Buổi sáng hôm sau, Vu Kiều mới vừa trở mình trong chăn lập tức bị người bên cạnh ôm chặt. Chờ một lúc không thấy Dương Hoa có động tĩnh gì, cậu bèn khẽ vỗ tay hắn, ngái ngủ nỉ non: "Hoa ca, mai huynh phải tới huyện học, buổi chiều ta còn có một đơn điểm tâm chưa làm, hai ta mau dậy thôi."
"Còn sớm mà, ngủ thêm chút đi, đêm qua đệ chẳng ngủ ngon chút nào." Dương Hoa nhắm mắt, vỗ nhẹ eo cậu, kéo người vào vòng tay ép ngủ thêm một giấc nữa.
Một giấc ngủ đến tận trưa, Vu Kiều mới gắng gượng dậy, vào bếp nấu cháo đơn giản ăn kèm dưa muối, rồi bắt tay chuẩn bị nguyên liệu làm điểm tâm.
Dương Hoa vừa phụ giúp vừa nói: "Tiểu Kiều, không có Dương Tiểu Đông giúp, một mình đệ có lo hết nổi không? Hay ban ngày đệ làm ít thôi, còn lại ta học xong về sẽ làm cùng."
"Huynh nói cũng phải, gần đây đơn hàng nhiều hơn. Nhưng mấy loại bánh này chúng ta quen tay rồi, ta vẫn lo được. Nếu không xong thì đợi huynh về làm cùng."
Vu Kiều vừa làm vừa thoăn thoắt, thấy hộp quà trên giá sắp hết mới chợt nhớ ra: đến huyện thành phải tìm tiệm nào uy tín đặt thêm, bột mì với sữa dê cũng cần liên hệ lại chủ quán.
Dương Hoa hiểu ý, chiều liền ra ngoài lo liệu việc ấy.
Một mẻ bánh nướng trứng chảy vừa chín, mùi thơm lan khắp bếp, Vu Kiều để sang một bên cho nguội, tiếp tục nướng mẻ thứ hai.
Trong viện sát vách, Ngộ nhi ở nhà bếp ngước mặt lên hít hít mũi rồi reo lên: "Cha, cha ngửi thấy không? Thơm quá! Hình như là điểm tâm, Ngộ nhi muốn ăn!"
"Cha cũng ngửi thấy rồi, mèo con tham ăn này. Xem ra hàng xóm mới chuyển tới khéo tay lắm. Đi thôi, cha dẫn con sang chào hỏi hàng xóm."
Hai cha con xách theo rổ trứng gà gõ cửa nhà Vu Kiều.
Vu Kiều vừa nhóm bếp xong đã nghe tiếng gõ, tưởng Dương Hoa quên chìa khóa nên vội chạy ra mở. Cửa mở,cậu liền thấy hai gương mặt lạ.
Người lớn trước mắt cũng là một tiểu ca nhi, dung mạo tuấn tú, đôi mắt đào hoa sáng rực, nở nụ cười nhìn cậu.
Trong tay dắt theo một đứa nhỏ chừng hai ba tuổi, mặt mũi xinh như ngọc, cả hai cha con đều bày ra vẻ mặt hiền hòa thân thiện.
Vu Kiều thầm than, cha con này thật xuất sắc, cậu hiếm khi gặp người đẹp đến thế, lập tức mỉm cười hỏi: "Chúng ta mới dọn đến đây, xin hỏi hai vị tìm ai?"
"Ta tên Quan An Bình, đây là con ta Ngộ nhi, ở ngay sát vách. Vừa nãy nấu cơm ngửi được hương điểm tâm thơm quá, ta mang chút trứng gà qua muốn đổi một miếng nếm thử không biết có tiện không? Nếu bất tiện thì coi như ta quấy rầy rồi."
Giọng điệu tự nhiên, hào phóng, không chút ngượng ngùng. Vu Kiều nhận ra đây hẳn là người am hiểu xã giao, bèn mỉm cười mời vào: "Đã là hàng xóm, đừng khách sáo, vào ngồi đi, ta lấy điểm tâm."
Vu Kiều không hẹp hòi, tiện tay lấy 6 chiếc bánh nướng trứng chảy bày ra mời khách: "Đây là bánh nướng trứng chảy ta nghĩ ra, nếm thử xem có hợp khẩu vị không."
