Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Chương 159: Lưu Thúy Hoa thăm người thân




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
 

Edit: Trứng ốp la

“Hắc! Đại phu, sao ngươi có thể thấy chết mà không cứu! Trong bụng khuê nữ ta là nghiệt chủng, không thể giữ lại!” Mã thị nóng nảy, lôi thẳng An Phương Phương tới trước mặt đại phu.

Đại phu nổi giận quát: “Cái gì mà nghiệt chủng với chẳng nghiệt chủng! Liên quan gì tới lão phu? Cả đời ta hành y tế thế, chưa từng làm chuyện thất đức. Ngươi không nhìn xem bụng nàng đã to đến mức nào sao? Lúc này mà lấy hài tử xuống, chẳng khác nào giết nàng!”

Mã thị sững người một thoáng, rồi cau mày đáp: “Sao lại mất mạng được? Hài tử còn nhỏ, chưa đủ tháng thì càng dễ sinh! Giục ra rồi b*p ch*t là xong.”

Câu nói ấy khiến cả y quán lặng ngắt. Mọi người nghe xong đều khiếp sợ nhìn nàng ta, dược đồng thì run lập cập.

Lão đại phu vẫn kiên quyết xua tay, không chịu đáp ứng.

Đúng lúc này, Điền Phong dẫn người đi ngang, nhận ra Mã thị cùng An Phương Phương. Hắn nghiêng người dặn mấy câu bên tai tùy tùng, sau đó bước vào trao đổi ngắn với đại phu.

Nghe xong, lão đại phu thoáng do dự. Mã thị vẫn mải gào khóc lăn lộn, chẳng hề để ý đến ai. Nhìn bộ dạng ấy, trong mắt lão ánh lên tia chán ghét. Cuối cùng, ông ra hiệu cho dược đồng đưa An Phương Phương vào hậu viện, còn Mã thị thì bị chặn lại ở ngoài.

Thấy đại phu chịu “ra tay”, Mã thị lập tức hết ồn ào, thậm chí còn hớn hở ngồi chờ ở đại đường, tiện tay chạy ra mua hai lạng hạt dưa về gặm.

Nhưng giục sinh đâu có nhanh như vậy. Uống một chén thuốc xong còn phải chờ thuốc phát tác, rồi đợi sản đạo mở. Đại phu không tự đỡ đẻ mà phải mời bà đỡ tới. Tất cả những chuyện này, Mã thị đều không hay biết.

Đợi hơn hai canh giờ vẫn chưa thấy động tĩnh, nàng ta bắt đầu bồn chồn. Vừa đứng dậy thì dược đồng cản lại: “Nội viện không cho người không phận sự vào. Nếu sốt ruột thì ngươi ra ngoài dạo đi, chắc phải tới gần giờ Tý mới xong.”

“Gì mà lâu dữ vậy!”

Mã thị bực dọc, đứng lên phủi mông: “Vậy ta đi đòi món tiền lẻ trước, lát nữa quay lại đón khuê nữ. Nói trước, nếu khuê nữ ta có bất trắc gì, ta không để yên cho các ngươi đâu!”

Dược đồng tức đỏ bừng mặt, chạy vào báo: “Sư phụ, con mụ đó thật quá quắt! Còn dọa nếu nữ nhi nàng ta có mệnh hệ gì thì sẽ tìm chúng ta!”

Lão đại phu xanh mặt: “Thôi, mẹ con họ đều chẳng phải hạng tốt lành gì. Cứ giúp được đứa nhỏ thì giúp, còn lại… tùy tạo hóa.”

An Phương Phương quằn quại bốn canh giờ mới sinh. Vừa ra đời, đứa bé chưa kịp nhìn mặt nương đã bị ngoảnh đi, nàng ta chỉ gọi: “Nương… nương…”

Bà đỡ vội bế đứa trẻ ra trao cho đại phu: “Cô nương này tổn hại thân thể, e về sau khó sinh nở. Ta không dám nói gì thêm.”

Đại phu gật đầu: “Vất vả rồi. Ngươi không cần nói nhiều, xử lý cho nàng xong thì về.”

Ông bế đứa trẻ ra cửa sau, tới chiếc xe ngựa đậu gần đó, đưa đứa bé cho người bên trong: “Đã làm theo yêu cầu của các ngươi. Hài tử sinh non, gầy yếu, chưa chắc nuôi nổi.”

“Không sao.” Người trong xe chỉ đáp gọn, đưa cho ông một thỏi bạc rồi bảo xa phu lập tức rời đi.

Trở lại y quán, đại phu vẫn giữ gương mặt lạnh tanh, bắt mạch cho An Phương Phương: “Vừa sinh xong, thân thể còn yếu, về nhà tĩnh dưỡng đi.”

An Phương Phương mở miệng câu đầu tiên: “Nương ta đâu?”

Một câu ấy thôi, cũng đủ khiến lão đại phu tức đến cực điểm.

Mã thị tối mịt mới cùng An Cao Lâm bọn họ trở về. Vừa bước vào nhà đã oang oang phun tào:

“Tiền Văn đúng là không phải thứ tử tế! Không chỉ không trả tiền, còn mắng ra toàn lời khó nghe. Khó trách là tiện nhân sinh tiện loại, một kẻ mục ruỗng! Xứng đáng đoạn tử tuyệt tôn!”

