Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 440: Hiếu thảo




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lần này Hứa Tận Hoan lên kinh, hắn không mang theo thứ gì quý giá. Vật đáng giá nhất chính là con dấu đeo trên cổ. Với nó, hắn có thể rút tiền ở bất kỳ ngân trang nào của Hoa Quốc. Đó là vật cha mẹ để lại cho hắn, cũng là chỗ dựa duy nhất khi hắn tiến kinh báo thù.

Hắn đ.á.n.h thức La thúc. Hai người vội vàng xách hành lý lên, không kịp chào từ biệt gia đình kia, bèn lao thẳng về phía sau núi.

Chạy được một dặm, ch.ó trong làng bỗng đồng loạt sủa vang, xen lẫn tiếng người hô hoán.

Hứa Tận Hoan biến sắc, giọng run run: “Mặt chữ quốc kia, bọn họ… bọn họ sẽ không làm hại dân làng đấy chứ?”.

Gã mặt chữ quốc ngẩn ra, sau mới hiểu ra “mặt chữ quốc” mà Hứa Tận Hoan nói chính là mình.

“Người bọn họ muốn tìm là ta, sẽ không g.i.ế.c lầm người vô tội đâu”.

“Ngươi chắc chứ?”.

Hứa Tận Hoan vừa chạy vừa thở hổn hển: “Nếu dân làng vì ngươi mà gặp chuyện không hay, ta…”.

“Ngươi… mẹ nó, đừng có lòng dạ nữ nhân như thế”.

Lòng dạ nữ nhân à?!

Hứa Tận Hoan gào lên: “Mạng của ngươi là mạng, chẳng lẽ mạng của họ không phải là mạng à?”.

Gã mặt chữ quốc nhìn hắn thật sâu, thở hồng hộc nói: “Con trai ta không chỉ hiếu thảo, mà còn có một trái tim Bồ Tát nữa cơ à!”.

Hứa Tận Hoan tức giận: “Ngươi có tin ta giao ngươi cho hai kẻ đó luôn bây giờ không?”.

Thấy Hứa Tận Hoan không giống nói đùa, gã mặt chữ quốc lập tức dịu giọng: “Hai người đó là người của Sách Mệnh Môn, bọn họ nhận tiền làm việc, nhưng tuyệt không g.i.ế.c kẻ vô tội”.

Sách Mệnh Môn?

Hứa Tận Hoan lần đầu nghe ba chữ ấy, một luồng sợ hãi khó tả lan khắp người. Chẳng qua người này chỉ là lên kinh cáo trạng, sao đám quan lại lại phải mời Sách Mệnh Môn đến g.i.ế.c người chứ? Người ta vẫn nói quan bao che cho quan, có chút đầu óc thì đáng lẽ nên lo đút lót đường dây trong kinh thành, sao lại chọn con đường lấy mạng này?

“Thiếu, thiếu gia… ta… chạy… không nổi nữa rồi”.

Thân thể của La thúc đã bị đ.á.n.h hỏng từ khi lưu đày, có thể chạy được từng này đã là cực hạn. Ông ngã phịch xuống bờ ruộng, th* d*c từng hơi.

“Vậy thì không chạy nữa!”.

Hứa Tận Hoan ngồi xuống cạnh La thúc, cởi gói hành lý trên lưng ông ra đeo lên mình.

“Không chạy nữa?”.

Gã mặt chữ quốc giận đến nỗi gân xanh nổi lên: “Các ngươi không muốn sống nữa à?”.

Hứa Tận Hoan gầm lại: “Chạy, chạy, chạy! Ngoài chạy ra, chẳng lẽ không nghĩ được cách nào khác sao?!”.

“Còn cách nào khác hả?”.

“Chẳng lẽ cứ để họ đuổi như hai con ch.ó đến tận kinh thành à?”.

Hứa Tận Hoan hằn học liếc gã họ Từ một cái.

