Edit: Trứng ốp la
Mấy học trò khác trong học đường cũng vội vàng chạy đến xin lỗi.
Điền Phong từ đầu tới cuối vẫn giữ gương mặt vô biểu cảm, không tha thứ cũng chẳng làm khó bọn họ.
Cao tú tài thì mặt trắng bệch xen lẫn xanh xao, muốn mở miệng xin lỗi mà cổ họng như bị nghẹn, không nói nổi một chữ.
Lúc này, Tạ Ngọc Thành lên tiếng, giọng lạnh mà rõ từng chữ: “Cao tú tài, đọc sách mấy chục năm trời đâu phải chuyện dễ. Người đọc sách phải biết quý trọng danh tiết của mình, sao ngươi lại mù quáng đến vậy? Lại còn dám bảo đảm cho loại người như Tiền Văn… Đáng tiếc! Thật đáng tiếc!”
Cao tú tài run người, há miệng định nói gì đó, nhưng một chữ cũng không thốt ra nổi. Cuối cùng, hắn ta ngã lăn ra đất bất tỉnh.
Tạ Ngọc Thành khẽ thở dài, ra lệnh cho nha sai đưa hắn ta về. Từ hôm nay, Bình An huyện không còn người mang danh “Cao tú tài” nữa.
Đứng bên, Cao Dũng cũng lộ vẻ tiếc nuối. Chắc chắn cả Cao Gia Trang sẽ hối hận, bởi nhờ có Cao tú tài, mấy thôn phụ cận mới chịu để Cao Gia Trang đứng mũi chịu sào, lại còn coi việc gả con gái vào Cao Gia Trang là vinh hạnh. Giờ thì tất cả tan thành mây khói.
Hoàng Chính Dương quay sang hỏi Điền Phong: “Thế nào? Kết cục này, ngươi đã vừa lòng chưa?”
Điền Phong siết chặt nắm tay, liếc Tiền gia một lượt, rồi chậm rãi cúi mắt, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt: “Cứ vậy đi.”
Hoàng Chính Dương biết hắn vẫn còn chưa hoàn toàn nguôi giận, bèn trấn an: “Đại cữu cữu ngươi đang ở vị trí này, nhất cử nhất động đều có người nhìn chằm chằm. Hoàng thượng cho phép hôm nay ta dựng nên màn kịch này, tất nhiên hiểu nỗi khổ trong lòng chúng ta. Nhưng nếu làm quá tay, Hoàng thượng tất sẽ không vui.
Tiền gia trước kia dựa vào Tiền Văn mà hoành hành ngang ngược, gây ra không ít chuyện thiên nộ nhân oán. Giờ Tiền Văn sụp đổ, những kẻ từng chịu oan ức nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Ngươi cứ lạnh lùng nhìn kết cục của họ, đừng tự làm bẩn tay mình.”
Điền Phong khựng lại, rồi khẽ gật đầu: “Đại cữu cữu, ta hiểu. Ngài yên tâm, ta sẽ không truy cứu nữa.”
Hoàng Chính Dương mỉm cười hài lòng, dẫn hắn rời khỏi công đường.
Một vụ gian lận khoa cử lại lôi ra những tình tiết ly kỳ đến mức ai nghe cũng há hốc. Chỉ trong chưa đầy nửa ngày, chuyện đã lan khắp huyện thành; chỉ e chưa đầy hai hôm nữa, cả Bình An huyện sẽ bàn tán rần rần.
Cao Dũng vừa bước chân về tới Cao Gia Trang đã bị thôn trưởng cùng mấy tộc lão chặn ngay đầu ngõ.
Thôn trưởng vội vàng kéo tay: “A Dũng! Chuyện của Cao tú tài… có cách nào cứu vãn không? Ngươi là người được Huyện thái gia coi trọng, liệu có thể cầu xin ông ấy mở một con đường sống? Tiền nong gì cũng được, chỉ cần giữ lại công danh cho Cao tú tài thôi!”
Một tộc lão khác cũng rơm rớm nước mắt, khẩn khoản: “Đúng đó! Khổ đọc mấy chục năm trời mới có một tú tài, cả trăm năm thôn ta mới sinh ra một người như vậy, chẳng lẽ lại để mất oan uổng vì tên khốn Tiền Văn sao?”
Ánh mắt mọi người dồn hết về phía Cao Dũng, đến mức còn kéo cả cha hắn ra để “tăng áp lực tình cảm”.
Cao Dũng nghe xong thì giận đến bật cười: “Thôn trưởng! Các người thôi làm loạn được không? Luật pháp nếu muốn mà uốn được thì còn gọi là luật pháp sao? Nói đi nói lại, chuyện này phải trách Cao tú tài trước. Tiền Văn ăn nhờ học đường nhà hắn bao nhiêu năm, coi như do một tay hắn dìu dắt. Thế mà học trò mình là người hay quỷ còn chẳng phân rõ, lại còn dám đứng ra bảo đảm cho nó.
Ta nghe nói lần này Tiền Văn đắc tội đường tú tài, lẽ ra Cao tú tài phải im hơi lặng tiếng giữ mình, vậy mà còn chạy đi bảo đảm! Cũng may viện thí chưa bắt đầu, nếu không, e rằng Cao tú tài không chỉ mất công danh mà còn dính tù tội!”
Thôn trưởng và đám tộc lão nghe xong thì mặt cắt không còn giọt máu: “A Dũng! Ngươi đừng dọa chúng ta chứ! Cao tú tài là vì bên Tiền gia năn nỉ nhiều lần mới chịu giúp, chứ ông ấy đâu biết gì!”
