Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 482: Tà niệm




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vệ Thừa Đông "đã có tuổi" thở dài, chắp tay sau lưng bỏ đi.

Để lại Vệ Đông Quân lúng túng nói: "Ca ca ta... có lúc đầu óc không được tốt lắm."

Ninh Phương Sinh chỉ vào mười mấy lạng bạc vụn trên bàn: "Đúng là không tốt lắm, xem kìa, bạc cũng quên cầm rồi."

Vệ Đông Quân thắc mắc: "Đang yên đang lành, huynh ấy lấy bạc ra làm gì?"

"Bảo ta xem giúp hắn cái chức vụ ở Hàn Lâm Viện kia có thành được không."

"Ngươi biết xem bói à?"

"Không biết."

Ninh Phương Sinh sờ sờ mũi: "Ta bảo hắn cầm bạc, đâu đâu mát mẻ thì đi."

"Ta đã nói mà, ca ca ta không thể có cái nhã hứng đó được."

Vệ Đông Quân ngồi xuống ghế, đè thấp giọng, vẻ mặt đầy bí ẩn nói:

"Nhị thúc của ta nói, thật ra cái chức vụ kia của ca ca là chuyện đã ván đóng thuyền rồi. Ngày mai đi thử một chút, chỉ là đi cho có lệ, cho người khác xem thôi."

Ninh Phương Sinh lấy ra một chén trà mới, rót cho Vệ Đông Quân một chén: "Ta cũng khuyên hắn không cần căng thẳng."

"Haiz, ca ca đó của ta..."

Vệ Đông Quân ngại không dám nói, ca ca ruột của mình là bùn nhão không trát được tường, chỉ thở dài một hơi: "Cũng không biết sau này huynh ấy, có thể gánh vác được gia nghiệp nhà họ Vệ không."

Mười tám tuổi là độ tuổi hoa gấm rực rỡ.

Vậy mà trên gương mặt Vệ Đông Quân lại có một vẻ già dặn không tương xứng với lứa tuổi của mình.

Ninh Phương Sinh nhìn nàng, lặng lẽ chuyển chủ đề: "Ngươi lúc này qua đây là..."

"À!"

Bị ca ca làm gián đoạn, Vệ Đông Quân suýt nữa quên mất chính sự: "Ta đến là để báo cho ngươi hai chuyện."

"Chuyện nào?"

"Chuyện thứ nhất, là Đào Hoa Nguyên bị buộc ngừng kinh doanh rồi."

Ca ca nàng vừa nói rồi.

Ninh Phương Sinh khẽ nhíu mày, cố ý bóp bóp sống mũi, thở dài một hơi: "Chuyện trong dự liệu thôi, chuyện thứ hai thì sao?"

Vệ Đông Quân ghé sát đầu lại: "Ngô Toan không phải bị điều đi, mà là bị đình chỉ chức vụ rồi."

Bị đình chỉ chức vụ rồi?

Lần này, lông mày của Ninh Phương Sinh mới thật sự nhíu lại.

"Có nghe ngóng được nguyên nhân ngài ấy bị đình chỉ chức vụ không?"

"Bên ngoài không nghe ngóng được, đều là mấy lời lẽ hoa mỹ che đậy thôi. Hay là để ta đến Hạng phủ hỏi thăm thử, ta thấy Hạng Diễm chắc chắn biết."

Ninh Phương Sinh móc cây gậy gỗ nhỏ trong n.g.ự.c ra, liếc nhìn Thiên Tứ.

Thiên Tứ không nói hai lời, nhận lấy cây gậy gỗ, bèn đi ra ngoài.

Vệ Đông Quân vội vàng lên tiếng ngăn lại: "Tiểu Thiên gia, ta đi là được rồi, không phiền ngài!"

Cảm ơn nhé.

Vẫn là phiền ta đi đi.

Ta không muốn thấy tiên sinh nhà ta vì dỗ ngươi, mà lát thì sờ mũi, lát lại bóp sống mũi.

Giả tạo quá đi!

Vệ Đông Quân ỉu mặt xuống, lẩm bẩm: "Đã nói ta đi rồi, Tiểu Thiên gia đi nhanh vậy làm gì."

"Ngươi sao vậy?"

"Sao là sao?"

Ninh Phương Sinh không nói gì, ánh mắt thản nhiên nhìn Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân im lặng một lát, biết không giấu được, đành khai thật.

"Nhị thúc phục chức, đại ca sắp vào Hàn Lâm Viện, trong nhà đột nhiên người đến người đi nên có chút không quen, muốn trốn ra ngoài tìm chút yên tĩnh."

"Tại sao?"

"Cảm thấy mọi thứ đều rất giả dối."

"Giả dối ở chỗ nào?"

"Lời nói giả, nụ cười trên mặt giả, ngay cả những lời chúc mừng, chúc tụng kia cũng rất giả."

Ánh mắt Vệ Đông Quân có mấy phần bi thương.

"Ta không thể nào quên ngày cúng ba mươi lăm ngày của tiểu thúc ta, cả Vệ phủ lạnh lẽo vắng tanh, ngay cả một vị khách cũng không có. Người ta đều nói người đi trà nguội, ta chưa bao giờ nghĩ, sẽ nguội đến mức này."

Ninh Phương Sinh im lặng một lúc lâu, mỉm cười hờ hững.

"Con người ta ấy à, chỉ c*n s* cơ một lần thì dù là người hay quỷ bên cạnh đều sẽ hiện nguyên hình. Là người, thì gần gũi một chút; là quỷ, thì tránh xa một chút, đây là chuyện tốt."

Đúng vậy.

Là chuyện tốt mà.