Ngộ Nhi nhận lấy điểm tâm Vu Kiều đưa qua, ngoan ngoãn cảm ơn, rồi nhỏ nhẹ cắn từng miếng.
Quan An Bình hiền hòa xoa đầu con, quay sang nói với Vu Kiều: "Ta sống ở đây hơn ba năm rồi. Chắc nhà ngươi có người đọc sách nhỉ? Ngôi nhà này phong thủy tốt lắm, trước kia có thư sinh ở đây cũng trúng cử."
"Linh vậy sao, ta còn tưởng nha hành nói cho có."
"Phố này nhiều thư sinh nhất, gần Huyện học mà." Quan An Bình thấy Vu Kiều hiền lành thì biết cậu không phải người xấu, lại nói thêm: "Ta thấy chúng ta đồng trang lứa, làm hàng xóm cũng coi như có duyên. Nếu ngươi không chê thì có thể kết bạn không? Ta thường ngồi khám bệnh ở hiệu thuốc đầu phố, chủ yếu xem bệnh cho tiểu ca nhi, nên cũng không quá bận. Rảnh thì qua nhà ta chơi, nhà ta chỉ có cha con ta thôi."
"Được chứ, phu quân ta ban ngày đi học, ta ở nhà làm điểm tâm, có hàng xóm qua lại cũng vui."
Vu Kiều thoải mái nhận lời khiến Quan An Bình bật cười: "Ngươi không sợ ta là người xấu sao?"
Vu Kiều khoát tay, chân thành nói: "Người đẹp như vậy thì sao làm kẻ xấu được."
Gương mặt Quan An Bình quả thực quá diễm lệ, từ nhỏ đến lớn người khen y vô số kể, nhưng chưa có ai lại như Vu Kiều, y nghe vậy không nhịn nổi mà phá lên cười.
Hai người trò chuyện vài câu thấy vô cùng hợp ý nhau. Ngộ nhi ăn xong khi về chỉ lấy thêm một miếng, còn lại 5 quả trứng kiên quyết để lại. Vu Kiều ngại nhận, cuối cùng bị Quan An Bình ép thu, coi như tình hàng xóm có qua có lại.
Vu Kiều nghĩ cũng phải, mai mốt có gì ngon sẽ mang sang đáp lễ.
Vừa dọn đến đã có bạn mới, tâm trạng Vu Kiều vui vẻ, chờ Dương Hoa về liền kể lại.
"Tiểu Kiều, ở huyện thành người đông phức tạp, vẫn nên cẩn thận khi kết giao." Dương Hoa không phản đối, chỉ lo họ lạ nước lạ cái dễ bị lợi dụng.
Vu Kiều trừng hắn: "Ta không phải trẻ con, mới chỉ trò chuyện thôi. Chờ quen biết lâu rồi sẽ rõ người thế nào. Huynh còn lo ta bị lừa sao?"
Dương Hoa nghe ra phu lang có chút giận, vội mềm giọng dỗ: "Người ta nói bà con xa không bằng láng giềng gần. Vừa đến đã có hàng xóm tốt, đệ cũng có bạn, ở nhà đỡ buồn."
"Vậy còn được."
Vu Kiều vốn chẳng giận, chỉ muốn trêu chọc, thấy hắn dỗ liền bật cười, dụi đầu vào cằm hắn.
Chiều đó, Dương Hoa cũng lo xong mọi việc. Hai người nghỉ ngơi, đợi ngày mai nhập học.
Hôm sau, Vu Kiều chuẩn bị bút mực, áo quần cho Dương Hoa, còn gói thêm mấy cái bánh dặn: "Nếu không kịp về thì ăn lót bụng."
Dương Hoa gật đầu rồi ra cửa.
Năm nay huyện học khai giảng muộn, đã đầu đông nên trời lạnh, ai nấy bước vội. Vừa đến cổng, hắn gặp Phương Tử Minh.
Người kia chạy tới, phấn khích: "Dương huynh, nghe nói ngươi đã dọn nhà rồi, sao không gọi ta tới góp vui chứ!"