Cao Dũng nhếch mép cười lạnh: “Lời này đem đi gạt người ngoài thì còn được. Chúng ta là người một nhà, nói thật đi — nếu Tiền gia không cho đủ lợi lộc, ông ấy có dại gì mà liều mình đắc tội đường tú tài để bảo đảm? May là viện thí chưa mở màn, Huyện thái gia còn nương tay. Nếu không… hừ, ông ấy ăn không hết, gói đem về cũng không xong!
Với lại, các người tốt nhất đừng xen vào nữa. Không phải ta máu lạnh, nhưng hôm nay các người cũng thấy khâm sai đại nhân ở công đường, tam phẩm đại quan đó!
Huyện thái gia mới thất phẩm, trước mặt khâm sai còn chẳng có tư cách mở miệng, huống chi khâm sai trên đầu còn có đại nhân vật theo dõi. Các người nếu cố nhúng tay vào, cẩn thận liên lụy cả Cao Gia Trang!”
Thôn trưởng và đám tộc lão nghe xong thì run như cầy sấy.
Cao lão nhân cũng rụt rè kéo tay cháu: “A Dũng… ngươi nói… cái ‘đại nhân vật’ đó… lớn cỡ nào?”
Cao Dũng nửa cười nửa nghiêm, tay đưa ngang cổ ra dấu: “Tùy tiện mở miệng một câu là có thể lấy mạng người.”
Cao lão nhân choáng váng, quay sang thôn trưởng và mấy tộc lão: “Thôi xong… chuyện này ta bó tay!”
Một vài người vẫn chưa cam lòng, nhưng Cao Dũng không nói thêm, chỉ để lại một câu: “Không tin thì cứ chờ vài ngày mà xem.”
Ban đầu, mọi người nghĩ hắn chỉ dọa cho sợ, còn lén chê hắn nói quá. Ai ngờ mới ba hôm, thánh chỉ đã hạ xuống, Cù Châu tri phủ, cử tri châu Triệu Khuê cùng một loạt quan lớn bị xét nhà, họ hàng thân cận bị lưu đày. Tiếp đó, quan lại nhỏ trong Cù Châu phủ bị bắt, kẻ bị xử tử, kẻ bị tống giam. Suốt một tháng liền, tin dữ truyền ra không dứt.
Lúc này, thôn trưởng và tộc lão mới hiểu, Cao Dũng không hề nói ngoa, thực tế còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng.
Vụ gian lận khoa cử này, cộng với án Ngụy Giang vỡ đê, vụ khâm sai bị ám sát, cuối cùng khép lại bằng việc xử tội đám người giả mạo bằng cử. Một nửa quan viên Cù Châu phủ bị cách chức, ba mươi tú tài cùng một trăm tám mươi đồng sinh bị tước công danh, một nửa bị tống giam. Tiền Văn chính là kẻ đứng đầu danh sách.
Tiền gia rơi vào cảnh hỗn loạn. Khi nghe phán quyết cuối cùng, bọn họ còn chưa kịp mắng Điền thị và Tiền Văn thì những người từng bị Tiền gia chiếm lợi đã ùn ùn kéo đến đòi nợ.
Trần thị vừa gào khóc vừa lăn lộn, nhưng vô dụng. Toàn bộ gia sản có giá trị trong nhà bị cướp sạch, ngay cả cái chảo sắt cũng bị khiêng đi.
Cao thị tức giận trừng mắt nhìn cha mẹ chồng và Tiền Đa Vượng: “Chính các người nói Tiền Văn có tiền đồ, cái gì cũng dồn cho hắn. Giờ thì hay rồi, nhà tan cửa nát! Ta cực khổ mấy chục năm gom góp, tất cả bị hủy hoại! Ta mặc kệ, hôm nay phải chia nhà, toàn bộ ruộng đất và nhà cửa đều phải để cho ta, bằng không thì hòa ly!”
Cao thị tính chắc, Tiền gia giờ mang tiếng xấu khắp nơi, nếu nàng ta ly hôn, Tiền Đa Vượng cả đời chỉ có nước làm gã trai ế.
Tiền lão nhân và Trần thị tức giận, hận không thể nuốt chửng nàng ta, nhưng lời nàng ta nói lại là sự thật. Lão nhị nhà này cũng chẳng có lỗi gì, mà tình hình thì quá éo le.
Trong lúc hai ông bà còn lưỡng lự, Cao thị đã lạnh lùng quay vào thu dọn đồ.
Hai đứa nhỏ nhà đại phòng ôm chặt chân nàng ta, khóc lóc không cho đi.
Cao thị hừ lạnh: “Các ngươi còn bám ở đây làm gì? Nhà này thà nuôi một đứa con hoang còn hơn thương hai đứa cháu ruột! Đi theo ta mới là thoát thân!”
“Bà nương! Ngươi điên rồi sao? Ta không cho ngươi đi!”
Tiền Đa Vượng hoảng hốt, vừa tức vừa sợ, vội quay sang cầu xin cha mẹ: “Cha nương! Chẳng lẽ các người muốn ta thê ly tử tán?”
Tiền lão nhân run run, sắc mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe. Sau một hồi nghiến răng, cuối cùng cũng rít ra từng chữ:
“Được! Tất cả cho ngươi! Ruộng đất, nhà cửa… đều cho ngươi!”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]