"Bọn họ là ai? Tiểu Đông không bị dọa sợ đi."
Vừa nghe có người ngoài tới, Vu Kiều theo bản năng nghĩ ngay đến đám vô lại có liên quan đến Dương Khánh Sinh lại tới trong thôn gây phiền toái.
Dương Tiểu Đông vội xua tay, "Không phải, là hai gia đinh. Vừa vào thôn liền hỏi thăm nhà bày quán b*n n**c đường ở trấn trên ở đâu, còn bị thôn trưởng giữ lại hỏi kỹ một hồi. Cuối cùng bọn họ nói mấy ngày nay không thấy các ngươi bày quán nên sốt ruột tới tìm. Lần trước lão gia nhà bọn họ đặt làm hai hộp điểm tâm, nghe nói ở chỗ ngươi còn có thể đặt đồ mới, lần này mới đến tìm."
Trừ Khâu học chính ra, chỉ có vị khách kia từng đặt qua điểm tâm, chắc hẳn chính là gia đinh nhà ông ấy.
Xác nhận không phải người xấu, Vu Kiều mới thở phào nhẹ nhõm, "Chuyện này không vội, nếu bọn họ có nhu cầu nhất định sẽ còn tới."
Nói xong liền cùng Dương Hoa cất hồng đã phơi tốt vào sọt, chuẩn bị ngày mai mang đi bày bán.
Trong lúc mấy người đang ở sân viện trích quả hồng, Dương Tiểu Đông lại làm người đưa tin, kể những chuyện xảy ra trong thôn khi bọn họ không ở nhà.
"Đúng rồi ca, trong nhà đại bá vì chuyện ngươi trúng tú tài mà ầm ĩ một trận lớn. Đại bá mẫu tức đến sinh bệnh, mấy lần phải mời lang trung tới xem."
Động tác tước vỏ quả hồng của Dương Hoa chợt khựng lại, "Vì sao lại vì ta mà cãi nhau?"
"Các ngươi cũng không biết, từ sau khi Khánh Sinh ca rời nhà, đại bá mẫunhớ con, ăn không ngon ngủ không yên, thân thể ngày càng kém."
Những việc này đều là Dương Tiểu Đông nghe cha mẹ kể. Dương Phát thường đến nhà Dương Hữu bàn bạc, hôm nọ còn nói chờ sóng gió này qua đi thì muốn đón Khánh Sinh trở về, nếu không sợ rằng cái nhà này tan nát mất.
Vu Kiều nhăn mặt, vội an ủi Dương Hoa, "Hoa ca, chuyện này chẳng liên quan đến huynh. Ta thấy Trương Tiểu Mạn bệnh chính là do ghen ghét mà ra. Con bà ta tốn biết bao nhiêu bạc học mấy năm vẫn thi không đỗ, còn huynh không tốn tiền trong nhà lại đậu tú tài, bà ta làm sao cân bằng được? Thêm nữa, con ruột thì bỏ trốn biệt tích không biết ngày nào về, càng nghĩ càng tức nên sinh bệnh thôi."
"Đúng vậy! Người trong thôn đều nói thế." Dương Tiểu Đông nhanh chóng phụ họa, "Có người còn chạy đến nhà chúc mừng, nói Dương Hoa ca trúng tú tài là nhờ tổ tiên phù hộ dòng chính, nhà khác thì không được. Đại bá mẫu nghe xong tức trắng mặt, ném đồ đuổi hết mọi người đi."
"Còn có người sau lưng chê cười, nói đại bá nuôi sai, bao năm chỉ thiên vị con riêng, nào ngờ con ruột mới tranh giành được. Giờ thì hối cũng muộn."
Vu Kiều lại hỏi, "Thế đại bá đệ có vẻ gì là hối hận không?"
Dương Tiểu Đông lắc đầu, "Đại bá tới nhà đệ còn nói, bảo Dương Hoa ca khảo tú tài là cố ý trả thù ông ấy, lại còn thi đỗ án đầu. Ông nghe xong tức đến đau ngực, dặn mọi người đừng nhắc tới nữa."
Nói rồi, Tiểu Đông liếc Dương Hoa đầy lo lắng. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng nhóc cũng biết những lời kia thật sự rất tổn thương, ai nghe cũng khó chịu.
Thế nhưng Dương Hoa lại chỉ cười nhạt, vẻ mặt thản nhiên, "Chúng ta sống càng tốt, càng không theo ý ông ta. Chính mình vui vẻ là được, không cần bận tâm."
Vu Kiều nghe cũng không hiểu nổi suy nghĩ của Dương Phát. Dù cho không thân thiết với con trai thì khi con thi đỗ cũng là chuyện vinh hiển, sao lại bài xích? Chẳng lẽ thật sự muốn đoạn tuyệt quan hệ?
Nghĩ vậy, cậu liền thầm nhủ: nếu bên kia đã muốn chủ động vạch ranh giới, thì bọn họ càng bớt lo, khỏi phải phí tâm ứng phó.
