Hứa Tận Hoan “phịch” một tiếng ngã xuống, trán còn chưa kịp chạm đất thì lại đập vào đôi giày của một người. Ngẩng đầu nhìn lên, là một nam tử trung niên hết sức bình thường. Người ấy có khuôn mặt chữ quốc*, da hơi ngăm đen, lúc này đang mang vẻ chê bai mà nhìn hắn.
*Chú thích: “Chữ quốc” (国) trong Hán tự có dạng hình vuông → vì thế “mặt chữ quốc” nghĩa là mặt vuông. Người xưa thường coi người có mặt chữ quốc là người có tướng lãnh đạo, chính trực, trung nghĩa, và thường dùng để khen nam giới.
Hứa Tận Hoan thầm nhủ: Ngươi chê cái gì chứ, ta còn chưa chê đôi giày của ngươi rách đâu. Nhìn kìa, mũi giày đã toạc ra rồi kìa.
Hắn loay hoay bò dậy, quay người về phía tiểu ni cô kia mà nói: “Thầy tướng số nói nữ nhân mà dính đến ta thì đều gặp xui xẻo, mấy hôm trước còn có một người bị ta khắc c.h.ế.t đấy”.
Tay tiểu ni cô không buông ra, lại còn siết chặt hơn: “Dù sao ta cũng đã c.h.ế.t một lần rồi, ta không sợ”.
Ngươi không sợ. Nhưng ta sợ!
Hứa Tận Hoan nhìn gương mặt mong manh yếu đuối của tiểu ni cô, ánh mắt bất giác tối đi mấy phần.
Lúc ra đi, thái giám đã dặn đi dặn lại, hễ thấy nữ nhân đẹp thì phải cẩn thận, càng đẹp thì càng phải tránh cho thật xa. Hơn nữa, người thực sự muốn c.h.ế.t sẽ giống như mẹ hắn năm đó, chọn lúc đêm khuya thanh vắng, lặng lẽ mà ra đi. Chứ ai lại như tiểu ni cô này, nhằm vào ban ngày, còn cố tình ở nơi ồn ào náo nhiệt như bến tàu mà tìm đến cái c.h.ế.t? Rõ ràng là muốn người ta cứu.
Nhưng chỉ riêng hai điều ấy vẫn chưa phải là thứ khiến Hứa Tận Hoan sợ nhất.
Thứ khiến hắn hãi hùng nhất là hắn đã đưa bạc, lại còn đưa không ít, thế mà tiểu ni cô kia chẳng thèm suy nghĩ gì, lập tức nhào thẳng vào lòng hắn. Muốn người. Không cần bạc. Chuyện này mới đúng là phiền toái.
Hứa Tận Hoan giận dữ quát: “Nhất định phải ép ta nói thật sao? Ta ghét nhất là ni cô, nhìn thôi đã thấy xui xẻo. Nếu biết kẻ nhảy sông là ni cô thì gia đây có c.h.ế.t cũng chẳng thèm cứu!”.
“Ni cô thì có sao đâu?”.
“Đúng là có phúc mà chẳng biết hưởng”.
“Đúng là đồ ngốc”.
“Tiểu ni cô, ngươi theo ta đi, đừng nói một bữa no, mười bữa no ta cũng lo được”.
Người vây xem mỗi lúc một nhiều. Hứa Tận Hoan nhân cơ hội giật áo, xoay người bỏ chạy. Chạy gấp quá, không kịp nhìn đường, n.g.ự.c lại đụng phải một người. Cúi đầu nhìn thì ra lại là gã nam tử trung niên mặt chữ quốc ấy.
Ngươi hóng chuyện đến mức hồ đồ rồi sao? Người chỉ cao đến n.g.ự.c hắn, đúng là thấp.
Hắn bĩu môi nghiêng người né sang bên, rồi thoăn thoắt chui lên xe ngựa.