"Ta không mời, chẳng phải ngày khác ngươi cũng mò đến sao." Dương Hoa hiếm khi đùa một câu.
Phương Tử Minh cười hề hề, nói mình đang ở nhờ nhà thân thích, đi bộ đến huyện học mất hai khắc, nhưng để tiết kiệm nên cũng chịu đựng, năm sau thi đỗ thì dọn đi.
Dương Hoa hiểu, nhà cậu chàng tuy khá giả, nhưng tuổi còn nhỏ chưa thành thân, nếu ở riêng thì ăn mặc sinh hoạt phải có người chăm, nên mới ở tạm thân thích, không tiện thì lại dọn ra.
Cả hai vừa đi vừa nói, phía sau có tiếng xe ngựa. Hai chiếc xe trang trí lộng lẫy, kèm người hầu đi theo, hiển nhiên là công tử nhà giàu.
Hai công tử trẻ tuổi bước xuống, một người cao lớn tuấn mỹ, đầu cài ngọc quan, nhìn dáng vẻ không giống tới đọc sách, như là tới thưởng thức cảnh sắc, mùa đông lạnh buốt mà trên tay còn phe phẩy quạt, phong thái văn nhã diễn đến chuẩn vô cùng.
Người còn lại tuy kém sắc hơn nhưng quần áo lại càng xa hoa, chỉ riêng chuỗi ngọc trên người cũng giá trị không nhỏ.
Hai người lập tức thu hút ánh mắt, Dương Hoa chỉ liếc qua rồi bước tiếp. Phương Tử Minh thì thầm: "Nghe nói một người từ kinh thành, một từ châu phủ, nhà mở tiền trang, buôn bán châu báu. Không biết ở đây bao lâu."
"Chẳng trách hôm huyện lệnh mở tiệc lại không thấy, chắc cùng khóa với ta, sau này cùng lớp thôi, đừng bận tâm."
Phương Tử Minh lén nhìn lại, thấy họ theo sau thì ngậm miệng.
Khóa này tú tài vào học đều được xếp vào giảng đường mới rộng rãi. Cứ tưởng ai ngồi cũng được, ai dè bàn ghế đã đặt sẵn thẻ tên. Dương Hoa là án đầu nên ngồi đầu, Phương Tử Minh ngay sau, hai công tử nọ thì ngồi cạnh hàng đầu.
Phương Tử Minh nhỏ giọng bĩu môi: "Có tiền là muốn ngồi đâu cũng được."
Vừa nói xong thì phu tử bước vào, phu tử ở huyện học đều là cử nhân có danh tiếng ở gần đây, còn có cống sĩ, tuổi cỡ 50 60.
Phu tử dạy họ có dáng người gầy, hơi còng lưng nhưng ánh mắt nghiêm nghị. Ông điểm danh từng người rồi giảng về quy củ, nội dung thi.
Nội dung thi hương chủ yếu là kinh điển Nho gia, luận văn, thời sách. Tiên sinh dặn dò xong liền cho lôi sách ra đọc thuộc.
Dương Hoa ngủ đủ, trong phòng đốt than cũng không nhiều, phòng không nóng không lạnh, đầu óc cũng thanh tỉnh, mở sách ra liền ngâm nga.
Tiếng đọc sách trong phòng dần dần nhỏ lại, Dương Hoa cũng không bị ảnh hưởng, bên phải có người thấp giọng gọi hắn: "Ngươi là án đầu phải không? Tên Dương Hoa?"
Dương Hoa lễ phép gật đầu. Người nọ khóe môi khẽ nhếch, cũng cười, chắp tay: "Ta gọi Khang Trí, chúng ta đã là đồng học, ngày sau còn mong được chiếu cố."
Dương Hoa đáp lễ rồi lại cúi đầu vào sách, trong lòng cảm thán, nhìn người này cũng đâu cần mình chiếu cố chỗ nào đâu.
Điều làm hắn bất ngờ là thoạt nhìn cứ tưởng đối phương là một công tử cao ngạo, nhưng xem cách ăn nói cử chỉ thì vẫn còn lễ độ, có chừng mực.
