Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 476: Giao Dịch




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Kinh thành.

Tiền phủ.

Nội trạch.

Ninh thị nhìn cháu gái nhỏ trước mặt, nặng nề thở dài một hơi.

Nha đầu này từ nhỏ vận mệnh đã lận đận, tuổi còn nhỏ đã mất mẹ, một mình mang theo một v.ú nuôi nay đây mai đó ở hết phủ này đến phủ khác để mưu sinh.

Thuận buồm xuôi gió lớn lên đến tuổi thiếu nữ xinh đẹp, lại vì một Vệ Tứ Lang mà lãng phí mất bao nhiêu năm.

Bây giờ khó khăn lắm mới định thân, thì đằng trai lại xảy ra chuyện.

"Hôn sự này mới qua tam lễ, vẫn còn tam lễ chưa qua, nếu con bằng lòng, ta sẽ đi nói với lão gia giúp con, chúng ta từ hôn đi."

Tiền Nguyệt Hoa vô cùng kinh ngạc.

Nàng cứ tưởng nhị bá mẫu qua đây là để xem áo cưới nàng mới may, nào ngờ lại là vì chuyện từ hôn.

"Nhị bá mẫu?"

Ninh thị cười nhạt một tiếng: "Thẩm Nghiệp Vân kia chân thì què, cũng chẳng phải người tốt lành gì, gia thế lại càng không cần phải nói, nếu không phải ông nội con và nhị bá của con một mực đồng ý thì ta nói gì cũng không gật đầu đâu."

Sống mũi Tiền Nguyệt Hoa hơi cay cay.

Sau năm mười bốn tuổi, nàng thường trú ở kinh thành, ngoài việc cha muốn nàng tìm một mối hôn sự ở kinh đô thì điểm mấu chốt nhất là con người của nhị bá mẫu.

Ninh thị và mẹ nàng từ khi còn ở khuê phòng đã vô cùng hợp ý.

Ai ngờ sau khi lớn lên lại lần lượt trước sau gả vào Tiền gia.

Cũng vì mối quan hệ này, mà quan hệ thím dâu hai người thân thiết như tỷ muội.

Mẹ nàng vừa qua đời, Ninh thị bèn dồn hết tình cảm lên người nàng, ngay cả con cái ruột của mình cũng phải xếp sau.

Chân tình hay giả ý cũng vậy, thời gian lâu rồi đều không thể che giấu được.

Cho nên Tiền Nguyệt Hoa mới bằng lòng ở lại kinh thành lâu như vậy.

Ninh thị thấy vành mắt Tiền Nguyệt Hoa ửng đỏ, còn tưởng là nha đầu này tủi thân, bèn đứng phắt dậy.

"Ta đi tìm nhị bá của con nói chuyện ngay đây, con yên tâm, Tiền gia gia lớn nghiệp lớn, đừng nói là nuôi một mình con, cho dù là mười đứa, chúng ta cũng nuôi nổi."

Tiền Nguyệt Hoa vội vàng bước lên ngăn lại, ấn bà ngồi xuống mép giường, bưng chén trà trên bàn lên, dâng đến tay bà.

"Nhị bá mẫu, có một chuyện con vẫn luôn chưa nói với người."

"Chuyện gì?"

Tiền Nguyệt Hoa mỉm cười, đi đến bên cửa khép cửa lại.

"Lẽ ra chuyện này, con không nên nói với nhị bá mẫu, nhưng ngoài mẹ ra, người là người đối xử thật lòng với con nhất trên đời này, con không nỡ giấu người."

"Con mau nói đi chứ!"

Ninh thị giật mình, vội vàng đặt chén trà xuống: “Làm ta sốt ruột c.h.ế.t đi được."

Tiền Nguyệt Hoa ngồi xuống bên cạnh bà, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe thấy.

"Hắn là người của Thái tử, con gả qua đó Thái tử sẽ bảo đảm cho Tiền gia chúng ta được an ổn.

Đùng!

Ninh thị sợ đến tim đập thình thịch, mắt cũng trợn tròn.

