Trần Mạc Bắc theo bản năng hối hận, vô thức muốn xoay người bỏ đi.
Thế nhưng lúc này hai chân đang quỳ trên mặt đất của hắn vậy mà... vậy mà... không đứng dậy nổi!
Lúc này, Tôn Phương Bình từ trên cây nhảy xuống, khuỵu gối ngồi xổm trước mặt Trần Mạc Bắc, vẻ mặt nặng nề.
"Hầu gia, ngài mau quay về đi. Chuyến này ta lén chạy ra ngoài, không có mấy người biết."
Không có mấy người biết?
Trong mắt Trần Mạc Bắc ánh lên sự may mắn.
Ngựa ở ngay đằng kia, hắn chỉ cần bước qua, leo lên ngựa, men theo rừng cây nhỏ phi nhanh mấy dặm, rồi xuyên qua vài con phố lớn, lặng yên không tiếng động trở về Hầu phủ là sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Tôn Phương Bình sẽ không bán đứng hắn!
Ai tạo phản, ai làm hoàng đế cũng chẳng liên quan gì đến hắn.
Vả lại kẻ vô tình nhất chính là nhà Đế vương, giữ được tính mạng của mình mới là quan trọng nhất. Những thứ khác, đều là giả, đều là hư vô.
Lòng Trần Mạc Bắc đã hoàn toàn d.a.o động.
Thế nhưng.
Hắn không đứng dậy nổi.
Hai đầu gối tựa như bị hàn c.h.ế.t trên mặt đất, càng lúc càng nặng nề.
Hắn nhìn Tôn Phương Bình, mấp máy môi, muốn hỏi một câu: "Tại sao lại thế này?"
Hứa Tẫn Hoan, ngươi có biết không? Cha ta từng dẫn một ngàn người, phi ngựa suốt hai ngày một đêm, xuyên qua vùng đất hoang vu, đột kích doanh trại địch. Trong doanh trại đó có đủ năm ngàn quân. Bôn ba đường dài, lấy một địch năm, vậy mà cha ta vẫn đ.á.n.h thắng trận.
Ông ấy và binh lính của mình cũng từng bị kẹt giữa bão cát sa mạc, ròng rã mười ngày mười đêm. Ai nấy đều nghĩ mình sẽ c.h.ế.t ở đây. Cha ta đã nói dù có c.h.ế.t, ta cũng phải mang hồn phách của từng người các ngươi trở về.
Cha ta còn nói, ông ấy thường xuyên nằm mơ, mơ thấy những huynh đệ đã hy sinh. Từng khuôn mặt của họ đều mỉm cười với ông ấy, cười đến mức khiến ông ấy rơi lệ.
Hốc mắt Trần Mạc Bắc dần đỏ hoe.
Hắn đã biết vì sao rồi.
Bởi vì...
Trần gia không có lính đào ngũ!
Tôn Phương Bình thấy Trần Mạc Bắc quỳ bất động, vội đến mức phải van nài:
"Hầu gia, cầu xin ngài nghe ta, mau trở về đi! Cửa cung này không thể giữ được đâu. Ngài còn cả nhà già trẻ, đừng uổng mạng ở đây. Đều tại ta, chuyến này ta không nên tới."
Phải rồi, hắn còn cả nhà già trẻ.
Hắn nên suy nghĩ cho họ mới phải.
Nghĩ đến Viên thị xem. Hai người là vợ chồng kết tóc, bà ấy đã vì ngươi lo lắng bao nhiêu, chịu bao nhiêu uất ức. Chẳng phải ngươi đã nghĩ kỹ rồi sao, sau này sẽ đối xử tốt với bà ấy, vợ chồng bên nhau đến bạc đầu?
Nghĩ đến đứa con trai cả. Bờ vai nó còn non nớt như vậy, sao có thể gánh vác nổi gia nghiệp nặng nề của cả tộc Trần thị.
Rồi nghĩ đến Lưu Thứ Kỷ. Lúc ngươi đi rõ ràng đã dặn hắn hâm sẵn rượu, chờ ngươi trở về.
"Hầu gia, còn sững sờ đó làm gì?"
Tôn Phương Bình sốt ruột vỗ mạnh vào lưng hắn: "Mau đi đi!"
