Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 55: Đưa sủi cảo đến huyện học




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngày tháng lắc lư trôi qua, chớp mắt đã đến đông chí.

Vu Kiều thích nhất là ăn sủi cảo, vừa khéo gặp đúng tục lệ. Vốn định cùng Dương Hoa làm sủi cảo, nhưng hôm nay huyện học không nghỉ, Dương Hoa dậy sớm làm cơm sáng cho cậu rồi hôn nhẹ lên mặt báo một tiếng, sau đó đi học.

Vu Kiều vốn muốn nằm lười ngủ nướng trong ổ chăn, nhưng nhớ trên đầu còn một xấp đơn đặt hàng điểm tâm đang chờ, đành lười biếng bò dậy.

Từ ngày khai giảng ở huyện học, mọi người đã biết người có thể làm ra loại điểm tâm mới lạ kia chính là phu lang của Dương Hoa, cho nên mấy ngày nay đơn đặt càng lúc càng nhiều.

Có người còn tìm đến tận nhà, cố ý dặn gã sai vặt trong nhà phải nhấn mạnh là mình cùng trường với Dương Hoa, ý tứ rõ ràng, Vu Kiều tự nhiên hiểu, mặt mũi phu quân nhất định phải giữ.

Sinh ý càng ngày càng tốt đúng là chuyện tốt, nhưng mấy ngày này không có Dương Tiểu Đông giúp, Vu Kiều quả thật bận rộn hơn nhiều. May mà càng ngày càng thân thiết với Quan An Bình nhà bên cạnh, lúc không trực ở hiệu thuốc sẽ dẫn Ngộ Nhi đến hỗ trợ, nhờ vậy tiểu hài tử mỗi ngày đều được ăn điểm tâm thơm ngọt, còn luôn lon ton theo Vu Kiều gọi cảm ơn ngọt lịm.

Vu Kiều vào bếp làm sẵn nhân bánh nướng trứng chảy trước, để qua một bên rồi bắt đầu trộn nhân sủi cảo.

Cậu chuẩn bị hai loại nhân: một là thịt heo dưa chua, một là thịt heo hành tây. Cậu và Dương Hoa đều thích ăn dưa chua, nhưng nghĩ đến khẩu vị của Ninh ca nhi và Ngộ Nhi, không chắc họ có ăn được không nên mới làm thêm loại hành tây.

Vỏ bột đã cán xong, nhân cũng trộn xong thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Quan An Bình một tay xách gà quay, một tay dắt Ngộ Nhi thong dong đến.

"Sao mà giờ hai người mới tới, mau vào trong đi."

Quan An Bình cười, "Hôm nay chưởng quầy hiệu thuốc chủ động cho ta nghỉ nửa ngày, bảo ta đưa con đi ăn ngon. Ông ấy còn đoán chắc ta sẽ sang nhà ngươi cọ cơm, quả nhiên không sai."

Y cúi xuống hít thử hương vị nhân sủi cảo, tò mò hỏi, "Cái này là gì thế? Cải trắng sao lại có mùi lên men?"

Vu Kiều cười, "Đây là dưa chua ta tự muối, lát nữa nấu lên ngươi ăn thử sẽ biết."

"Vu thúc thúc, cha nói đồ ăn hỏng không được ăn, bụng nhỏ sẽ đau lắm!"

Ngộ Nhi loạng choạng kéo tay áo Vu Kiều, giọng non nớt nghiêm túc mà nhắc nhở. Câu nói khiến cả hai người lớn bật cười.

Vu Kiều vuốt tóc bé, cảm thán, "Ngộ Nhi lớn lên xinh đẹp thông minh như ngươi vậy, Ninh ca nhi sinh giỏi quá."

Ninh ca nhi cười, "Ngươi thích trẻ con vậy, chi bằng cùng Dương tú tài sinh một đứa."

Vu Kiều đỏ mặt, cúi đầu làm sủi cảo nhanh tay hơn, "Chúng ta bận học và kiếm tiền, chưa phải lúc đâu."

