Thẩm phủ. Biệt viện.
Đồng hồ cát chảy hết, lão thái y Bùi Cảnh đứng dậy rút kim.
Vừa rút, ông vừa nhíu mày nói: "Nghiệp Vân à, cái chân này của ngươi vẫn phải ngâm trong nước t.h.u.ố.c thường xuyên, có lợi đó."
"Ta biết, chỉ là dạo này hơi bận, lại gặp mấy hôm mưa dầm dề, cho nên mới..."
"Mưa dầm dề thì càng phải ngâm. Chuyện trời có sập xuống, cũng không quan trọng bằng đôi chân này của ngươi đâu."
Rút xong cây kim cuối cùng, Bùi Cảnh thở dài một hơi.
"Đừng cậy mình còn trẻ mà không xem trọng thân thể. Đợi đến lúc bằng tuổi ta rồi, ngươi sẽ biết lợi hại."
Thẩm Nghiệp Vân cười cười: "Trung Thụ, tiễn Bùi thái y giúp ta."
"Dạ!"
Trung Thụ cầm lấy hai gói trà trên bàn, thuận thế đưa vào tay tiểu y đồng: "Bùi thái y, ta tiễn ngài."
Ánh mắt Bùi Cảnh lướt qua hai gói trà: "Con chịu khó uống thuốc, chịu khó ngâm thuốc, còn làm ta dễ chịu hơn là tặng ta mấy chục cân trà."
Thẩm Nghiệp Vân không nói gì, vẫn mỉm cười theo.
Với gia thế của Thẩm gia, vốn không thể mời được thái y hàng đầu như Bùi thái y. Nói cho cùng vẫn là nhờ phúc của ông nội.
Năm đó Bùi thái y chưa thành danh, vẫn còn là một tiểu thái y, do cơ duyên xảo hợp mà quen biết ông nội, một già một trẻ dần dần trở thành bạn hữu.
Cho nên mấy năm nay, đôi chân này của hắn đều là Bùi Cảnh giúp hắn điều trị.
Nụ cười trên mặt Thẩm Nghiệp Vân, đợi đến khi Bùi Cảnh ra khỏi phòng mới hoàn toàn tắt hẳn.
Không phải hắn không muốn uống thuốc, không muốn ngâm t.h.u.ố.c hay sao? Mà là hắn không có tâm tư đó.
Thái tử bị cấm túc, phủ Thái tử, phủ Chiêm sự đều loạn cả lên, đó là điểm thứ nhất.
Thứ hai, Đào Hoa Nguyên bị buộc ngừng kinh doanh, Thẩm gia cũng bị hắn liên lụy, cha cả giận gọi hắn về, suýt chút nữa là động gia pháp.
Tất cả mọi chuyện cứ ập đến, ngàn đầu vạn mối khiến hắn đêm liền không ngủ được, đừng nói là uống thuốc, đến cơm cũng chẳng buồn ăn.
Chỉ hai việc này, vẫn chưa phải là điều khiến hắn lo lắng nhất.
Điều khiến hắn lo lắng nhất, là Thái tử phi cầu kiến Thái hậu, Thái hậu vậy mà lại cáo bệnh từ chối. Đây mới là điều chí mạng!
Ngoài cửa có tiếng bước chân vọng đến, hắn tập trung lắng nghe, không phải Trung Thụ.
Quả nhiên, Tiêu Vĩnh Lâm sải bước đi vào, mang theo một luồng khí lạnh.
Chân của Thẩm Nghiệp Vân bất giác run lên mấy cái.
Không pha trà, cũng không hàn huyên, Tiêu Vĩnh Lâm ngồi xuống đối diện Thẩm Nghiệp Vân, vào thẳng vấn đề: "Thái tử phi lại đưa thiếp vào cung, Thái hậu vẫn không gặp."
Lòng Thẩm Nghiệp Vân cứ thế chùng xuống: "Nguyên nhân không gặp, đã điều tra rõ chưa?"
"Phượng thể bất an."
"Là thật sự phượng thể bất an, hay là..."
"Không rõ, nhưng mà đã có mấy vị thái y thay phiên nhau vào cung thỉnh mạch rồi."