Cú vỗ này khiến Trần Mạc Bắc hoàn hồn. Hắn nghiến chặt răng, bật ra mấy chữ: "Tôn Phương Bình, vậy còn ngươi?"
"Ta..." Tôn Phương Bình sững người, cúi gằm đầu: "Coi như ta đáng đời, xui xẻo."
Không.
Không phải ngươi đáng đời xui xẻo.
Mà người đáng đời xui xẻo chính là ta.
Sớm đã biết Hà Quyên Phương muốn tạo phản nhưng cứ cố tình chọn cách không màng, không nghe, không hỏi, rụt cổ lại mà sống.
Hứa Tẫn Hoan nói là vận mệnh từng bước đẩy hắn vào đường cùng.
Vậy thì có phải cũng là vận mệnh, từng bước một đẩy ta đến nơi này không?
Hứa Tẫn Hoan nói hồn phi phách tán chính là vận mệnh của hắn.
Vậy thì cùng tồn vong với cổng Củng Thần mà ta đã trấn giữ mấy chục năm nay, có phải cũng chính là vận mệnh của ta không?
Hứa Tẫn Hoan nói, hắn cam tâm tình nguyện.
Vậy...
Ta thì sao?
Ta có cam tâm tình nguyện không?
Toàn thân Trần Mạc Bắc run rẩy kịch liệt, trong đôi mắt vốn ảm đạm, dần bùng lên hai ngọn lửa hừng hực. Hắn dùng sức, đột ngột đứng bật dậy khỏi mặt đất.
"Tôn Phương Bình!"
"Hầu gia."
"Đi đến cổng thành, tập hợp tất cả huynh đệ lại! Báo cho họ biết quân phản loạn đang xông về phía chúng ta, bảo họ lập tức chuẩn bị chiến đấu!"
Tôn Phương Bình sững sờ nhìn Trần Mạc Bắc.
Ánh mắt hắn chợt trở nên sắc lạnh: "Sao hả? Muốn ta lặp lại lần nữa à?"
Sắc m.á.u trên mặt Tôn Phương Bình như dồn cả lên viền mắt, y nghiến răng đáp: "Rõ!"
"Lập tức phái thị vệ nhanh chân nhất đi thông báo cho thống lĩnh Cấm quân đang trực hôm nay, bảo họ lập tức điều người đến chi viện!"
"Rõ!"
"Đi đi."
"Hầu gia!"
"Cút!"
Trần Mạc Bắc đạp một cước, Tôn Phương Bình lảo đảo ngã nhào, vội vàng chạy đi.
Cổng thành được gõ mở, xen lẫn vài tiếng hét lớn, rồi lập tức là những tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn...
Trần Mạc Bắc thu hồi tầm mắt, vỗ thật mạnh vào m.ô.n.g ngựa.
"Ông bạn già, mày tìm chỗ nào mà trốn đi."
Con ngựa bị đau hí vang một tiếng rồi lao như điên vào rừng.
Trần Mạc Bắc nhìn theo bóng nó, không nhúc nhích, khóe miệng nhếch lên một nụ cười cay đắng.
Sớm biết sẽ thế này, lúc lên đường hắn đã kêu thằng nhóc Thập Nhị chỉnh lại áo giáp cho mình.
Mỗi lần cha xuất chinh, đều kêu hắn chỉnh lại áo giáp, sửa lại mũ trụ.
Ban đầu, cha phải ngồi xổm xuống trước mặt hắn.
Lớn hơn một chút hắn phải đứng trên ghế.
Lần cuối cùng, vóc dáng hắn đã cao gần bằng cha, chỉ cần nhón chân một chút là có thể chạm tới mũ trụ.
Mỗi lần chỉnh xong cha đều sẽ ôm hắn một cái.
Nếu vậy, hắn cũng có thể nhân cơ hội đó mà ôm thằng nhóc kia một cái.
Trần Mạc Bắc thở dài một hơi, nhìn về phía phủ Tuyên Bình Hầu, rồi xoay người, bước lên cầu bắc qua sông hộ thành.
Phía bên kia sông hộ thành, cánh cổng cung điện cổ kính đã hé ra một khe hở.
Cửa sinh?
Hay cửa tử?
Trần Mạc Bắc không biết.