Chuyện nhỏ xen vào qua đi, Vu Kiều liền đổi đề tài, ba người vừa làm việc vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã chạng vạng.
Dương Tiểu Đông ăn cơm xong liền về nhà, Dương Hoa thì cầm chổi quét dọn sân.
Trong sân quả hồng rụng đầy, nhiều trái chín rớt xuống, dưới gốc đã tích thành lớp tương, lẫn với vài quả nát.
Vu Kiều nhặt cho gà ăn. Mười con gà giờ đã lớn béo, chừng hai tháng nữa sẽ có thể đẻ trứng.
Nhìn gà ăn, cậu thấy vô cùng thành tựu, lại ra sau vườn xem luống cải trắng. Rau mọc khá tốt, chỉ vì lần đầu gieo chưa có kinh nghiệm nên hơi dày.
Cậu đi dạo một vòng quanh sân, Dương Hoa cũng vừa làm xong, đang nhóm bếp nấu nước.
Vu Kiều trở vào phòng, thay áo ngủ cho mát mẻ rồi thắp đèn dầu, lôi ra một cái tay nải.
Trong đó có mấy xấp vải Kiều mẫu đưa, cùng một quyển sách mỏng giấu kỹ. Trước khi đi, bà còn ghé tai dặn phải lén đọc, đừng để Dương Hoa biết.
Giờ Dương Hoa đang bận dưới bếp, đúng là cơ hội.
Vu Kiều vừa tò mò vừa hồi hộp mở ra, đến khi mở lại không nhịn được trừng mắt, không ngờ bên trong lại là loại nội dung này!
Quyển sách nhỏ bằng bàn tay, không có bìa, mép sách đã sờn cũ, trông rất bình thường như bao quyển sách nhỏ khác. Nhưng mở ra thì toàn hình vẽ, kèm lời giải thích tường tận.
Chỉ liếc một cái mặt đã nóng bừng, vội vàng khép lại.
Mẫu thân sao lại cho cậu loại sách này! Trách không được phải bảo giấu. Nếu để hai người cùng đọc thì xấu hổ chết người.
Vu Kiều lại không nhịn được mà nghĩ, nếu Dương Hoa xem thì sẽ phản ứng thế nào. Nhưng rồi lại nghĩ, Dương Hoa vốn từng trải, chắc cũng chẳng đỏ mặt.
Đang mải tưởng tượng, chợt Dương Hoa đã bưng chậu nước ấm vào, tiến thẳng tới trước mặt.
"Tiểu Kiều, đừng mải đọc quá, lại đây rửa chân đi."
Nói rồi ngồi xổm xuống, duỗi tay nắm lấy cổ chân trắng nõn.
Vu Kiều ảo não, mình suy nghĩ quá mức, không biết bay đi đâu, cổ chân lại bị nắm lấy, nơi da kề da truyền đến nhiệt độ bỏng rát, gương mặt cậu cũng nóng bừng đỏ ửng, theo bản giấu quyển sách ra sau lưng.
Có lẽ động tác quá đột ngột, Dương Hoa ngẩng mắt mới chú ý tới mặt tiểu phu lang đỏ bừng, còn né tránh ánh mắt hắn.
"Sao mặt lại đỏ như vậy? Sốt à?" Dương Hoa giơ tay định sờ thử, Vu Kiều lắc đầu, muốn nói lại thôi.
Dương Hoa nghi ngờ: "Thật sự không sao? Đệ giấu cái gì phía sau thế, đưa ta xem nào."
"Không được!" Vu Kiều nhịn ngượng ngùng hấp tấp nhét sách trở lại tay nải, nháy mắt liền bị bàn tay to rút ra.
Quyển sách mỏng bị hắn kẹp trong kẽ tay, Vu Kiều thầm kêu không ổn, mặt nghẹn đến đỏ hơn vải, cắn môi, rốt cuộc vẫn không nói ra miệng.
Cậu biết giải thích thế nào? Nói là mẫu thân lén cho cậu học, hay do chính mình muốn? Dù thế nào cũng xấu hổ khó mở miệng.
Dương Hoa hiếm khi thấy tiểu phu lang đỏ bừng như sắp chín, trong lòng liền tò mò nhìn quyển sách, ngón tay vừa động, mấy trang mỏng đã mở ra, nội dung thẳng đập vào mắt.
Không khí đình trệ vài giây, Vu Kiều cúi đầu như sắp chôn vào đầu gối, nước ấm dưới chân dường như sôi lên, toàn thân nóng hừng hực.
Dương Hoa hiểu phản ứng của cậu, vội đẩy quyển sách kia như củ khoai lang nóng, nhẹ nhàng đặt lại trong bao quần áo.
"Tiểu Kiều, đệ......"
Hai người đều không biết nói gì, Vu Kiều lí nhí như muỗi: "Huynh coi như chưa thấy gì đi, ta tắm xong rồi, buồn ngủ."