Thẩm Nghiệp Vân thầm kêu không ổn.
Bệnh, có bệnh thật, cũng có bệnh giả.
Có người tự nguyện cáo bệnh, cũng có người bất đắc dĩ phải cáo bệnh.
Bệnh của Thái hậu là loại nào, không ai biết cả.
Nhưng vào cái thời điểm mấu chốt này, tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Tiêu Vĩnh Lâm: "Ngoài việc này ra, còn có hai chuyện nữa."
"Ngươi nói đi."
"Chuyện thứ nhất, là trong buổi triều sớm hôm nay, Hoàng thượng đã cho người lấy mũ quan của hai vị lão thần nói đỡ cho Thái tử."
Mí mắt Thẩm Nghiệp Vân giật mạnh: "Như vậy, trên dưới triều đình sẽ không còn ai dám nói giúp Thái tử nữa. Người sáng suốt đều nhìn ra đây là g.i.ế.c gà dọa khỉ."
Tiêu Vĩnh Lâm gật đầu.
"Chuyện thứ hai, vụ án Hà Quyên Phương do Khang Vương dẫn người của Binh Bộ toàn quyền điều tra. Mấy ngày nay Khang Vương hành động rất mạnh tay, trong tam quân, phàm là người có dính dáng chút quan hệ với Thái tử thì đều nghiêm trị."
"Hắn là muốn nhân cơ hội này trừ khử phe đối lập, cài cắm người của mình. Hoàng thượng có nói gì không?"
"Hoàng thượng không nói bất cứ lời nào."
Trong cung, trong triều, trong quân, ba nơi quan trọng nhất này, Hoàng đế đều đã dùng thủ đoạn sấm sét để bố trí, đẩy Thái tử vào tình thế bị cô lập, không nơi nương tựa.
Bàn tay Thẩm Nghiệp Vân đặt trên đầu gối từ từ siết lại thành nắm đấm: "Vĩnh Lâm, đại sự không ổn rồi, Thái tử nguy rồi!"
Tiêu Vĩnh Lâm lặng lẽ ngã ngồi xuống ghế bành, giọng nói cũng run rẩy: "Ngài ấy... ngài ấy thật sự muốn phế Thái tử sao?"
Không phải là "muốn", mà là đã và đang từng bước thực hiện, từng bước ép sát.
Giống như đi săn, thợ săn xuất sắc nhất sẽ cô lập con mồi trước, sau đó chờ đợi thời cơ cuối cùng, rồi tung ra một đòn chí mạng.
Một đòn này sẽ đến rất nhanh thôi. Chậm trễ, e rằng đồng bọn của con mồi sẽ bất chấp mọi giá mà đến cứu viện.
Nghĩ đến đây, Thẩm Nghiệp Vân nghiến răng: "Ngô gia ở Phủ Kim Lăng, đã có tin tức gì gửi tới chưa?"
"Dù có thúc ngựa nhanh nhất, phỏng chừng cũng phải ba ngày nữa."
Sắc mặt Tiêu Vĩnh Lâm có chút xám xịt: "Ngô gia không có binh quyền, vinh hoa phú quý chỉ dựa vào mỗi một mình Thái hậu, lại ở xa tận Phủ Kim Lăng, cho dù có tin tức đến, e cũng không giải được cái thế ngàn cân treo sợi tóc này."
Giọng Thẩm Nghiệp Vân trở nên nghiêm nghị: "Bây giờ không phải là lúc nói mấy lời nản lòng."
Tiêu Vĩnh Lâm nghĩ đến mấy ngày dằn vặt vừa qua, đ.ấ.m mạnh một cú vào tay vịn ghế.
"Một bức huyết thư đã khuấy động cả thành Tứ Cửu này tanh hôi gió máu. Lão tặc Vệ Quảng Hành này thật sự có băm vằm ngàn đao vạn mảnh, cũng khó giải mối hận trong lòng ta."
Nhắc đến Vệ Quảng Hành, Thẩm Nghiệp Vân đột nhiên hỏi: "Vệ gia bây giờ thế nào rồi?"
"Còn thế nào nữa, thăng quan tiến chức cả rồi. Ngay cả tên cháu trai vô dụng nhất của Vệ Quảng Hành cũng sắp được vào Hàn Lâm Viện."