"Tiền gia chúng ta... sao lại... sắp xảy ra chuyện gì sao?"

Ninh thị tuy là một phụ nữ nội trạch, nhưng quanh năm đi lại trong giới quan phu nhân ở kinh thành, sao có thể không nghe ra ý tứ sâu xa trong lời này.

"Nhị bá mẫu đừng vội."

Tiền Nguyệt Hoa nắm lấy đôi tay đang run rẩy của bà, dịu dàng nói: "Không phải Tiền gia sắp xảy ra chuyện, mà là ông nội muốn đề phòng sau này Tiền gia xảy ra chuyện."

Ninh thị thầm nghĩ đầu óc mình vẫn còn minh mẫn lắm, sao lời này ta lại nghe không hiểu gì cả?

Tiền Nguyệt Hoa thấy bà ngơ ngác bèn nói thẳng ra luôn: "Nhị bá mẫu, người nói xem Tiền gia chúng ta ở Tam Biên bao nhiêu năm rồi?"

Ninh thị hoàn hồn: "Tính từ đời ông nội con, đến cha con, rồi lại đến ca ca con... cũng hơn ba mươi năm rồi."

"Tam Biên là thiên hạ của ai?"

"Là của Tiền gia chúng ta."

Ninh thị nhớ rất rõ.

Có một lần nhị gia bảo bà đến Tam Biên đón Nguyệt Hoa về.

Trước khi đi bà còn lo lắng, nói bà là phụ nữ, đi đến nơi xa xôi như vậy liệu có nguy hiểm gì không, lỡ mà gặp phải cướp bóc gì đó, chẳng phải là mất mạng luôn sao?

Bà kể nỗi lo với chồng mình. Nam nhân của bà cười khẩy một tiếng, nói xe ngựa của Tiền gia hễ tiến vào Tam Biên, cướp bóc nhìn thấy cũng phải đi đường vòng.

Ninh thị vốn không tin lắm, nhưng sau khi tận mắt trải qua rồi thì ba mới tin.

Xe ngựa bà ngồi vừa tiến vào địa giới Tam Biên, bách tính đều cung cung kính kính hành lễ.

Đến những nơi náo nhiệt đông đúc, tất cả mọi người đều nhường đường để xe ngựa của bà đi qua trước, cứ như thể người ngồi trong xe là nhân vật tai to mặt lớn nào vậy.

Tiền Nguyệt Hoa hỏi tiếp: "Tam Biên là thiên hạ của Tiền gia chúng ta, vậy thiên hạ này là thiên hạ của ai?"

"Là thiên hạ của Hoàng đế."

"Từ xưa đến nay, các đại thần nơi biên cương hầu hết đều có kết cục là bị tịch biên gia sản, tru diệt cửu tộc, ông nội đã tính toán chuyện này từ mấy năm trước rồi."

Tiền Nguyệt Hoa im lặng một lát: "Ông nói trước khi nhắm mắt, phải tìm cách để Tiền gia được an ổn."

"Cho nên, bọn họ bèn lấy hôn sự của con ra để toan tính sao?"

"Ông nội đồng ý phò trợ Thái tử lên ngôi, Thái tử cũng đã đồng ý, sau khi lên ngôi sẽ để Tiền gia rút khỏi Tam Biên một cách ổn thỏa."

Sắc mặt Ninh thị hơi tối lại.

Tiền gia có ba huynh đệ, lão đại ở phía Nam, lão nhị ở kinh thành, lão tam ở Tam Biên.

Bề ngoài, lão đại và lão nhị phong quang vô hạn, nhưng đằng sau sự phong quang đó hoàn toàn là nhờ lão tam trấn giữ ở Tam Biên.

"Cha con, ca ca con mà rút khỏi Tam Biên, vậy Tiền gia chúng ta..."

"Tiền gia chúng ta cũng sẽ không sụp đổ, đã nói xong cả rồi, Thái tử sẽ trọng dụng ca ca con."

Ninh thị nghe vậy, sắc mặt càng thêm u ám.