Hôm nay do đến trễ nên buổi trưa không được nghỉ học. Thường thì giữa trưa có nửa canh giờ ăn cơm nghỉ ngơi nhưng hôm nay lại lược bỏ. Ngày đầu tiên, phu tử cho một đòn phủ đầu, trừ đi nhà xí mới được rời chỗ, nếu không phải ngồi yên đọc sách suốt.
Đến buổi chiều, đám tú tài đều khô miệng khô lưỡi, mệt đến không còn tinh thần để đọc to. Phu tử thấy thế mới cho mọi người nghỉ ba mươi phút. Vừa rời đi, trong phòng lập tức ồn ào hẳn lên.
Vu Kiều đoán không sai, giữa trưa không nghỉ học thì tất nhiên không có thời gian về nhà ăn cơm. Dương Hoa ngồi tại chỗ, xếp gọn bút mực sách vở sang một bên, lấy ra gói giấy dầu Vu Kiều chuẩn bị sẵn.
Phía sau, Phương Tử Minh gục xuống bàn oán than: "Dương huynh, ngày đầu tiên đã mệt thế này, ta còn kiên trì nổi sao! Ủa, mùi gì vậy?"
Cậu chàng vừa ngẩng đầu đã thấy Dương Hoa đưa sang một khối bánh nướng nhân trứng chảy, lập tức bội phục mà khen: "Vẫn là tẩu tử chu đáo, còn chuẩn bị cho đồ ăn cho ngươi mang đi!"
Hai người vừa chia nhau điểm tâm, nghiêng đầu nhìn sang thì thấy hai vị thiếu gia bên kia đã bày ra hộp đồ ăn tinh xảo.
Phương Tử Minh vừa nhai vừa cảm thán: "Có tiền thật tốt!"
Trong phòng, ngoài Dương Hoa và Phương Tử Minh thì không ai mang theo đồ ăn, ánh mắt họ ám chỉ nhìn chằm chằm vào hai thiếu gia kia.
Một người động tâm, chủ động cất lời: "Mang tú tài, nghe nói nhà ngài ở châu phủ buôn bán châu báu, sao lại đến huyện học chúng ta đọc sách vậy?"
Người này quả thật vụng về, vừa mở miệng đã hỏi việc riêng nhà người ta. Đới tú tài chậm rãi nhấm nháp cơm canh, liếc đối phương một cái: "Liên quan gì đến ngươi."
Người kia thấy mất mặt, đỏ bừng cả gương mặt, cãi lại: "Mọi người đều là đồng học, sao ngươi lại vô lễ như vậy?"
"Vậy sao ngươi chỉ hỏi ta, không hỏi hắn? Chẳng lẽ nhìn ra ta có tiền hơn hắn à?" Đới tú tài chỉ vào Khang Trí.
Khang Trí hừ cười một tiếng, cũng không thèm để ý.
Đới tú tài vốn đã nhìn Khang Trí không thuận mắt, lúc này mượn đề tài mà châm chọc, chỉ vào cơm canh của y rồi làm mặt quỷ: "Mặc như phú hộ, ta thấy quần áo của ngươi toàn hàng giả đi, nếu không sao lại chỉ ăn hai món rau xanh luộc không. Thứ này ở nhà ta ngay cả hạ nhân cũng chẳng thèm. Ngươi ăn không đủ no thì ta cho ngươi chút đồ ăn, để ngươi nếm thử đồ mặn."
Một tràng lời nói móc mỉa khiến mọi người xung quanh đều nín thở, im lặng xem náo nhiệt, không dám xen vào.
Phương Tử Minh ngồi phía sau liền dịch lại gần chỗ Dương Hoa, sợ sát khí giữa hai người lan sang mình.
Khang Trí buông đũa, ưu nhã lấy khăn chấm môi, động tác thong dong rồi mới nhẹ giọng đáp: "Ngươi nói xong chưa?"
Người sáng suốt đều nhìn ra y không hề tức giận. Nhưng dáng vẻ này càng khiến Đới tú tài thêm phẫn nộ, gã hung hăng hất hộp cơm trên bàn. Thịt cá, xương sườn, điểm tâm, quả hạch bên trong đều rơi tung tóe. Gã tiện tay nhặt một khối điểm tâm, chỉ vào Khang Trí: "Đừng có giả vờ giả vịt! Ngay cả thứ này ngươi cũng chẳng mua nổi!"
Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía điểm tâm kia. Giấy dầu gói tinh xảo, phía trên in rõ chiêu bài "Dương Vu Điềm".
Dương Hoa khẽ nâng mi, lại nhìn sang tay Đới tú tài. Thứ gã đang cầm không phải là một khối bánh nướng trứng chảy sao? Mà trên bàn mình cũng có đấy thôi.
Đúng là trùng hợp, chỉ là Dương Hoa vốn không muốn để ngọn lửa này bén sang mình, bèn khẽ thu dọn đồ trên bàn. Nhưng đám tú tài chung quanh tinh mắt, lập tức liếc thấy bên cạnh Khang Trí cũng có một phần điểm tâm giống vậy.
Vốn tưởng là y mang đến, không ngờ có người buột miệng hỏi thẳng: "Điểm tâm này có gì đặc biệt đâu? Trên bàn Dương Hoa cũng có mà."
Dương Hoa thầm than, đám tú tài này có phải đọc sách đến hồ đồ rồi không, chuyện giữa hai công tử nhà giàu, sao lại kéo hắn vào.
Đã có người nêu ra, Đới tú tài liền sấn tới trước mặt Dương Hoa, không tin nổi mà nhấc điểm tâm trên bàn hắn lên so, rồi so sánh từ đầu tới cuối. Loại điểm tâm này vốn là nhờ người đặt riêng, ngay cả tiệm ở châu phủ cũng không có. Gã cố tình chuẩn bị để ép Khang Trí, ai ngờ bên này Dương Hoa cũng có!
Gã sững sờ kêu lên: "Ngươi lấy ở đâu ra! Chắc chắn là giả!"
Người chung quanh càng thêm hứng thú xem kịch, không ngờ ngày đầu đi học đã có trò hay.
Dương Hoa mặt mày nghiêm lại, thấy Đới tú tài đỏ bừng cả mặt, lông mày nhíu chặt như muốn phát hỏa, còn Khang Trí thì cũng tò mò nhìn hắn, dường như muốn nghe câu trả lời.
Nếu nói thật, e sẽ càng khiến không khí căng thẳng. Nhưng vì bản thân trong sạch, hắn vẫn nghiêm túc giải thích: "Đây là điểm tâm do phu lang ta làm ở nhà."
"Gì? Án đầu đã thành thân rồi á?"
"Phu lang Dương Hoa khéo tay vậy sao? Ta nghe nói loại điểm tâm này phải đặt riêng, nhà thường dân sao làm nổi?"
"Lần trước huyện lệnh mở tiệc cũng có ăn qua một lần, nghe nói cực khó mua. Rốt cuộc Dương Hoa có thân phận gì vậy?"
Tiếng nghị luận xôn xao bên tai, Dương Hoa trầm giọng: "Dương Vu Điềm là của nhà ta, những điểm tâm này chỉ có phu lang ta làm ra được. Các ngươi không tin có thể đi hỏi. Chuyện giữa hai người các ngươi, đừng lôi ta vào."
Đới tú tài nghe xong thì mặt mày khó coi, vốn định tranh cao thấp với Khang Trí, lại bị một tú tài bình thường làm mất mặt. Gã tức đến nghẹn khí, không muốn ở thêm chốc lát, vung tay áo gọi lớn: "Người đâu, bổn thiếu gia phải về phủ!"
Quả bom kia đi rồi, đám tú tài xem kịch cũng giải tán, ai về chỗ nấy, nhưng ánh mắt vẫn thường xuyên liếc nhìn Dương Hoa.
Chỉ có Phương Tử Minh cố nhịn cười, rốt cuộc bật ra mấy tiếng: "Dương huynh à, chuyện này thật buồn cười, không ngờ ngươi vô tình phá hỏng thế cục của hắn."
Dương Hoa bất đắc dĩ, còn chưa kịp nói, Khang Trí nãy giờ im lặng liền lên tiếng, nửa trêu nửa thật: "Dương huynh thật sự bị ta liên lụy, thất lễ thất lễ, tại hạ xin tạ lỗi."
"Không cần khách khí, Khang tú tài."