La thúc vừa hầu hạ hắn thay áo quần, vừa hỏi: “Thiếu gia, tiểu ni cô kia một mực muốn đi theo, sao người lại không nhận?”.
“Ngươi muốn người, còn nàng lại muốn mạng của ngươi”.
Hứa Tận Hoan cởi chiếc áo ướt sũng ra: “Ánh mắt của tiểu ni cô ấy không định, ta xem chẳng giống người lương thiện”.
“Vậy sao còn cho bạc?”.
“Lỡ đâu thì sao?”.
Hứa Tận Hoan nói: “Lỡ như ta nhìn nhầm, nếu nàng nói thật thì số bạc kia có thể cứu được mạng của nàng”.
Lời vừa dứt, ngoài cửa sổ xe chợt truyền đến một tiếng hừ.
Hứa Tận Hoan vén rèm lên thì sững cả người. Đứng ngoài rèm là gã mặt chữ quốc.
Gương mặt gã đen sầm, lạnh lùng nhìn hắn, cứ như muốn nói: “Mộ tổ tiên nhà ngươi không có vấn đề gì, sao lại sinh ra cái loại phá gia chi tử như ngươi thế này?”.
Rõ ràng, người này đều đã nghe thấy hết những lời vừa nãy.
Ngươi quản được sao? Hứa Tận Hoan hừ một tiếng, buông tay hạ rèm xuống, chặn gã lại bên ngoài. Vừa rồi lao ra một cú, lại còn vô duyên vô cớ dập đầu một cái vào người ta.
*****
Lần đầu tiên đi xa, Hứa Tận Hoan dặn phu xe đừng đi nhanh quá, hễ gặp phong cảnh đẹp, gặp chỗ đông người thì cứ dừng lại.
Mười tám năm qua, thứ hắn thấy nhiều nhất là biển. Núi non ra sao, sông nước chảy thế nào, chợ búa, góc phố, những người qua lại muôn hình vạn trạng… tất cả đều là thứ mới lạ trong mắt hắn.
Cứ thế đi đi dừng dừng, ba ngày cũng chỉ đi được trăm dặm.
Đêm đó, chủ tớ tìm một quán trọ để nghỉ chân.
Tắm rửa xong, Hứa Tận Hoan cùng La thúc xuống lầu ăn tối, gọi bốn món mặn một món canh, lại thêm một bình rượu hâm nóng.
Đang ăn thì cửa kêu “két” một tiếng, có người bước vào. Hứa Tận Hoan ngẩng đầu nhìn, thì ra lại là gã mặt chữ quốc da đen. Gã không thuê phòng, chỉ đến ăn cơm. Mà cơm cũng chẳng phải là cơm tử tế, chỉ gọi một bát mì nước.
Mặt tiểu nhị khó ở, chẳng buồn chào hỏi, chỉ bảo gã tự tìm chỗ mà ngồi.
Quán trọ buôn bán rất tốt, bàn nào bàn nấy đều chật kín người. Chỉ có bàn của Hứa Tận Hoan và La thúc là chỉ có hai chủ tớ, còn dư ra hai chỗ trống.
Gã mặt chữ quốc bèn ngồi ngay đối diện Hứa Tận Hoan.
Hứa Tận Hoan thầm nghĩ: Người này sao thế, đến chào một tiếng cũng chẳng buồn chào?
Nhưng nể tình cú va chạm hôm nọ, hắn nhịn.
Rất nhanh, tiểu nhị bưng tới một bát mì. Mì ít mà nước thì nhiều, rõ ràng là đang ức h.i.ế.p khách. Những bát khác thì đều đầy ắp mì.
Gã mặt chữ quốc liếc tiểu nhị một cái, mặt sầm lại, môi mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn nhịn.
Hứa Tận Hoan thấy vậy, bèn cẩn thận ngắm kỹ gã một lần nữa. Áo quần bình thường, tay áo còn có mấy miếng vá, đôi giày vải thì đã toạc ra, gió lùa hun hút vào trong. Bên cạnh gã đặt một cái bọc nhỏ xẹp lép, chẳng biết bên trong có gì.