Hôn nhân giữa các thế gia, trước nay chưa bao giờ là tùy tiện, đều có lợi ích ràng buộc.

Con cái do chính bà sinh ra, đứa nào cũng đều như vậy.

Nhưng bà vạn lần không ngờ tới, người được cả gia tộc Tiền thị nâng niu trong lòng bàn tay, hôn sự của nàng cũng là một sự ràng buộc lợi ích.

Mà còn ràng buộc cả sự hưng thịnh hay suy vong của Tiền gia trong mấy chục năm tới.

Tiền Nguyệt Hoa nhìn vẻ bi thương trên mặt Ninh thị, biết trong lòng bà đang đau buồn vì điều gì.

"Bá mẫu không cần đau lòng vì con. Con sinh ra ở Tiền gia, lớn lên ở Tiền gia, hưởng phúc của Tiền gia hai mươi mấy năm, cũng đến lúc nên góp chút sức lực cho Tiền gia rồi. Vả lại, Tam Biên rét lạnh khổ cực, sức khỏe của cha con cũng ngày một sa sút, con cũng muốn cha sớm ngày trở về, hưởng chút an nhàn.”

"Vậy cũng không nhất thiết phải gả cho Thẩm Nghiệp Vân."

Điểm Ninh thị đau lòng chính là đây: "Chân đã có tật thì không nói, trên người cũng chẳng có công danh gì, chẳng lẽ bên phía Thái tử không còn thanh niên tài tuấn nào khác sao?"

Ánh mắt Tiền Nguyệt Hoa khẽ lóe lên: "Cũng chỉ có hắn là không để tâm chuyện trong lòng con đã từng có người khác.”

Ninh thị vừa nghe lời này tì lập tức á khẩu.

Chuyện năm đó giữa Nguyệt Hoa và Vệ Tứ Lang là bà đã chắp mối ở giữa.

Nói một câu khó nghe là chính tay bà bá mẫu bà đã làm lỡ dở cả đời cháu gái.

Chuyện này đã trở thành một vết sẹo cũ trong lòng bà.

"Thôi được, bá mẫu không chê Thẩm Nghiệp Vân, chỉ nói đến tình hình hiện tại, ngay cả bản thân Thái tử cũng sắp không giữ nổi thì còn bảo vệ được Tiền gia chúng ta sao?"

Lời vừa dứt, ngoài cửa có người lên tiếng.

"Tiểu thư, gã gác cổng nói có thư tới."

Tiền Nguyệt Hoa và Ninh thị nhìn nhau: "Mang vào đây."

Nha hoàn đẩy cửa bước vào, đưa thư đến tay Tiền Nguyệt Hoa, rồi vội vàng khép cửa đi ra.

Tiền Nguyệt Hoa mở thư, lướt nhìn qua, rồi ngẩng đầu nhìn Ninh thị, cười nói: "Bá mẫu, người mà người xem thường tới rồi, không dám vào cửa Tiền gia chúng ta, đang đợi ở trong rừng cây nhỏ bên ngoài."

Ninh thị trước nay không dám tự quyết thay Tiền Nguyệt Hoa: “Vậy con định gặp, hay là..."

"Gặp một lát xem sao, con cũng muốn thăm dò hắn, tìm hiểu một chút tình hình gần đây của Thái tử."

Tiền Nguyệt Hoa cất thư đi, giọng nói không nhanh không chậm: "Đúng rồi, nhị bá ở nha môn khi nào về ạ?”

"Nhiều nhất là một canh giờ nữa."

"Nói với nhị bá một tiếng, lát nữa con sẽ qua thư phòng của bá ấy."

"Được, được!"

Tiền Nguyệt Hoa mỉm cười bước ra khỏi gian phòng trong, đi thẳng ra ngoài.

Ra đến cửa nhị môn, nàng dừng lại một chút, nhìn ngắm phong cảnh xung quanh, đợi nhịp tim dần dần ổn định lại, mới cất bước đi tiếp.

Nói chuyện với Thẩm Nghiệp Vân, tâm không vững, là không được.

 

 

  [Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.