Có lẽ ca nhi mang thai vốn không dễ như nữ tử, hai người ban đêm quấn quít xong cũng cẩn thận rửa sạch, lâu như vậy vẫn không có ngoài ý muốn, bụng Vu Kiều cũng chẳng có động tĩnh gì.

Nghĩ đến đây, động tác làm sủi cảo của Vu Kiều nhanh hơn mấy phần, khuôn mặt cũng hơi phiếm hồng

Ninh ca nhi thấy cậu thẹn thùng bèn trêu, "Có cần ta bắt mạch cho ngươi không? Ta chuyên xem bệnh cho ca nhi đấy."

Nói xong liền đặt tay lên cổ tay Vu Kiều, một lúc sau gật đầu, "Không vấn đề gì, chỉ hơi hư nhược, tẩm bổ, nghỉ ngơi là được."

Vu Kiều vốn nghĩ đêm nào cũng mệt mỏi, toàn thân đau nhức, đến mức Dương Hoa phải xoa bóp ấn nắn mới dễ chịu. Cứ tưởng do Dương Hoa quá lợi hại, không ngờ thật ra do thân thể mình yếu.

Cậu sờ mũi, nhỏ giọng, "Thân thể ta thế này mà sinh con e không chăm nổi, thôi vậy."

Ninh ca nhi nghe thế, động tác nắn sủi cảo khựng lại, giọng có chút chua xót, "Đúng, sinh con đâu dễ. Ta mang thai Ngộ Nhi chịu không ít khổ, sinh nó cũng như đi một chuyến đến quỷ môn quan, lại không có ai bên cạnh giúp đỡ. Một mình nuôi con thật vất vả. Hai ngươi cứ sống hạnh phúc cùng nhau đi, ta thấy ngươi thương phu quân như vậy, trưa nay nhất định sẽ đưa sủi cảo tới huyện học cho hắn phải không?"

Đây là lần đầu Quan An Bình nhắc đến chuyện trước kia. Là hàng xóm lâu ngày, Vu Kiều cũng thấy y tính tình nóng nảy, vẻ ngoài xuất chúng, miệng lưỡi sắc bén, làm việc dứt khoát. Nếu không có cá tính đó, một mình nuôi con e đã chịu khổ nhiều.

Ninh ca nhi và Vu Kiều thường xuyên nói chuyện phiếm, nhưng chưa từng nói đến chuyện phụ thân của Ngộ Nhi. Vu Kiều cũng không có thói quen hỏi thăm chuyện riêng tư của người khác, ngày thường trò chuyện vẫn tận lực tránh đề tài này.

Bất ngờ nghe y nhắc tới, Vu Kiều kinh ngạc liếc nhìn. Ninh ca nhi bắt gặp ánh mắt đó, chẳng để ý mà cười một cái: "Sao vậy, ngươi chưa từng nghe ta nói tới phụ thân Ngộ Nhi sao?

Nói xong, thấy Vu Kiều không phản ứng, y liền tiếp tục: "Chuyện này ta sớm đã nói qua với Ngộ Nhi, phụ thân nó căn bản không biết sự tồn tại của nó, cho nên nếu có tiểu hài tử nào vì chuyện này mà bắt nạt nó, nó cũng không cần để ý. Ta sẽ yêu thương nó, thay cả phần của phụ thân."

Vu Kiều nghe ra, Ninh ca nhi nói thì nghe như tiêu sái thản nhiên nhưng giọng điệu lại nặng nề, trong khóe mắt lông mày còn cất giấu chút cô đơn, nghĩ đến cũng là nỗi khổ trong lòng.

"Suy nghĩ của ngươi thật đặc biệt, ngươi nuôi dạy Ngộ Nhi hoạt bát thông minh như vậy, con trẻ nhất định sẽ không bởi vì chuyện này mà bị ảnh hưởng."

Vu Kiều không biết nội tình, tất nhiên không tiện xen vào, bèn thuận theo khéo léo chuyển đề tài.

Sủi cảo vừa gói xong cũng đến giờ cơm trưa. Vu Kiều nấu riêng phần của Dương Hoa trước, xếp gọn hai loại nhân sủi cảo vào trong hộp đựng, kèm theo nước chấm, bảo đảm không tràn ra ngoài, rồi mặc áo choàng gọn gàng, mang tới huyện học.