Phương Tử Minh há hốc miệng, cũng nhìn Khang Trí bằng con mắt khác, đều là thiếu gia nhà giàu mà sao vị này lại biết lễ nghĩa như thế!
Khang Trí khó hiểu: "Vì sao các ngươi lại kinh ngạc đến thế?"
Phương Tử Minh nghĩ sao nói vậy, nói ý nghĩ trong lòng ra, khiến Khang Trí phe phẩy quạt xếp cười đến mức che cả mặt.
"Ta và Đới tú tài vốn là thư sinh khác huyện, ta đến huyện học đọc sách là bởi muốn tiện chăm sóc vài việc làm ăn ở mấy huyện phụ cận. Không biết sao đối phương cứ luôn muốn đem ta ra so sánh, muốn ép ta kém một bậc. Ta vốn chẳng để ý đến nên mới xảy ra chuyện chê cười hôm nay. Ta mới tới, còn không biết điểm tâm này ở đâu mà mua. Nói ra, may mà Dương huynh giúp ta hóa giải phiền toái, đa tạ, đa tạ."
Dương Hoa gật đầu, bắt gặp ánh mắt y lướt qua điểm tâm trên bàn mình, bèn lấy ra một miếng đưa qua: "Nếu ngươi không chê thì nếm thử xem có hợp khẩu vị không."
Khang Trí không khách khí, nhận lấy cắn một miếng. Bên ngoài mềm mại, bên trong cũng mềm, có khoai nghiền dày đặc lại thêm lòng đỏ trứng béo ngậy. Y ăn thêm nửa cái, giơ ngón tay cái, không chút bủn xỉn mà khen ngợi: "Phu lang Dương huynh thật khéo tay, điểm tâm này ngay cả ở kinh thành ta cũng chưa từng thấy, chẳng trách Đới tú tài coi như bảo bối."
"Ngươi không biết thôi, phu lang Dương huynh khéo tay lắm, làm được nhiều loại điểm tâm mới lạ vô cùng."
"Ồ? Vậy ngày khác ta sẽ bái phỏng một chuyến, không biết có cơ hội nếm thử không?" Khang Trí mỉm cười hỏi.
"Nhà ta ở ngay phố sau huyện học, Khang tú tài nếu tò mò, hôm nào có thể cùng Tử Minh tới."
Dương Hoa chỉ thuận miệng mời, vậy mà Khang Trí lại cười tủm tỉm, vỗ vai hắn: "Chúng ta là đồng học, các ngươi cứ gọi ta Khang Trí hoặc Khang huynh. Ta thật lòng muốn giao hữu, Dương huynh đừng chỉ thuận miệng ứng phó ta thôi đấy?"
"Tất nhiên không phải."
Dương Hoa không đoán được tâm tư vị thiếu gia này, đại khái là thấy nhàm chán nên muốn kết bạn. Ngoài Phương Tử Minh và Liễu Chu Chính, hắn còn chưa quen biết bạn bè nào khác. Nếu có thể ở huyện học kết giao thêm cũng là chuyện tốt.
Một đoạn nhạc đệm qua đi, mấy người chia nhau điểm tâm rồi đến giờ nghỉ trưa. Buổi chiều phu tử vào lớp không thấy bóng dáng Đới tú tài, vừa hỏi mới biết vị thiếu gia kia không khỏe, đã về phủ nghỉ ngơi.
Buổi học chiều cứ thế trôi qua. Đến lúc Dương Hoa về nhà, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi cơm thơm. Vu Kiều thấy người trở về, lập tức nắm tay hắn, hỏi hôm nay có thuận lợi không.
Trong lúc ăn cơm, nghe Dương Hoa kể lại chuyện xảy ra trong phòng học, Vu Kiều cũng bật cười: "Hôm khác gọi bọn họ tới ăn một bữa đi, đừng để họ nghĩ huynh qua loa. Thật không ngờ điểm tâm nhà ta lại có thể trở thành thứ để họ đem ra khoe khoang."
"Đều nhờ tay nghề của đệ cả. Ta thấy sinh ý bánh nướng trứng chảy này nhất định ngày càng tốt."
Dương Hoa gắp một miếng rau xanh vào chén Vu Kiều, hai người nhìn nhau cười, đều cảm thấy ngày tháng trôi qua càng thêm hy vọng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]