Vốn dĩ hắn và La thúc đang đi đường thong thả, vừa ngắm núi sông, vậy mà bị cái “gậy khuấy cứt” này chen vào, suýt mất mạng.

Gây thù chuốc oán gì chứ! Không thể cứ bị động mãi, phải nghĩ cách phản đòn.

“Mặt chữ quốc, ngươi từng chơi trốn tìm chưa? Ngươi biết tinh túy của trò trốn tìm là gì không?”.

“Là gì?”.

“Là khiến đối phương vĩnh viễn không đoán ra được chỗ mình trốn”.

Gã mặt chữ quốc thở gấp, mặt hiện rõ vẻ “ngươi nói toàn chuyện vô dụng”.

“Vậy làm sao để đối phương không đoán ra được chỗ trốn của mình? Chỉ có một cách, đó đi ngược lại với suy nghĩ của họ”.

Nói xong, Hứa Tận Hoan bỗng đứng dậy, phủi bụi trên mông: “Đi thôi, quay lại làng, tiếp tục ngủ”.

Đừng nói gã mặt chữ quốc ngơ ngác, ngay cả La thúc cũng há hốc mồm, tròn mắt nhìn.

“Họ nghĩ ta chạy trốn vào núi sâu. Không, ta vòng về làng. Họ nghĩ đêm mai ta lại trốn vào làng. Không, ta vào khách đ**m. Họ nghĩ ta ở khách đ**m. Không, ta trả thêm bạc ngủ ở dịch quán. Họ nghĩ ta ở dịch quán. Không, ta lại quay về làng. Họ nghĩ ta đi thẳng tới kinh thành. Không, ta vừa đi vừa ngắm cảnh. Họ nghĩ ta đang ngắm cảnh. Không, ta lại gấp rút tiến kinh. Họ nghĩ ta chỉ có một chiếc xe ngựa. Không, ta thuê thêm vài chiếc, mỗi người một xe. Họ nghĩ ta mỗi người một xe. Không, ta trà trộn vào đoàn thương nhân lên kinh. Tóm lại, ta phải khiến họ rối như tơ vò, đến khi họ hiểu ra thì ta đã vào kinh rồi”.

Hứa Tận Hoan hất cằm nhìn gã mặt chữ quốc, ra vẻ đắc ý: “Gọi là gì hả? Gọi là xuất kỳ bất ý, công kỳ bất bị*, cũng có thể gọi là không có nguyên tắc”.

*Chú thích: Câu “xuất kỳ bất ý, công kỳ bất bị” trích từ binh pháp của Tôn Tử, nghĩa là ra tay vào lúc đối phương không lường trước được, tấn công vào nơi đối phương không phòng bị.

Gã mặt chữ quốc nhìn khuôn mặt trẻ tuổi kia, đôi mắt trong bóng tối lóe sáng: “Hứa Tận Hoan, ngươi là người ở đâu? Cha mẹ là ai? Lên kinh làm gì?”.

“Cái mặt chữ quốc, làm người thì bớt xen vào chuyện người khác, nếu không… sẽ xui tận mạng như ta đây”.

Hứa Tận Hoan kéo La thúc dậy: “Đi thôi, quay lại nhà nào!”.

La thúc vẫn lo lắng: “Nếu dân làng hỏi, ta phải nói sao? Lỡ họ báo tin cho hai kẻ kia thì sao?”.

“La thúc, thứ nhất, có tiền thì quỷ cũng phải đẩy cối xay, đó là một. Thứ hai, trong gói có hai tờ đơn kiện mà hắn ta viết giúp dân làng, có hai tờ đó thì lý do chúng ta bị truy sát cũng có sẵn rồi”.

Hứa Tận Hoan hừ lạnh: “Ta không tin thời buổi này quan lại đều đen lòng, dân đen cũng học theo à?”.

