Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 437: Được đằng chân




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cái vả mặt này đến thật nhanh.

Miếng rau trên đũa của La Thúc còn chưa kịp ăn xong thì gã mặt chữ quốc lại quay trở lại như một cơn gió.

Không chỉ quay lại, hắn còn tự mình rót một chén rượu, rồi giơ ly về phía Hứa Tận Hoan, nói: “Cạn nào”.

Cạn cái gì chứ? Ngươi, mẹ kiếp là ai đây? Còn được đằng chân lân đằng đầu nữa hả?

“Ê?”.

Hứa Tận Hoan quát một tiếng rồi đứng bật dậy.

Gã mặt chữ quốc nốc hết chén rượu, đầu nghiêng một cái, “bộp” một tiếng ngã xuống đất.

Hứa Tận Hoan ngẩn người ra.

Chẳng lẽ rượu này có độc? Lại còn độc mỗi mình hắn sao?

Đang còn đờ người thì có hai người từ cửa chính khách đ**m bước vào, một béo, một gầy.

Hai người đó ăn mặc bình thường, tướng mạo cũng tầm thường, ném vào đám đông thì chẳng ai để ý, nhưng Hứa Tận Hoan chỉ nhìn một cái đã cảm thấy có gì đó không ổn. Không ổn ở hai điểm.

Một là tư thế đứng của họ. Sát thủ Trương Tam từng nói, người trong nghề như bọn họ, phần hạ bàn lúc nào cũng vững và nhẹ hơn người thường.

Hai là ánh mắt. Hai người kia bước vào khách đ**m bèn đưa mắt đảo khắp một vòng. Họ quan sát rất kỹ, gần như quét từng người một.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt họ lia đến chỗ mình, Hứa Tận Hoan cảm thấy cả người không thoải mái.

Bọn họ đang tìm người. Mà tìm ai đây?

Hứa Tận Hoan từ từ ngồi xuống, ánh mắt rơi lên gã mặt chữ quốc.

Rồi, hiểu luôn. Xem ra mục tiêu của bọn họ chính là hắn.

Khóe môi Hứa Tận Hoan cong lên, hiện ra nụ cười ranh mãnh. Không ngờ được cái tên mặt chữ quốc này nhìn nghèo kiết xác như vậy, lại còn gây họa khắp nơi, còn biết giả say nữa chớ.

Giỏi lắm.

Hứa Tận Hoan quay sang nói với La Thúc, người vẫn còn tức giận: “Ăn no rồi, đi lên lầu thôi”.

“Thiếu… thiếu gia, để… để ta đỡ ngài!”.

Gã mặt chữ quốc lảo đảo đứng dậy, một tay vịn lấy Hứa Tận Hoan.

Ai là thiếu gia của ngươi hả? Hứa Tận Hoan giận tím mặt, chỉ muốn mắng cả mười tám đời tổ tông nhà hắn.

Không ngờ gã mặt chữ quốc lại mở mắt ra, trong ánh nhìn ngoài cầu khẩn còn mang một ý nói rõ ràng…

“Mộ tổ tiên nhà thiếu gia thật tốt, sinh ra toàn người có lòng nhân hậu”.

Nhân hậu cái đầu ngươi ấy! Hứa Tận Hoan trợn tròn mắt, suýt chút nữa đã hất hắn ra.

Gã mặt chữ quốc nói khẽ một tiếng: “Cảm ơn!”.

Hứa Tận Hoan: “…”

Lúc này, mọi người trong đại sảnh đều quay sang nhìn bọn họ. Cả hai tên béo, gầy kia cũng dán mắt nhìn chằm chằm, nét nghi ngờ hiện rõ trên mặt.

Thôi kệ. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Coi như tích đức vì kiếp sau của cha mẹ mình đi.

Hứa Tận Hoan vươn tay dài ra, khoác vai gã mặt chữ quốc, thản nhiên nói: “Chưa thấy loại nô tài nghiện rượu nào như ngươi, ăn bữa cơm mà uống còn nhiều hơn chủ, đỡ thiếu gia cho vững vào”.

Gã mặt chữ quốc bị mắng, sắc mặt đổi ngay, nghiến răng nghiến lợi.

Đồ ngu! Thiếu gia ta đang che cho ngươi đấy!

Hứa Tận Hoan cố tình bước đi loạng choạng, dồn hết trọng lượng người mình lên vai gã mặt chữ quốc. Hai người xiêu vẹo dìu nhau đi lên cầu thang. Phía sau, La Thúc tuy chẳng hiểu chuyện gì, nhưng cũng biết lúc này cứ đi theo là đúng rồi.

Ba người lên tới tầng hai, dừng trước một căn phòng. La Thúc đi trước mở cửa…

Lúc này, hai tên béo, gầy dưới sảnh mới thu ánh mắt lại, quay người rời khỏi khách đ**m.

Cửa khép lại. Không gian lập tức yên tĩnh.

Hứa Tận Hoan thu tay áo, bước đến bàn rót cho mình chén trà, cười híp mắt nhìn gã mặt chữ quốc trước mặt.

“Nào, nói xem, chuyện gì đây?”.

Gã mặt chữ quốc không đáp, chỉ ngồi xuống ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn.

Hứa Tận Hoan cười khẩy: “Ngươi còn dám nhìn ta kiểu đó à? Thiếu gia ta vừa mới cứu mạng ngươi đấy”.

Nghe hai chữ “thiếu gia”, gã mặt chữ quốc nổi giận đùng đùng: “Đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, ngươi là cái giống thiếu gia gì hả?”.

Hứa Tận Hoan: “…”

Mặt hắn đen lại vì tức: “Ngươi… ngươi thật không biết điều! Ta…”.