Trong lòng Hứa Tận Hoan chợt mềm xuống, bèn đẩy đĩa thịt bò thái khô về phía gã.
Gã mặt chữ quốc thoáng vẻ nghi hoặc nhìn hắn.
Hắn gật gật cằm: “Nếm thử vài đũa đi”.
Gã mặt chữ quốc chẳng nói chẳng rằng, lập tức bưng đĩa thịt lên trút hết vào bát mì của mình.
Mắt Hứa Tận Hoan suýt lồi ra: “Huynh đệ, ta bảo nếm thử vài đũa, đâu có bảo ngươi ăn sạch!”.
Gã mặt chữ quốc còn cãi lý: “Là do ngươi nói không rõ ràng”.
Cái này còn cần phải nói rõ sao? Ngươi có biết hai chữ “khách sáo” không?
Thôi, nhịn. Tranh cãi với loại người này chẳng được lợi lộc gì. Đành chịu thiệt vậy.
Sợ gã lại đổ nốt ba món còn lại vào bát gã, Hứa Tận Hoan vội vàng kéo chúng về phía mình.
Gã mặt chữ quốc lạnh lùng liếc hắn một cái rồi cúi đầu ăn mì.
Có người ở bàn bên cạnh nói chuyện: “Các ngươi nghe chưa, hôm qua ở thôn Lý gia c.h.ế.t một người”.
“C.h.ế.t thế nào?”.
“Bị một nhát d.a.o cắt đứt cổ họng, mà chỗ h* th*n cũng bị phế rồi”.
“Tàn nhẫn vậy, ai g.i.ế.c thế?”.
“Nghe nói là một tiểu ni cô, lúc này quan phủ đang lùng bắt khắp nơi”.
“Ni cô g.i.ế.c người, không thể nào, có nhầm lẫn gì chăng?”.
“Sao mà nhầm được, cáo thị trước nha môn đã viết rõ ràng, nói tiểu ni cô này chuyên chọn những kẻ háo sắc ra tay, trên lưng còn mang theo bảy tám mạng người rồi”.
La thúc sợ đến mức đôi đũa “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
“Thiếu gia, hôm đó chúng ta…”.
“Coi như thoát được một kiếp”. Trên mặt Hứa Tận Hoan thoáng có vài phần đắc ý.
“Hôm ấy ni cô kia đã để lộ sơ hở ở đâu vậy?”.
Ai đang hỏi thế? Hứa Tận Hoan nhìn quanh, mới phát hiện ra là gã mặt chữ quốc. Gã vừa hút một đũa mì, vừa dán mắt nhìn hắn.
Nghĩ tới đĩa thịt bò đã bị ăn sạch, Hứa Tận Hoan cười nhạt, đáp lại bằng ba chữ: “Ngươi đoán xem?”.
Gã mặt chữ quốc bị nghẹn lại rõ ràng.
Trong lòng Hứa Tận Hoan bỗng khoan khoái lạ thường, rượu uống vào cũng thấy ngon hơn.
Có lẽ bị chọc tức, nên gã ăn xong bèn đẩy bát ra, chẳng buồn cảm ơn, mà đứng dậy bỏ đi.
Hứa Tận Hoan ghé lại nhìn.
Ối chà, thịt bò không còn một miếng, ngay cả nước mì cũng đã húp sạch trơn.
La thúc tức đến nghẹn cả bụng: “Thiếu gia, ra ngoài đừng có mềm lòng quá”.
“Ngươi cũng đừng cứ nghĩ đến chuyện tham lam mấy món nhỏ, La thúc”.
Hứa Tận Hoan gắp một đũa thức ăn bỏ vào bát của La thúc, cười dỗ dành: “Thôi, đừng nhắc nữa, tiểu ni cô hay gã mặt chữ quốc kia, sau này chúng ta cũng chẳng gặp lại đâu”.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]