Sau này không cần phải đoán mò người này có ý đồ gì với Vệ gia, có thật lòng hay không, lại còn tiết kiệm thời gian sức lực.

Sự u ám trong lòng Vệ Đông Quân như được quét sạch không còn gì, đôi mắt sáng rực nhìn người trước mặt.

"Ninh Phương Sinh, tại sao lời của ngươi lúc nào cũng thông suốt như vậy."

Câu nào cũng nói trúng tim ta.

Đối diện với đôi mắt như vậy, ánh nhìn của Ninh Phương Sinh lặng lẽ dời đi: “Chắc là.. vì ta đã có tuổi rồi."

Lại dám lấy lời của ca ca mình đến để lấp l.i.ế.m mình?

Cũng không nghĩ xem, cha mình từng này tuổi rồi, vẫn còn hồ đồ đủ mọi chuyện.

Nhưng nói đến tuổi tác...

Vệ Đông Quân nhìn hắn một lát, quyết định hỏi một vấn đề cô vẫn luôn muốn hỏi.

"Ninh Phương Sinh, tại sao đến giờ ngươi vẫn chưa thành gia lập thất?"

"Ngươi tò mò ư?"

"Ta tò mò."

Vệ Đông Quân chống cằm, vẻ mặt bảy phần trêu chọc, ba phần nghiêm túc.

"Ngươi tướng mạo đường hoàng, tiền bạc lại nhiều đến tiêu không hết, có hai tòa nhà lớn ở trong thành và trên núi, vừa không cha mẹ, cũng không huynh đệ tỷ muội, chỉ có một người hầu trung thành sống chung. Bao nhiêu nữ tử ở thành Tứ Cửu này vắt óc suy nghĩ, cũng muốn gả cho người như ngươi."

Ninh Phương Sinh nhìn biểu cảm của nàng, thong thả hỏi: "Vậy còn ngươi thì sao?"

Vệ Đông Quân nghẹn lời, mặt lập tức đỏ bừng.

"Ta, ta cái gì mà ta, ta một thân chính khí, lòng dạ thản nhiên, ta... ta..."

Không bịa nổi nữa.

"Ta còn có việc, không nói chuyện với ngươi nữa."

Vệ Đông Quân quả thực là chạy trối c.h.ế.t.

Chạy ra khỏi viện Thính Hương thì bước chân đột nhiên dừng lại, vẻ mặt như gặp quỷ.

Mình tại sao phải chạy?

Mình đâu có gả cho hắn!

Còn nữa.

Sao hắn chỉ một câu đã nói khiến mình nổi đóa lên vậy?

Nếu là hai người tỷ võ qua chiêu, mình không nổi một chiêu trong tay hắn à?

Sao mình lại vô dụng như vậy?

Hay là nói, mình thật sự có… một chút tà niệm với hắn?

Cho nên.

Bị dồn vào đường cùng nên giãy nảy rồi?

"Tiểu thư, mặt của người sao lại đỏ bừng lên thế này?"

"Hả?"

Vệ Đông Quân nhìn thấy trước mặt có hai con ngươi đen thui, đứng đó không động đậy.

Nhìn kỹ lại, là nha hoàn Hồng Đậu.

"Ngươi lại gần ta như vậy làm gì, dọa ta hết hồn."

Nàng vốn định đưa tay sờ mặt, xem có phải thật sự đỏ bừng nóng rát không, giữa đường sợ nha hoàn này nhìn ra gì đó, tay bèn chuyển hướng sờ lên ngực.

Hồng Đậu vẻ mặt tủi thân: "Ta đã gọi tiểu thư cả chục lần rồi, tiểu thư một tiếng cũng không đáp, ta là sợ tiểu thư gặp phải thứ gì bẩn thỉu..."

Ngươi mới gặp phải thứ gì bẩn thỉu ấy.

Vệ Đông Quân vội lảng sang chuyện khác: "Mau nói, ngươi chạy tới tìm ta có chuyện gì?"

"Đại tiểu thư về rồi, đang tìm tiểu thư đó."

"Tỷ tỷ ta về rồi, ôi trời, sao ngươi không nói sớm?"

Hồng Đậu: "..."

"Còn ngây ra đó làm gì, đi thôi, đi cùng ta đến thăm đại tỷ."

"Vâng."

Hồng Đậu đáp một tiếng, Vệ Đông Quân đã đi được mấy bước, dọa cô bé vội vàng vừa đuổi theo, vừa la: "Tiểu thư, người đi chậm chút, đằng sau lại không có sói đuổi."

Đúng là không có sói.

Nhưng có một Ninh Phương Sinh còn đáng sợ hơn cả sói.

Tiểu thư nhà nàng đi càng nhanh hơn.

Trong viện Thính Hương, Ninh Phương Sinh nghe cuộc đối thoại của hai chủ tớ, không nhịn được mà mỉm cười không thành tiếng.

Thật ra, tuổi tác lớn rồi, không chỉ lời nói thông suốt, mà ánh mắt cũng thông suốt, liếc một cái là có thể nhìn thấu tâm tư của người khác.

Đặc biệt là người như Vệ Đông Quân, vui buồn hờn giận đều bày hết lên mặt.

Nha đầu này đâu phải chỉ tò mò về hắn, rõ ràng là đã động tâm rồi.

Cho nên mới bị hỏi một câu đã giãy nảy lên.

Ninh Phương Sinh nhìn chén trà trước mặt, trong ánh mắt, cả trong lẫn ngoài, đều là lo lắng.

Sự rung động của thiếu nữ là điều tốt đẹp nhất trên thế gian này.

Nhưng nếu là đối với hắn...

Thì chưa chắc.

Ý cười trên khóe miệng hắn dần dần nhạt đi.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.