“Ngươi khom lưng, cúi đầu, đi đường hai chân loạng choạng, không phải đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi thì là gì?”.

Gã mặt chữ quốc vỗ bàn: “Mẹ kiếp, ngồi thẳng lên cho ta!”.

Hứa Tận Hoan sững người, trong lòng thầm nghĩ, tên này chắc là điên rồi.

Lúc rời đi, thái giám đã dặn: “Gặp kẻ mệnh quý thì tránh”.

“Thôi được, được, được. Ta không chấp với ngươi. Cửa ở kia, mời đi cho khuất mắt”.

“Đi không được!”. Gã mặt chữ quốc đứng dậy đi đến giường: “Đêm nay ta ngủ giường này”.

Hứa Tận Hoan còn chưa kịp nổi giận thì gã mặt chữ quốc lại chỉ tay vào hắn: “Lưng, thẳng lên cho ta!”.

Hứa Tận Hoan vốn cao, từ nhỏ đã nổi bật hơn người. Chỉ là vì ở trên đảo, nhà cửa phải xây thấp để tránh gió bão, nên hắn quen khom lưng cúi đầu.

“Ta khom lưng thì liên quan gì đến ngươi?”.

Gã mặt chữ quốc ngã người lên giường, miệng lẩm bẩm: “Chỉnh y quan, tôn tướng mạo”.

Gì mà “y”, gì mà “tướng”? Nghe không hiểu!

Hứa Tận Hoan bước tới, giọng lạnh băng: “Dậy, cút ra ngoài cho ta”.

Gã mặt chữ quốc nhắm mắt, giả c.h.ế.t.

“Ngươi mà còn không ra, ta gọi hai người kia lên bây giờ”.

Vẫn giả c.h.ế.t.

Hứa Tận Hoan giận sôi máu, túm lấy cổ áo hắn kéo mạnh. Gã mặt chữ quốc mềm nhũn, ngã xuống.

Hứa Tận Hoan giật mình: “Hắn… hắn không phải c.h.ế.t rồi chứ?”.

La Thúc đưa tay thử hơi thở trước mũi, rồi chạm lên trán hắn: “Thiếu gia, nóng lắm. Hẳn là bị bệnh rồi”.

Hứa Tận Hoan cứng người. Giờ phải làm sao đây?

*****

Còn làm gì được nữa. Không thể đứng nhìn người ta c.h.ế.t ngay trước mặt mình chứ? Nhưng nơi này hẻo lánh, làm gì tìm được lang trung?

Hứa Tận Hoan vừa bảo La Thúc cởi áo người kia ra, vừa sai tiểu nhị mang chút mỡ heo lên.

Là hung phạm từng dạy hắn… lấy đồng xu chấm mỡ heo, cạo dọc lưng, cổ và n.g.ự.c cho ra vết bầm tím là có thể hạ sốt. Hồi nhỏ hắn sốt, hung phạm cũng chữa cho hắn như vậy.

Lúc này, La Thúc đã c** s*ch nửa người trên của gã mặt chữ quốc.

“Thiếu gia, ngài xem da người này”.

Hứa Tận Hoan ngoảnh lại, sững sờ.

Mẹ kiếp! Mặt đen sì như than, mà da lại trắng hơn cả nữ nhân? Không chỉ trắng, mà đôi tay cũng sạch sẽ, lòng bàn tay trơn nhẵn, không một vết chai. Gã mặt chữ quốc này rốt cuộc là ai? Sao mà lạ thế?

Bỗng Hứa Tận Hoan nhớ ra: “Hình như lúc nãy hắn có mang theo cái bọc vải?”.

“Đúng vậy”.

La Thúc cũng sực nhớ: “Lần đầu tiên bước vào còn mang theo, lần thứ hai quay lại thì không thấy nữa”.

Không chỉ kỳ lạ, mà còn đầy bí ẩn.

Hứa Tận Hoan nghiến răng: “Thôi mặc kệ, cứ cứu hắn sống đã rồi tính”.

*****

Sau một hồi bận rộn, hai chủ tớ mệt lả, cuối cùng cũng khiến thân nhiệt của gã mặt chữ quốc hạ xuống.

Trong phòng chỉ có một giường, một ghế dài. Giường đã bị chiếm, ghế dài lại quá hẹp, không thể nằm hai người.

“La Thúc, ta ngủ nửa đêm đầu, ngươi ngủ nửa đêm sau”.

Nói xong, Hứa Tận Hoan đổ người xuống ghế ngủ ngay.

Nửa đêm đầu còn dễ chịu, nửa đêm sau mệt hơn, đứa nhỏ này sợ ông mệt nên mới nói vậy.

La Thúc liếc nhìn gã mặt chữ quốc thì thầm: “Ngươi đó, coi như may mắn gặp được Hứa thiếu gia nhà ta. Gặp người khác thì bị quẳng ra ngoài rồi”.

Lẩm bẩm xong, ông xoay người ngồi xuống bàn.

Trong yên tĩnh, mắt gã mặt chữ quốc hé mở một khe nhỏ, nhìn về phía ghế dài. Cái ghế nhỏ hẹp ấy sao chứa nổi thân hình cao gầy của Hứa thiếu gia.

Hắn cuộn mình lại, lưng cong xuống. Tấm lưng ấy gầy gò, hai bả vai nhô lên dưới lớp áo mỏng như đôi cánh chưa kịp nở, cũng như cành cây non đầu xuân, trông yếu ớt mà ẩn chứa sức sống dẻo dai.

Phải rồi. Người ta vừa gọi hắn là gì nhỉ?

A Hoan? Một nam nhân mà lại gọi là A Hoan sao?

Gã mặt chữ quốc khẽ khép mắt lại, yên lặng.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.