Vệ Thừa Đông sắp vào Hàn Lâm Viện? Thẩm Nghiệp Vân kinh ngạc: "Chuyện này không hợp quy củ?"
Tiêu Vĩnh Lâm cười lạnh liên hồi: "Hoàng thượng tự mình chỉ điểm, cần gì hợp quy củ."
Phải rồi, Hoàng thượng tự mình chỉ điểm, cần gì quy củ?
Thái giám có thể nắm tam quân, có thể cầm binh đ.á.n.h trận; Tiểu nhân có thể làm quan, có thể làm loạn triều cương; Con của thiếp thất lại có thể lấn lướt Thái tử;
Căn nguyên của tất cả những chuyện này chẳng phải đều là vì Hoàng thượng sao?
Thẩm Nghiệp Vân nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, cảm xúc mãnh liệt trong mắt, đã giống như ánh nắng ngày đông, vô cùng nhạt nhòa.
"Ngươi có biết, tại sao Hoàng đế lại dùng thủ đoạn sấm sét như vậy không?"
"Tại sao?"
"Bởi vì... ngài ấy không còn nhiều thời gian nữa."
Tiêu Vĩnh Lâm kinh ngạc đến nỗi không khép miệng lại được, hồi lâu sau mới đè giọng hỏi: "Tin này ngươi lấy từ đâu ra?"
"Đừng quên, Thẩm gia ta làm nghề gì."
Tiêu Vĩnh Lâm biết ý không hỏi thêm nữa, chỉ xác nhận lại một lần nữa: "Chuyện này là thật?"
"Chắc chắn như đinh đóng cột."
Người trong cung truyền tin ra, nói Hoàng đế ăn ngày càng ít, một ngày mấy chục món dâng lên, lúc dâng lên thế nào, lúc dọn xuống vẫn y như vậy.
Ngay cả canh sâm hầm cũng đã bắt đầu phải dùng loại sâm già trăm năm tuổi trở lên.
Từ đó có thể thấy, Hoàng thượng cũng đã nhận ra tình trạng cơ thể mình, muốn nhân lúc đầu óc còn tỉnh táo, tay chân còn cử động được, mà giải quyết hết những chuyện cần phải làm.
Tiêu Vĩnh Lâm nặng nề thở dài: "Nếu không có bức huyết thư đó, cục diện sẽ tốt cho Thái tử biết bao, giờ thì hay rồi..."
Nói đến đây, hắn đột nhiên chuyển đề tài.
"Thẩm đông gia, ngày hôm đó đội quân của Thái tử rõ ràng đã đợi sẵn trong tối, rõ ràng có thể đến trước Khang Vương một bước, tại sao Thái tử cứ phải đợi như thê?
Còn nữa, Hà Quyên Phương có hai cỗ hỏa pháo đó, vào cổng thành Bắc là chuyện sớm muộn, tại sao Thái tử còn để Ngô Toan chen ngang một chân?"
Thẩm Nghiệp Vân lộ vẻ bất đắc dĩ: "Thái tử hành sự tất nhiên có dụng ý của ngài. Ngươi khuyên, ta khuyên đều vô dụng."
Sắc mặt Tiêu Vĩnh Lâm ảm đạm đi.
Phải rồi, đám long tử long tôn có mấy ai chịu nghe khuyên can chứ!
"Vĩnh Lâm, thông báo xuống dưới, bắt đầu từ hôm nay, không được có bất cứ hành động nào, không được dâng sớ, không được kêu oan cho Thái tử, tất cả mọi người đều phải kẹp đuôi lại cho ta, cẩn thận mà sống."
"Ý của ngài là..."
"Nằm im chờ thời trước đã."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó... tìm cách tích lũy thế lực, chờ thời cơ."
Tiêu Vĩnh Lâm nghĩ về tình hình hiện tại, nghi ngờ nói: "Thẩm đông gia, không phải ta cố tình nói lời nản lòng, nhưng bây giờ... chúng ta còn có cách nào để mà nghĩ nữa?"
Thẩm Nghiệp Vân im lặng hồi lâu.
"Có!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]