Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 435: Từ Hành




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Trong làn sương dày đặc, chẳng ai mở miệng nói gì, dường như có nói thêm lời nào cũng chẳng thể hóa giải được sự chấn động này.

Trần Khí rơi nước mắt.

Vệ Đông Quân thở dài.

Còn người chặt duyên thì từ từ nhíu mày.

Chấp niệm của Trần Mạc Bắc đã tìm thấy rồi. Chân tướng việc Hứa Tận Hoan tự thiêu cũng đã tìm thấy rồi. Theo lẽ thường, sự việc đến đây thì nên rút đao chặt duyên, cắt đứt sợi dây ràng buộc giữa hai người. Nhưng lưỡi đao kia lại không thể rút ra.

Từ trên gương mặt của Trần Mạc Bắc, hắn thấy rõ ràng: chân tướng này vừa được vạch ra, chấp niệm của hắn chẳng những không tiêu tan mà trái lại còn sâu nặng hơn.

Nguyên nhân thật đơn giản. Người mà Trần Mạc Bắc kiếp này không muốn nợ nhất là Hứa Tận Hoan. Thế nhưng chân tướng vừa lộ ra, hắn lại nợ Hứa Tận Hoan nhiều hơn nữa. Nếu Hứa Tận Hoan còn sống, hắn còn có thể dùng nửa đời sau của mình để báo đáp. Nhưng hiện tại…

Sống và c.h.ế.t là bức tường lạnh lẽo nhất chốn nhân gian này. Hắn chẳng thể trả, cũng chẳng bao giờ trả được. Chấp niệm chẳng giải, duyên cũng chẳng thể chặt. Giờ phải làm sao đây?

Thời gian còn lại không nhiều nữa. Trên trán Ninh Phương Sinh dần dần rịn ra từng hạt mồ hôi lạnh.

Có nên đem những lời của Hạng Diễm ra để an ủi Trần Mạc Bắc không? Rằng lòng của Hứa Tận Hoan, trong những tranh đoạt danh lợi và tình ái kia, đã sớm rỗng tuếch, không còn vẽ nổi bất cứ thứ gì nữa. Rằng hắn không muốn bị cái thế đạo dơ bẩn này làm cho biến chất. Rằng hắn chỉ muốn chính mình tự quyết định sinh tử của mình… Nhưng những lời ấy nghe có vẻ đều quá nhạt nhòa.

Hơn nữa, với tâm cảnh hiện giờ của Trần Mạc Bắc, e rằng cũng chẳng thể lọt nổi vào tai hắn.

Ngay lúc ấy, Vệ Đông Quân thở ra một hơi dài, bỗng cất giọng nói: “Hứa Tận Hoan, ngươi có muốn biết, sau khi ngươi c.h.ế.t, Hạng Diễm đã ra sao không?”.

Chẳng riêng gì Hứa Tận Hoan ngẩn ra, ngay cả Trần Khí cũng lộ ra một vẻ mặt khó tin.

Giờ lại nhắc tới Hạng Diễm làm gì, rõ ràng đây là lúc cha ta và Hứa Tận Hoan phải cắt đứt nhân duyên kia mà.

Trong đáy mắt Ninh Phương Sinh lóe lên một tia sáng.

Thật không ngờ nha đầu ấy cũng nhìn ra được, rằng chấp niệm của Trần Mạc Bắc lại càng thêm sâu nặng.

Hứa Tận Hoan ngẫm nghĩ giây lát, rồi nói: “Muốn!”.

“Ngươi c.h.ế.t rồi, nàng đã chuẩn bị cho mình một bát t.h.u.ố.c độc, một sợi dây thừng, một phong di thư, rồi nhốt mình trong phòng suốt ba ngày, ba đêm”.

Vệ Đông Quân nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Hứa Tận Hoan: “Nàng nói, nếu ba ngày đó không vượt qua nổi thì đi theo ngươi, cũng là một chuyện tốt”.

Trong khoảnh khắc, Hứa Tận Hoan mấp máy môi, tựa như muốn nói điều gì, nhưng lại chẳng thốt ra được câu nào.

Vệ Đông Quân nói tiếp: “Ba ngày đó, nàng đã vượt qua, nhưng suýt nữa thì c.h.ế.t vì bệnh. Thái y nói là do thương tâm quá độ, phế khí tổn hao, tâm mạch bị tổn thương. Khó khăn lắm mới vớt lại được một mạng, nhưng đến cái dũa nhỏ nàng cũng không cầm nổi. Nàng nói nàng nhớ ngươi điên cuồng, và cũng hận ngươi điên cuồng”.