Ninh ca nhi dắt Ngộ nhi nhìn bóng lưng cậu vội vã mà thở dài, "Dương tú tài thật có phúc, cưới được phu lang thế này."

Ngộ nhi cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên khen ngợi, "Cha cũng lợi hại lắm!"

Vu Kiều đi chưa tới mười lăm phút đã đến huyện học. Buổi trưa, người đưa cơm có thể đi vào từ cổng nhỏ, chờ ở đình viện trước phòng học. Tú tài có thể ăn ở phòng học trống hoặc về phòng mình.

Vu Kiều vừa đến đã thấy phòng học vẫn còn đang bận rộn, trong đình có bảy tám người chờ. Một lát sau, trong phòng học truyền ra tiếng phu tử răn dạy và tiếng thước đánh bàn tay từ bên trong truyền ra.

Vu Kiều kéo tay áo ôm hộp đồ ăn, đứng chếch sang một bên, lẳng lặng chờ Dương Hoa tan học.

Chưa đến nửa khắc, giờ nghỉ trưa đã tới.

Ngay từ lúc Vu Kiều mới đứng dưới đình, Dương Hoa ở trong phòng đã nhìn thấy. Bên ngoài rét như thế, vậy mà cậu chỉ đội mũ, ngay cả khăn quàng cổ cũng không đeo, khuôn mặt nhỏ bị gió lạnh thổi đến đỏ ửng. Trong lòng Dương Hoa sốt ruột, thế mà phu tử còn dong dài vài câu, mãi không chịu cho tan.

Liếc thấy Vu Kiều, lòng Dương Hoa như muốn bay ra ngoài. Phu tử nhíu mày, nặng nề khụ một tiếng, lại thấy bên ngoài đã tụ tập không ít người, lúc này mới thả người, phất tay cho bọn họ ra ăn cơm

Dương Hoa vài bước đã tới trước mặt Vu Kiều, cởi khăn quàng cổ của mình quàng cho cậu, che kín nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt đen láy.

"Trời lạnh thế còn để đệ chờ lâu, tay Tiểu Kiều có lạnh không, ta ủ cho."

Trong giọng Dương Hoa vừa có đau lòng lại xen lo lắng. Vu Kiều vô cùng hưởng thụ, đưa hộp đồ ăn cho hắn, đẩy hắn giục về ăn cơm:

"Huynh mau nếm thử sủi cảo ta gói, để nguội sẽ không ngon đâu."

Vóc dáng Vu Kiều thấp, tuy mặc quần áo mùa đông nhưng không dày nặng, dựa vào bên cạnh Dương Hoa, bị thân hình cao lớn của hắn che chắn kín mít. Đột nhiên bên cạnh truyền đến một giọng nói, "Dương huynh, lát nữa ta có vấn đề muốn thỉnh giáo, muội muội ta đưa cơm đến, chúng ta cùng ăn nhé."

Vu Kiều nghe tiếng, nghiêng đầu ngước mắt nhìn đối phương một cái. Người nọ liền nghẹn lại, có chút chột dạ mà ấp úng: "Thì ra Dương tú tài có phu lang là thật, ta... ta về sẽ nói với muội muội ta. Không không không, ta không quấy rầy các ngươi nữa!"

Nói xong thì ôm hộp cơm chạy về phòng học.

Vu Kiều bước ra, dù bận vẫn ung dung nhìn thẳng vào mắt hắn, bộ dạng như muốn hỏi tội, làm Dương Hoa dở khóc dở cười. Hắn nhanh chóng chạm môi hôn lên mi mắt Vu Kiều, nhỏ giọng xin tha: "Tiểu Kiều, hiểu lầm thôi, ta không biết gì cả. Nếu không... đệ đừng đi vội, cùng ta ăn cơm xong rồi hẵng về nhé?"

