Edit: Trứng ốp la
Dưới sức ép của Cao thị, Tiền gia phân gia với tốc độ chóng mặt, gần như nhị phòng phải trắng tay dọn ra ngoài.
Tiền Vào Cửa biết chuyện cũng chẳng phản ứng dữ dội, chỉ là gương mặt trống rỗng, như tro nguội.
Trần thị đứng một bên vừa lau nước mắt vừa thút thít: “Lão nhị, ngươi đừng trách a cha ngươi. Bao năm nay, tiền bạc trong nhà đều đổ hết lên người Tiền Văn.
Đại ca ngươi cũng có hai đứa con trai, đại tẩu ngươi ầm ĩ mấy lần chúng ta còn phải đứng ra dàn xếp. Ai ngờ Tiền Văn lại là con hoang do Điền thị vụng trộm sinh ra… Giờ đại tẩu ngươi náo quá dữ, chúng ta cũng hết cách thôi!”
Thực ra, điều quan trọng nhất là Tiền Vào Cửa chỉ có mỗi Tiền Văn là con trai. Giờ nhị phòng không còn lấy một đứa cháu trai, hai ông bà già chỉ biết trông chờ vào hai đứa tôn tử của đại phòng. Chính vì thế, bọn họ tuyệt đối không thể đắc tội đại phòng. Dù biết phân gia như vậy là bất công, họ cũng đành nuốt xuống.
Tiền Vào Cửa im lặng, chẳng nói một lời. Chờ Trần thị quay đi, hắn ta lẳng lặng rời khỏi nhà.
Lúc này, cả Tiền gia rối tung như tơ vò, chẳng ai để ý hắn ta đi đâu. Mãi đến khi trời tối, Trần thị mới phát hiện Tiền Vào Cửa không thấy đâu. Bà ta lo lắng nhưng không dám làm lớn chuyện, càng không dám bảo Tiền Đa Vượng đi tìm.
Kết quả là, gần nửa đêm, Cao Dũng dẫn theo mấy bộ khoái ập tới cửa.
Mấy ngày qua, thần kinh cả nhà Tiền gia đều căng như dây đàn. Nghe bên ngoài có tiếng quát, cả nhà đồng loạt ùa ra, chuẩn bị tinh thần “đón địch”. Ai ngờ, người tới lại là quan sai.
Chưa kịp thở phào, đã nghe Cao Dũng trầm giọng: “Tiền Vào Cửa hôm qua cầm lưỡi hái xông vào nhà lão Điền, chém chết ba người, làm bị thương nặng hai người, còn phế luôn m*nh c*n của Tiền Văn. Sau đó… hắn ta tự vẫn ngay tại chỗ.”
Tiền lão nhân và Trần thị như bị sét đánh ngang tai, ngất lịm tại chỗ.
Tiền Đa Vượng và Cao thị thì tái mét, nhìn nhau cứng đờ, cổ họng nghẹn lại không thốt nổi lời nào. Ngược lại, hai đứa nhỏ lại là những người hoàn hồn trước.
Tiền Khang rụt rè ngẩng đầu hỏi quan sai: “Nhị thúc… đã giết những ai vậy?”
Cao Dũng đáp gọn, giọng nghiêm nghị: “Lão Điền vốn là kẻ đơn độc, không vợ con, cha mẹ anh em đều mất. Hắn luôn theo huyện úy Hứa Đông Minh, nhưng nuôi một đám huynh đệ thủ hạ, toàn là du côn lưu manh trong huyện.
Ba kẻ bị giết đều là tay chân của hắn: một tên gọi Xú Đầu, một tên du thủ du thực, và một kẻ tên Tôn Lão Lục. Hai kẻ bị thương nặng hiện vẫn thoi thóp, chưa biết sống nổi hay không.”
Tiền Khang nuốt nước bọt, lí nhí: “Vậy… nhà ta có phải bồi tiền không? Giờ nhà ta đâu còn xu nào…”
Cao thị lập tức lấy lại tinh thần, hét lớn: “Quan gia, hôm qua chúng ta đã phân gia rồi! Lúc đó Tiền Vào Cửa còn chưa ra khỏi nhà, nhưng hắn làm chuyện gì thì cũng chẳng liên quan gì tới chúng ta!”
Cao Dũng vốn không biết Tiền gia đã phân gia, lần này tới thật sự là để đòi tiền. Dù sao những kẻ du côn bị giết đâu phải “từ cục đá nảy ra”, người nhà chúng kéo nhau tới gây sự thì quan phủ chắc chắn phải xử lý.
Ngưu Dễ Võ tức nghẹn, trừng mắt quát: “Đừng có giở trò với chúng ta!”
Tiền Đa Vượng lập tức quỳ xuống: “Quan gia! Việc này thôn trưởng và mấy tộc lão đều làm chứng, khế thư phân gia cũng đã ký tên, chúng ta không hề nói sai!”
Cao Dũng hỏi: “Thế Tiền Vào Cửa được chia những gì?”
