dương Hoa bất đắc dĩ bật cười, cũng không dám lên tiếng giúp.
Cuối cùng thấy Kiều mẫu sắp nổi giận, Vu Chính đành gật đầu: "Đi thì đi. Dẫn Ngọc ca nhi theo, mọi người cùng đi cho con thêm can đảm."
"Xem cái bộ dạng hèn nhát của con kìa, cứ như đi chịu tội!"
"Mọi người không đi thì con cũng không đi." Vu Chính cò kè.
Cuối cùng định ba ngày sau, cả nhà sẽ đi xem mắt giúp hắn.
Ở nhà mẹ đẻ hai hôm, Vu Kiều cũng phải về, vừa bày quán vừa lo mẻ hồng phơi đã xong, cần tranh thủ phơi thêm.
Hai ngày bọn họ vắng nhà, Dương Tiểu Đông đã chăm sóc gà vịt, rau cải, cả hồng phơi đâu ra đấy. Vừa thấy ca tẩu trở về, nhóc chạy ra reo: "Cuối cùng cũng về! Hai ngày nay có người tới thôn tìm hai người đó!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]