Gã mặt chữ quốc: “…”

Thằng nhóc này đầu óc cũng linh hoạt đấy!

Quả nhiên Hứa Tận Hoan đoán đúng, vừa lấy hai tờ đơn kiện ra, dân làng ai nấy đều phẫn nộ.

“Các người cứ ở lại đi, bọn ta canh đêm”.

“Nếu hai kẻ đó dám đến nữa, bọn ta liều mạng với chúng”.

“Sáng mai bọn ta cử người đưa các người lên đường”.

“Bạc đủ không? Nếu không đủ, mỗi nhà góp thêm ít nữa”.

Thế gian này, có đen thì cũng có trắng, có kẻ ác cũng có người thiện, có kẻ vì tiền mà mất lương tâm, nhưng cũng có người vì nghĩa mà dám đứng lên.

Nửa đêm. Hứa Tận Hoan nằm trên giường tre, trằn trọc không ngủ được.

Trong bóng tối, hắn nhìn thân hình bất động của gã mặt chữ quốc, thầm nghĩ: Thằng khốn này hại hắn thì hại, nhưng việc hắn làm cũng thật đáng nể, ít ra là có đại nghĩa.

Chỉ riêng điều đó thôi, hắn cũng phải đưa gã này an toàn đến kinh thành. Hai chữ “an toàn” nói thì dễ, làm thì khó, phải nghĩ thêm cách khác.

Hắn nhắm mắt, bắt đầu suy tính trong đầu.

Lúc ấy, gã mặt chữ quốc khẽ mở mắt, nghiêng đầu, vừa hay thấy rõ Hứa Tận Hoan nằm trên giường tre. Thằng nhóc thẳng đuột nằm đó, đầu gối lên hai tay, một chân vắt lên chân kia, còn khẽ lắc lư.

“Bỏ chân xuống cho ta, lắc thêm lần nữa ta chặt đấy”.

Chân đang rung lập tức cứng đờ. Mẹ kiếp. Hứa Tận Hoan nghiến răng nghiến lợi. Ta đang vắt óc nghĩ cách cứu mạng ngươi, ngươi lại chỉ giỏi soi mói. Mềm lòng như vậy, đúng là đáng đời xui xẻo.

Sau khi cứng người một lát, Hứa Tận Hoan cuối cùng cũng bỏ chân xuống, ngoan ngoãn nằm im.

“Hứa Tận Hoan, cái tên đó là ai đặt cho ngươi?”.

“Mẹ ta”.

“‘Thanh phong nhất chẩm, trọc tửu thiên bôi, tận hoan nhi tán’* mẹ ngươi đặt cho ngươi cái tên hay đấy”.

*“Thanh phong nhất chẩm, trọc tửu thiên bôi, tận hoan” nghĩa là gối đầu trên gió mát, ngàn chén rượu đục, vui hết rồi tan.

Hứa Tận Hoan bật ngồi dậy, trừng trừng nhìn người họ Từ kia: “N…ngươi nói gì, nói lại xem!”.

“Sống trên đời không phải chỉ gối đầu trên gió mát, ngàn chén rượu đục, vui hết rồi tan sao”.

Giọng người họ Từ trầm thấp: “Đó là suy nghĩ của ta khi còn trẻ, chỉ là không thể thực hiện được… cũng chẳng bao giờ có thể thực hiện. Hứa Tận Hoan, ngươi vẫn còn kịp”.

“Kịp cái gì?”.

“Đừng quên sơ tâm… vui hết rồi tan”.

Đêm ấy, Hứa Tận Hoan mở trừng mắt, thức trắng tới sáng. Rốt cuộc, người họ Từ này là ai? Rốt cuộc hắn là người thế nào? Sao lời hắn tùy tiện nói cũng đều có đạo lý, nghe lại thấm đến thế?.

Mẹ kiếp.

Phải nói, câu “sống trên đời…” ấy, quả thật nghe rất có ý vị.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.