Lời nàng nói nghe thật nhẹ nhàng, nhưng lại như từng nhát chùy nặng nề, nện thẳng vào nơi yếu mềm, mong manh nhất trong lòng Hứa Tận Hoan, đau đến mức hai nắm tay hắn siết chặt lại.

“Nói đi, Vệ Tam tiểu thư, ngươi muốn hỏi gì?”.

“Chẳng muốn hỏi gì, ta chỉ thấy rất kỳ lạ…”.

Vệ Đông Quân tiến thêm một bước, ánh mắt bức thẳng vào Hứa Tận Hoan, cười nhạt.

“Hạng Diễm là một nữ tử độc nhất vô nhị dưới gầm trời này. Ngươi đã bầu bạn cùng nàng hơn mười năm, cuối cùng lại đột ngột buông tay. Nếu chỉ vì Ngô Toan và Trần Mạc Bắc thì ta cảm thấy bất bình thay Hạng Diễm, ta cũng cho rằng ngươi không xứng”.

“Cái gọi là hy sinh của ngươi được đặt trên nỗi đau khổ không sống nổi của một nữ tử khác. Mà trọng lượng của nàng trong lòng ngươi, sự quan trọng của nàng đối với ngươi, lẽ nào còn chẳng bằng một Ngô Toan, một Trần Mạc Bắc ư?”.

Không để cho Hứa Tận Hoan có lấy một hơi thở, giọng Vệ Đông Quân bỗng chùng xuống, bi thương: “Đến giờ, nàng vẫn giữ lại tất cả những bức tranh của ngươi”.

“Nàng vẫn luôn cô độc một mình, nhưng vẫn để người ta gọi nàng là phu nhân”.

“Nàng nói, khi nhìn thấy những bức tranh ấy, nàng bèn cảm thấy, ngươi chưa bao giờ rời khỏi nàng, ngươi vẫn ở ngay đó”.

“Nàng chẳng hề bước chân ra khỏi cửa, vậy mà hiện giờ vẫn còn ở Vệ gia ta, khổ sở chờ đợi tin tức chặt duyên của ngươi…”.

“Hừ, Vệ Đông Quân?”.

Hứa Tận Hoan đột ngột cắt ngang lời nàng, giọng gấp gáp, trên mặt hiện lên một nỗi hoảng loạn chưa từng có: “Rốt cuộc ngươi muốn hỏi gì?”.

Ta muốn hỏi ra phần mà ngươi đã che giấu sâu nhất. Ta muốn khiến người chặt duyên có thể rút đao. Ta muốn ngươi có thể bước qua cầu Nại Hà, kiếp sau đầu thai vào một thân phận tốt đẹp, chứ chẳng phải là hồn phi phách tán.

Vệ Đông Quân hít một hơi thật sâu: “Ta muốn hỏi, nguyên nhân thật sự dẫn đến cái c.h.ế.t của ngươi là gì?”.

Trong thoáng chốc, người trong màn sương mù đều biến sắc kinh hoàng.

Hứa Tận Hoan hiếm khi nào lại hiện ra vẻ nghiêm trọng đến thế.

Phản ứng của Trần Mạc Bắc và Trần Khí giống hệt nhau, cả hai đều trợn mắt nhìn thẳng vào Hứa Tận Hoan, trong mắt toàn là vẻ kinh ngạc.

Chẳng lẽ việc Hứa Tận Hoan tự thiêu không chỉ dừng lại ở những nguyên do ấy thôi sao?

Chỉ có Ninh Phương Sinh là gương mặt vẫn như thường. Ánh mắt hắn lặng lẽ rơi trên thân Vệ Đông Quân, ẩn chứa một chút dịu dàng mà chẳng ai nhận ra.

Hồi lâu, Hứa Tận Hoan bỗng cười, nụ cười kia hướng về phía Ninh Phương Sinh.

“Trước đây ta vẫn chẳng hiểu, với bản lĩnh của ngươi sao còn phải nhờ người giúp, giờ thì ta đã hiểu rồi”.

Ninh Phương Sinh thu tầm mắt lại, cố làm ra vẻ thản nhiên thở dài: “Đã hiểu rồi thì phiền ngươi nói thật đi, thời gian không còn nhiều”.

“Nói thật ư?”.

Hứa Tận Hoan lặp lại: “Thật ra những gì ta nói trước đây đều là sự thật”.

Ninh Phương Sinh: “Chỉ là chưa nói hết mà thôi”.

Được thôi. Được thôi.