Nói xong chẳng nhìn hắn nữa, tự chui vào chăn, chỉ lộ ra đôi mắt nhắm chặt.
Dương Hoa thấy thế bèn bưng chậu đổ nước ấm đi, ra giếng múc nước lạnh, một lúc sau mới thổi đèn, nằm xuống cạnh Vu Kiều.
Trăng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào giường đất, chiếu lên tóc Vu Kiều xù xì trên đỉnh đầu.
Trong phòng vẫn còn nóng, Dương Hoa không đắp chăn, còn trán Vu Kiều cũng toát mồ hôi.
Chăn mùa hè còn chưa mang ra, Dương Hoa bất đắc dĩ vươn tay kéo chăn xuống một chút, thấp giọng dỗ dành: "Tiểu Kiều ra đây đi, đừng buồn nữa, ngủ ngoan nào."
Giọng hắn trầm ấm, không giống như trêu chọc, Vu Kiều thầm thở phào, xấu hổ lúc này cũng dịu bớt, mãi lúc sau mới chậm rì rì trở mình, lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng nõn ướt mồ hôi.
"Ngượng hửm?" Dương Hoa điểm nhẹ mũi cậu hỏi.
"Huynh!"
Khó khăn lắm mới xua được nhiệt độ đi một chút, mặt cậu thoắt cái lại đỏ tới mang tai. Cậu nhìn ra rồi, Dương Hoa rõ ràng không muốn cho qua, còn đang chờ cười nhạo cậu!
Vu Kiều vừa thẹn vừa giận, nhào tới cắn nhẹ lên xương quai xanh người kia, còn nghiến hai cái mới buông.
Tưởng vậy sẽ làm hắn câm miệng, ai ngờ vừa ngẩng mắt đã chạm vào ánh nhìn sâu kín, không chỉ mình cậu, ngay cả Dương Hoa cũng đỏ mặt, cứ thế ngẩn ngơ nhìn.
"Sao thế, ta cắn không đau đâu, ta xem nào."
Vu Kiều tưởng mình không khống chế lực, sợ cắn rách, đầu ngón tay trắng nõn sờ chỗ vừa cắn, môi còn kề sát thổi thổi, thấp giọng hỏi: "Hoa ca, có đau không?"
Chỉ nghe thấy Dương Hoa trầm giọng thở dài, tiếng như nhẫn nhịn: "Không đau, Tiểu Kiều, đừng sờ nữa."
Vu Kiều giật mình, ánh trăng chiếu rõ thân thể người kia không đắp chăn.
Cậu quên cả thẹn, đôi tay luống cuống chẳng biết đặt đâu, vội che mặt lại.
Nhưng người trước mắt không cho cậu trốn, nhẹ nhàng gạt tay ra, ghé trán xuống trầm giọng dỗ: "Tiểu Kiều, chúng ta thử xem được không?"
Vu Kiều nghe xong những lời này, lập tức không biết ra sao, chỉ nhớ từng mong một ngày được ôm hôn cùng Dương Hoa, nhưng chuyện đến quá đột ngột, tim hai người đập loạn như muốn vỡ tai, thanh âm run rẩy: "Ừm... thử xem... cũng được, nhưng..."
Chưa dứt lời đã bị chặn lại môi.
Trăng sáng sao thưa, vầng trăng tròn nghiêng mình rọi ánh sáng xuống giường đất, soi rõ mồ hôi nơi thái dương hai người.
Sau nửa đêm, trong phòng chỉ còn tiếng th* d*c khe khẽ cùng lời thì thầm đứt quãng. Vu Kiều hé mắt nhìn khe màn, sắc trời đã hửng sáng.
Giọng cậu khàn khàn, đầu nặng trĩu, vừa nghĩ đến Dương Hoa thoạt nhìn gầy gò, không ngờ khi c** đ* ra thì thân hình lại rắn chắc, thể lực tốt như thế, lại nghĩ một đêm qua đi, eo chân mình ê ẩm như không phải của mình nữa, động một cái cũng không nổi, sáng mai chỉ e rã rời. Tóc ướt đẫm mồ hôi tán loạn trên gối...
Vu Kiều nửa nhắm mắt tưởng tượng ra bộ dạng chật vật của mình, thì cảm giác Dương Hoa vừa xuống giường lại trở về, còn mang theo khăn ấm.
Dương Hoa mặc quần ngủ, tóc rối tung, để Vu Kiều tựa vào đùi, bàn tay nhẹ nhàng tỉ mỉ lau sạch cho cậu.
Khi lau đến cổ tay, phát hiện còn có hai vệt đỏ, thêm mấy dấu răng nông sâu không đều.
Nhớ đến cảnh vừa rồi, Dương Hoa mãn nguyện cúi xuống hôn hôn bàn tay ấy, thấy người trên đùi đã nhắm mắt, hàng mi run run như đã ngủ, liền nhanh chóng lau xong, mặc cho cậu chiếc áo mỏng, rồi nhẹ nhàng nhét vào trong chăn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]