Nói xong, Mã thị mới hỏi: “Hài tử đâu? Nam hay nữ? Ném ở đâu rồi?”

“Không biết.” An Phương Phương đáp tỉnh bơ, vô tâm vô phổi.

An Cao Lâm nhíu mày theo bản năng, An Vĩnh Nhân càng thấy khó thở: “Ngươi sinh hài tử, thế nào lại không biết?”

An Phương Phương bất mãn cãi lại: “Cái gì mà ta sinh hài tử? Bất quá chỉ là một đống thịt nát, ngươi gấp gì chứ! Mau đưa ta về, ta khó chịu, không ở đây nữa.”

Nghe nàng ta nói thế, Mã thị cũng bỏ luôn ý định truy hỏi. Mã thị lập tức bảo An Cao Lâm cùng An Vĩnh Nhân đỡ An Phương Phương về nhà.

Ngay hôm sau, Lưu Thúy Hoa liền nhận được tin. Bà lập tức thu dọn chút đồ, lấy cớ đi thăm con gái nhưng thực chất là muốn tìm Giang Ninh để nghe bát quái.

Vừa khéo vụ cày bừa vụ xuân đã xong, trong thôn phụ nhân đều ở xưởng làm việc. Lưu Thúy Hoa tìm tới nơi thì gặp Ngô thị, người đang trố mắt kinh ngạc: “Nương, sao nương lại tới đây?”

“Bà thông gia! Hiếm khi có khách nha!” Trương thị vội lau tay, cười hớn hở dẫn Lưu Thúy Hoa về nhà.

Đây là lần đầu Lưu Thúy Hoa tới xưởng, cái gì cũng thấy mới lạ. Bà hỏi ngay: “Giang Ninh đâu? Ta tìm nàng nói chuyện.”

Trương thị cười tươi: “Hèn chi! Bà chờ chút, chắc nàng đang ở trên núi.”

Nói xong, Trương thị chạy ra gọi, hô mấy tiếng từ sườn núi mới thấy Giang Ninh cõng giỏ, tay xách hai bao tải lớn xuống.

Lưu Thúy Hoa tấm tắc: “Ngươi nói coi, nhi tử ngươi đã có tiền đồ như vậy, sao còn để bản thân khổ sở thế này!”

Giang Ninh thở hổn hển, lau mồ hôi: “Người ta đặt mua nấm nhiều, ta không thể không vào núi hằng ngày. Ngươi tới thăm con gái?”

“Gì mà con gái, ta là tới tìm ngươi cơ.” Lưu Thúy Hoa bụm miệng cười trộm.

Giang Ninh ngạc nhiên, liền đưa Lưu Thúy Hoa tới lều tranh uống trà.

Vừa ngồi xuống, Lưu Thúy Hoa đã nôn nóng: “Ngươi chắc chẳng mấy quan tâm chuyện nhà An gia đâu nhỉ? Ta nghĩ có lẽ vì Vĩnh Lương nên mới tới tìm ngươi. Vừa hay gần đây xảy ra không ít chuyện, ta phải tận mắt tới kể.”

“Nha, thật ngại quá.” Giang Ninh khẽ cười.

Lưu Thúy Hoa phẩy tay, hăng hái kể hết loạt chuyện lùm xùm nhà An gia, cộng thêm tin bát quái từ Tiền gia và huyện thành.

Nghe xong, Lý thị cùng Lưu thị đều nghẹn họng, quên cả việc đang làm.

Trương thị lắp bắp: “Bà thông gia, ngươi nói là cái tài tử Tiền Văn kia không phải con ruột Tiền gia, khoa cử lại là gian lận? An Phương Phương chưa cưới đã chửa, rồi bỏ luôn hài tử? Tiền Văn bị Tiền Vào Cửa phế m*nh c*n, Tiền Vào Cửa còn tự sát? Mới mấy ngày mà đã lắm chuyện như vậy!”

Lưu Thúy Hoa vỗ đùi, như tìm được tri âm: “Đúng đó! Chuyện nào cũng là đại sự, lại dồn một lúc! Nhớ hồi xưa Tiền gia phong quang thế nào! Còn cái Cao tú tài kia, bị Tiền Văn liên lụy thảm quá! Nghe nói công danh cũng mất. Cũng may hắn thật sự không biết gì, nếu không đã ngồi tù rồi.”

Chu thị nghe mà rùng mình, liếc sang Giang Ninh: “Đại tẩu, lần này thật may có ngươi! Nếu không phải ngươi khuyên chúng ta đem hài tử gửi chỗ Đường tú tài, biết đâu ta tham tiện nghi mà gửi thẳng cho Cao tú tài, thì toi rồi!”

Lưu Thúy Hoa lập tức giơ ngón tay cái với Giang Ninh: “Giờ huyện thành loạn lắm, gian lận khoa cử bị bắt cả đống. Nghe nói trên phủ cũng vậy, bao nhiêu tú tài đồng sinh tham gia mua bán đề thi đều bị tước công danh. Về sau, ở đây mà muốn người đọc sách xuất đầu e là khó lắm!”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.