Cao thị hừ lạnh: “Hắn tự dọn đi, bao nhiêu năm nay cả nhà đều chu cấp cho nhị phòng. Lần này phân gia, tất cả của cải đáng giá đương nhiên phải về tay ta, nếu không… ta ly hôn!”
Mấy nha sai trố mắt. Sau khi đi xác minh với người trong thôn, biết Tiền Đa Vượng và Cao thị không nói dối, họ chỉ đành bực bội quay về báo lại.
Nha sai vừa rời đi không lâu, Mã thị cùng An Cao Lâm đã dẫn con thứ hai An Vĩnh Nhân và con gái An Phương Phương xông tới.
Mã thị vừa bước vào đã gào ầm lên, mắt quét khắp nhà: “Tiền Văn đâu? Tiền Vào Cửa đâu? Mau lăn ra đây cho lão nương!”
Người nàng ta tìm không thấy, nhưng Cao thị và Tiền Đa Vượng đã ra tiếp.
Cao thị nhếch mép: “Tìm người thì sang nhà lão Điền mà tìm, đừng tới đây gieo xui!”
Mã thị chống nạnh, giọng chua ngoa: “A! Nhà các ngươi lừa con gái ta, chuyện này không thể cho qua! Phải cho chúng ta một lời giải thích!”
Cao thị cũng không kém: “Biểu cô tử, nói năng cho cẩn thận! Chúng ta đã phân gia. Con gái ngươi đính hôn với nhị phòng, chẳng liên quan gì tới đại phòng này. Muốn công đạo thì tìm đúng chỗ!
Còn nữa, ta thấy con gái nhà lành không ai chưa cưới mà cái bụng lại to tướng như vậy… chậc chậc… thật là xứng đôi vừa lứa!”
“Ngươi… ngươi có ý gì? Khi nào thì các ngươi phân gia? Sao chúng ta không biết?” Mặt Mã thị dài ra, tức đến méo xệch.
Cao thị lại thong thả giải thích lần nữa.
Mã thị vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Ngươi dẫn ta gặp dì!”
Cao thị nhường đường cho nàng gặp Trần thị.
Không ngờ Trần thị bệnh tật ốm yếu, vừa thấy Mã thị đã nắm tay khóc rống: “Lão nhị hồ đồ quá! Chỉ là bà nương đội nón xanh, con trai không phải ruột mình thì có gì ghê gớm. Cùng lắm thì cưới vợ khác sinh thêm, sao lại quẫn trí như thế!”
An Cao Lâm nghe tới đây nhíu mày: “Dì… ý dì là… biểu huynh đã chết?”
Cao thị xen vào, giọng mát lạnh: “Không chỉ chết, còn kéo theo mấy mạng làm đệm lưng!”
Người An gia càng nghe càng thấy lạnh sống lưng, vội rời Tiền gia sang huyện thành dò hỏi.
Ở huyện thành, chuyện Tiền Vào Cửa giết người đã lan khắp ngõ xóm. Họ tìm thấy Tiền Văn thì hắn ta đã biến thành kẻ “nửa nam nửa nữ”, ánh mắt âm trầm khiến người ta rợn tóc gáy.
An Phương Phương lập tức gào khóc: “Cha nương! Con không gả! Không gả! Giờ hắn là phế nhân, con không thể gả!”
An Cao Lâm và Mã thị nhìn bụng con gái mà chưa nghĩ ra cách. Cuối cùng, Mã thị phản ứng nhanh, kéo con tới y quán: “Phải bỏ đứa nhỏ đi, coi như chưa từng có chuyện này!”
“Thật không ạ?” An Phương Phương lau nước mắt, đầy hy vọng nhìn nương.
Tiền Văn nghe vậy liền kích động, hét to: “Không được! Không được bỏ con! Ta không cho phép!”
An Phương Phương quay lại, ánh mắt đầy ghét bỏ: “Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ta?”
Mã thị cũng mắng xối xả: “Đúng vậy! Chỉ là một đứa con hoang, công danh cũng là trộm mà có, đồ phế vật! Sớm biết ngươi là thứ này, ta đã không để con gái ta bước vào hố lửa! Mau bồi tiền!” Nói rồi, nàng ta nhổ toẹt một bãi nước bọt, kéo con gái bỏ đi không ngoái lại.
Tiền Văn tuyệt vọng nhìn sang An Cao Lâm: “Ngăn họ lại! Chỉ cần An Phương Phương sinh con, ta sẽ cho các ngươi bạc!”
An Cao Lâm lạnh mặt lắc đầu: “Ngươi còn là đàn ông, ta còn suy nghĩ. Nhưng giờ danh tiếng mất sạch, cha ngươi thì chờ chém đầu… Ta không thể hủy cả đời con gái ta.”
Tiền Văn nghe xong, ánh sáng cuối cùng trong mắt vụt tắt, chỉ còn sự độc địa như rắn độc nhìn chằm chằm An Cao Lâm.
An Cao Lâm rùng mình, vội đưa con và đệ đệ rời khỏi đó.
Mã thị và An Phương Phương vào y quán nói rõ ý định. Đại phu vừa nghe đã xanh mặt, xua tay lia lịa: “Ta không xử lý được, các ngươi đi chỗ khác!”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]