Dương Hoa cụp mắt, vừa giải thích vừa sợ Vu Kiều không vui. Hắn nói nhóm đồng học thường hay đùa giỡn hỏi sao trước giờ chưa từng thấy phu lang hắn tới huyện học đưa cơm, mọi người đều tò mò.

Lâu dần liền có lời đồn rằng cảm tình giữa Dương Hoa và phu lang không tốt.

Dương Hoa vốn không để ý tới bọn họ, việc gì phải bắt Tiểu Kiều tới để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn họ. Nào ngờ hôm nay đông chí, Tiểu Kiều cố ý tới đưa sủi cảo, lại nghe phải câu nói kia, việc này khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ nhiều.

"Huynh sợ ta giận à?" Vu Kiều xoa tay hắn, mi mắt cong cong: "Ta nào có hẹp hòi thế, huynh đừng nghĩ nhiều. Mau về ăn sủi cảo đi, ta còn mang riêng dấm cho huynh đấy. Trong nhà còn có Ngộ Nhi với Ninh ca nhi đang chờ ta về cùng ăn."

Dương Hoa thấy vẻ mặt cậu không có gì khác thường, lặng lẽ thở phào, chỉnh lại khăn quàng cổ rồi tiễn cậu ra khỏi huyện học.

Trở lại phòng học đã thấy bốn năm đồng học vây quanh chỗ ngồi của mình, ngay cả Khang Trí cũng phe phẩy cây quạt chờ bên cạnh.

"Các ngươi không ăn cơm, đứng nhìn ta làm gì?" Dương Hoa vừa ngồi xuống đã mở hộp đồ ăn, sủi cảo còn nóng hổi, nhân đầy vỏ mỏng.

Thấy hắn không để ý tới ai mà động đũa muốn ăn cơm, Khang Trí mới nhịn không được bĩu môi, chỉ ra ngoài cửa sổ: "Vừa nãy người ngoài kia là phu lang của Dương huynh đi? Thật có phúc ghê, vừa giỏi nấu ăn vừa tuấn tú. Hai người vừa rồi kề cận thân mật, khiến chúng ta hâm mộ lắm."

Có Khang Trí mở miệng dẫn đầu, mấy người còn lại cũng phụ họa: "Đúng đó, hóa ra Dương huynh luyến tiếc phu lang nên không cho đến, tình cảm thật tốt!"

"Dương huynh ngày thường trông lạnh nhạt, không ngờ cũng có lúc dịu dàng thế. Ta vừa mới thấy rõ mồn một!"

"Ôi chao, nhìn hộp sủi cảo này còn nóng, mùi lại thơm, Dương huynh thật thật hạnh phúc!"

Vài tú tài ngươi một câu ta một câu, nói đến lỗ tai Dương Hoa nóng bừng. Hắn bất đắc dĩ lên tiếng ngăn lại: "Các vị đừng trêu ta nữa. Nếu không chê thì mọi người tới nếm thử tay nghề của phu lang ta đi."

Mọi người chờ chính là câu này, hộp sủi cảo nhân thịt heo hành tây Vu Kiều gói nhanh chóng bị chia hết, chỉ còn lại hộp nhân dưa chua.

Dương Hoa ngẩng mắt, thấy ánh mắt hồ ly nheo lại của Khang Trí dừng ngay trên hộp sủi cảo trước mặt hắn.

"Khang huynh có muốn nếm thử không?" Dương Hoa hỏi.

"Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh." Khang Trí không hề khách khí, đưa tay nhón một cái, cắn một miếng:"Ồ? Đây là nhân gì mà đặc biệt vậy?"

Dương Hoa đáp: "Dưa chua ta phu lang tự muối, ngon không?"

Khang Trí vừa ăn vừa gật đầu: "Ngon! Ta ở kinh thành cũng chưa từng ăn sủi cảo nhân dưa chua, phu lang Dương huynh đúng là cao tay."

Nói xong liền ăn một mạch hết nửa hộp, còn chớp mắt cười: "Dương huynh sẽ không tiếc chia ta một nửa chứ? Sủi cảo này thật sự mới lạ, ta còn chưa ăn đủ đâu. Đây là cơm người nhà ta đưa tới, để lại cho Dương huynh hết."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.