Hứa Tận Hoan nhìn Ninh Phương Sinh, khóe môi nhếch lên: “Cái c.h.ế.t của ta thực ra còn liên quan đến một người khác”.

Lòng Ninh Phương Sinh chợt dấy lên một cơn sóng: “Ai?”.

“Từ Hành”.

*****

Hứa Tận Hoan quy mối quen biết với Từ Hành về hai chữ: số mệnh.

Hôm ấy, hắn cùng La thúc ngồi thuyền nhỏ rời đảo.

Đến bến tàu, đổi sang một chiếc thuyền lớn hơn, thuyền lớn lại đi thêm một khắc rưỡi, mới tới một bến cảng càng lớn hơn nữa.

Trên bến cảng, người đi lại như mắc cửi. Ngư dân, lữ khách, tiểu thương, nam nhân, nữ nhân, trẻ con… náo nhiệt không kể xiết.

Bảy năm lênh đênh trên thuyền, mười một năm trên đảo. Mười tám tuổi, lần đầu tiên Hứa Tận Hoan thấy nhiều người đến thế, đúng là hoa cả mắt.

La thúc vừa thuê được một chiếc xe ngựa, bỗng đâu từ phía xa vang lên một tiếng “bùm”. Liền sau đó, có người kêu lớn: “Không xong rồi, có người nhảy xuống biển, mau cứu người với!”.

Hứa Tận Hoan cảm giác như tai mình nổ tung, thân thể bèn theo bản năng chạy về phía đó. La thúc coi như là nhanh tay lẹ mắt, hai tay chắn ngang cũng chẳng thể ngăn nổi hắn.

Tháng mười, gió tạt vào người đã có phần se lạnh, nào có ai chịu nhảy xuống biển cứu người. Hứa Tận Hoan chẳng nghĩ ngợi gì, bèn nhảy ùm xuống nước…

Người đã được cứu lên. Là một nữ tử trẻ trung xinh đẹp, đầu trọc, áo quần ướt sũng dán chặt vào người, khắc họa ra những đường cong nơi n.g.ự.c nõn nà.

Nữ tử kia mơ màng mở mắt, ôm chặt lấy đôi chân của Hứa Tận Hoan, rồi òa khóc nức nở.

Hỏi ra mới biết thì ra nàng vốn là một tiểu ni cô, cùng một vị công tử tuấn tú từ kinh thành đến chùa, ngày ngày gần gũi đã nảy sinh tình cảm. Tiểu ni cô dứt khoát hoàn tục, muốn cùng vị công tử ấy bỏ trốn. Nào ngờ công tử kia lại đột ngột bặt vô âm tín. Tiểu ni cô muốn quay về thì chùa không dung, nhà không nhận, trong một lúc nghĩ quẩn đã gieo mình xuống biển.

Nàng vừa khóc vừa nói: ân cứu mạng không biết lấy gì báo đáp, nguyện ở lại bên cạnh ân nhân, làm trâu làm ngựa, làm nô làm tỳ, chỉ mong ân nhân cho một miếng cơm ăn.

Những nam nhân đứng xem nghe xong, hối hận đến dậm chân thình thịch.

Tiểu ni cô này chưa để tóc đã khiến người ta chẳng thể dời mắt, nếu để tóc thì dung nhan ấy còn đến mức nào nữa? Rước về nhà làm nô làm tỳ, hay để hầu hạ trên giường, há còn do nàng quyết định được sao?

Ngay cả La thúc cũng động tâm, ra hiệu bằng mắt cho Hứa Tận Hoan, bảo hắn cứ thuận miệng đồng ý đi. Dù sao bọn họ cũng sắp tiến kinh, cần phải mua một hai a hoàn. Loại a hoàn mang ơn cứu mạng này, đối với chủ tử hẳn sẽ trung thành tuyệt đối.

Hứa Tận Hoan chẳng thèm suy nghĩ, bèn dứt khoát từ chối: “Bị lừa, bị dối, làm sai, nhìn nhầm người, thật ra chẳng có gì to tát. Giữ lấy mạng sống còn hơn tất thảy. Nếu đã muốn c.h.ế.t thì cũng đừng nhảy biển, nước biển lạnh lắm”.

Nói xong, hắn móc toàn bộ bạc trong người đưa cho tiểu ni cô, rồi đứng dậy rời đi.

Nào ngờ, tiểu ni cô kia chẳng cần bạc, chỉ cần người. Nàng gắng sức lao tới một cái, lại ôm chặt lấy đôi chân của Hứa Tận Hoan. Hắn mất thăng bằng ngã chúi về phía trước, “bùm” một tiếng, lại rơi xuống nước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.