Hắn chỉ biết, hắn cam tâm tình nguyện.
Bởi vì tổ huấn của Trần gia...
Võ tướng, chỉ có thể c.h.ế.t trên đường xông pha!
...
Cùng lúc đó.
Trên một vọng gác ở thành Tứ Cửu, Thái tử Triệu Lập Thành và Thẩm Nghiệp Vân, một người đứng, một người ngồi, cùng nhìn về phía Hoàng thành cách đó không xa.
Nửa canh giờ trước quân phản loạn đã dùng đao kiếm chèn cứng khe hở của cổng Bắc thành.
Ngàn quân vạn mã ùa lên, cổng Bắc thành đã bị phá.
Kẻ cầm đầu là Lữ Quyền.
Triệu Lập Thành lắng nghe tiếng hò hét c.h.é.m g.i.ế.c từ xa vọng lại: "Nguyên Cát, ngươi đoán xem Hà Quyên Phương sẽ phá cửa từ hướng nào?"
"Nếu luận về khoảng cách, tất nhiên là cổng Nam. Nhưng nếu luận về độ khó dễ, ắt là cổng Bắc."
Thẩm Nghiệp Vân nói: "Hôm nay người thống lĩnh trấn giữ cổng Bắc là Diêu Đoạn Phong. Kẻ này vô dũng vô mưu, chỉ được cái tài ăn nói ba hoa."
Triệu Lập Thành biết Diêu Đoạn Phong này. Hắn đã tốn bạc để trèo cao, bám vào Cẩm Y Vệ, rồi nhờ Cẩm Y Vệ ngầm thao túng mà thăng tiến vù vù.
Mà Cẩm Y Vệ đều là người của Phụ hoàng, nên cho dù Diêu Đoạn Phong này chỉ là cái gối thêu vô dụng cũng không ai dám hó hé nửa lời.
Khóe miệng Triệu Lập Thành từ từ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Nói cho cùng, chính Phụ hoàng đã một tay đề bạt Diêu Đoạn Phong.
Vậy thì cổng thành do Diêu Đoạn Phong canh giữ bị quân phản loạn công phá, có phải có phải như giáng một đòn vào Phụ hoàng không?
Nếu Phụ hoàng nghe được tin này, liệu có tức đến hộc m.á.u không nhỉ?
Đang mải nghĩ thì sau lưng có tiếng bước chân đến gần.
"Điện hạ!"
Triệu Lập Thành không quay đầu lại: "Nói!"
"Lữ Quyền dẫn binh tấn công cổng Bắc! Thủ tướng cổng Bắc là Trần Mạc Bắc đang thống lĩnh Thiên Tử Vệ, liều c.h.ế.t chống cự. Hiện tại chiến sự đang vô cùng giằng co!"
Triệu Lập Thành giật nảy mình, vội cúi đầu xuống. Vừa hay lúc đó, Thẩm Nghiệp Vân cũng ngẩng lên.
Bốn mắt nhìn nhau, đều ngập tràn vẻ nghi ngờ sâu sắc.
Sao lại là Trần Mạc Bắc?
Đêm nay đâu phải phiên hắn trực!
Không đợi Thẩm Nghiệp Vân lên tiếng, Triệu Lập Thành đã sa sầm mặt: "Tại sao lại là Trần Mạc Bắc?"
"Chuyện này..."
"Lập tức đi điều tra!"
"Rõ!"
Tiếng "Rõ" vừa dứt, bên tai bỗng vang lên một tiếng "Ầm" kinh thiên động địa.
Tất cả mọi người đều cảm thấy tường thành dưới chân rung chuyển dữ dội.
Thẩm Nghiệp Vân vội la lên: "Điện hạ, nhất định là bọn phản tặc đó công thành mãi không được, nên đã dùng đến đại pháo!"
Hai tay Triệu Lập Thành siết chặt đến mức run lên. Hồi lâu sau, hắn trầm giọng ra lệnh: "Động tĩnh lớn thế này, Thái Tử Vệ không thể chờ, cũng không cần phải chờ nữa! Người đâu!"
Một bóng đen từ phía sau bước ra: "Điện hạ."
"Truyền lệnh cho tất cả Thái Tử Thân Vệ, lập tức tiến cung cứu giá!"
"Rõ!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]