Vệ Đông Quân không cần nghĩ cũng biết, đại tỷ chắc chắn đang ở trong phòng tâm sự với mẹ.
Vào nhà. Quả nhiên là thế.
Hai mẹ con đang ngồi trên mép giường sưởi, nói chuyện.
Vệ Đông Quân đi qua, nhìn đại tỷ từ trái sang phải, thấy không sụt cân nào, khí sắc cũng hồng hào, lúc này mới bổ nhào qua.
"Đại tỷ, tỷ với mẹ nói chuyện thầm thì gì đó, nói cho muội nghe với."
Vệ Thừa Tuệ bị hai cánh tay của muội muội ruột quấn đến không thở nổi, cười mắng: "Đã là đại cô nương mười tám tuổi rồi, còn không có chút đứng đắn."
Hai tay Vệ Đông Quân quấn càng chặt hơn: "Muội ở cùng tỷ thì cần gì đứng đắn."
Vệ Thừa Tuệ nói không lại: "Mẹ, mẹ xem cái dáng vẻ này của nó?"
Tào Kim Hoa cười mà không nói.
Thật ra mà nói, ba đứa con, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt.
Nhưng trong lòng bà thiên vị đứa nhỏ hơn một chút.
Đứa nhỏ bám người mà.
Không có việc gì bèn chui vào lòng mẹ, tìm đủ mọi cách để dỗ mẹ vui: miệng thì lúc nào cũng 'mẹ ơi, mẹ à', ngọt như bôi mật, ngoan ngoãn khỏi phải nói.
Chiêu này cha mẹ không đỡ nổi, người làm đại tỷ tất nhiên cũng không đỡ nổi.
Tào Kim Hoa cũng là người có chị em gái, biết con gái lớn miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại rất hưởng thụ.
Vệ Thừa Tuệ tất nhiên là hưởng thụ, thấy mẹ cười mà không nói, bèn chọc một ngón tay qua.
"Muội như thế, sau này gả đi rồi thì biết làm sao?"
Vệ Đông Quân nghĩ đến màn ở viện Thính Hương, mặt đỏ lên một cách khó hiểu, nhưng vẫn còn già mồm.
"Tại sao muội phải gả đi? Muội không gả đấy, ở nhà làm chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của cha mẹ cả đời."
Vệ Thừa Tuệ quay sang Tào Kim Hoa cười: "Mẹ, mẹ nghe xem, nha đầu này muốn bám lấy mẹ cả đời kìa."
Tào Kim Hoa vừa định nói thì nha hoàn bên ngoài gọi: "Đại nãi nãi, người nhà họ Lưu và nhà họ Tôn đến chúc mừng."
"Dẫn đến tiểu hoa sảnh trước đi, ta qua ngay."
Tào Kim Hoa áy náy nhìn con gái lớn: "Hai mẹ con mình hôm nay e là không rảnh nói chuyện rồi."
Vệ Thừa Tuệ cười nói: "Mẹ cứ đi đi, sau này có khối thời gian."
Tào Kim Hoa vội vã rời đi.
Vệ Thừa Tuệ nhìn bóng lưng bà, cảm thán: "Lâu lắm rồi không thấy mẹ bận rộn như vậy, Bồ Tát phù hộ, Vệ gia chúng ta cuối cùng cũng gượng dậy được rồi."
Vệ Đông Quân khó mà nói, Vệ gia chúng ta gượng dậy, không phải nhờ Bồ Tát phù hộ, mà là dựa vào một bức huyết thư của tổ phụ trong ngục.
Nàng buông tay ra, ngồi xuống đối diện Vệ Thừa Tuệ: "Đại tỷ, cha chồng của tỷ, Phòng Thượng Hữu, dạo này thế nào?"
"Dù sao cũng nên gọi một tiếng Phòng lão gia."
Vệ Thừa Tuệ vỗ vỗ tay Vệ Đông Quân: "Vệ gia gượng dậy rồi, lời nói việc làm của chúng ta phải càng có quy củ, không thể để người ta bắt bẻ được."
Quy củ? Ai đặt ra quy củ? Cha chồng của tỷ, Phòng Thượng Hữu là người đàn ông không có quy củ nhất mà.
"Đại tỷ, Phòng lão gia thăng quan phát tài chưa?"
"Thăng quan phát tài thì không thấy, nhưng người đến nhà tặng quà thì ngày càng nhiều, thời gian lão gia ở trong phủ cũng ngày càng ít, không phải yến tiệc này thì cũng là tiệc tùng nọ."
Vệ Đông Quân vừa nghe thì đã không vui. Cái lão già này sao lại không gặp báo ứng chứ? Cho dù là ngã một cái, què chân cũng tốt mà.
"Tỷ phu dạo này bận gì vậy?"
"Chàng ấy có thể sẽ đến Binh Bộ."
Binh Bộ? Một mối quan hệ không thể nào xa hơn với Phòng gia.
Vệ Đông Quân: "Chức vụ gì? Đi cửa của ai vậy ạ?"
Vệ Thừa Tuệ: "Một chức văn thư nhỏ thôi, đi cửa của Khang Vương."
Đoán ngay là Khang Vương mà. Ban đầu, chồng của tỷ còn làm mối cho đại ca gặp Khang Vương. Hiện giờ Khang Vương đang điều tra chuyện tạo phản của Hà Quyên Phương, cài một hai người vào Binh Bộ, dễ như trở bàn tay.
Nghĩ đến đây, trong lòng Vệ Đông Quân lại bắt đầu thấy lo. Vệ gia một chân đứng về phía Hoàng đế, một chân đứng về phía Thái tử, coi như là ở thế bất bại. Nhưng Phòng gia lại là phe phái rõ ràng của Khang Vương. Lỡ như Thái tử lại phục vị... sống c.h.ế.t của Phòng gia không liên quan đến nàng, nhưng đại tỷ sống c.h.ế.t thế nào thì nàng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lúc này, chỉ thấy sắc mặt Vệ Thừa Tuệ ảm đạm: "Đúng rồi, mấy hôm trước tỷ phu của muội nạp thiếp rồi."
"Tỷ không cản ư?"
"Cản thế nào?" Vệ Thừa Tuệ cười khổ: "Chuyện này cũng giống như trời muốn mưa, mẹ muốn gả chồng, đều không cản được."
Vệ Đông Quân nghiến răng. Đâu phải là không cản được, là nhà mẹ đẻ không có người chống lưng, nên sống lưng không cứng nổi. Nếu như tổ phụ chưa vào ngục, tứ thúc chưa c.h.ế.t, Phòng Như Sơn hắn dám nạp thử một người xem?
"Tuy nhiên, mẹ chồng ta đã lên tiếng, một tháng bắt buộc phải ở trong phòng ta, ngủ đủ mười ngày."
Vệ Thừa Tuệ nhìn nhìn bụng dưới của mình: "Giá như cái bụng này của ta biết tranh đua, sinh được một đứa con trai thì tốt rồi, như thế mới có thể đứng vững gót chân ở Phòng gia."
Lời này, Vệ Đông Quân nghe mà thấy xót xa.
"Tỷ, một người đứng vững thực sự không phải dựa vào con trai, cũng không phải dựa vào đàn ông, là dựa vào chính bản thân mình."
"Những lời này, muội nghe được từ đâu vậy? Dựa vào chính mình, dựa thế nào." Vệ Thừa Tuệ tức đến bật cười: "Nữ nhân chúng ta ngay cả cái cổng nhà cũng không bước ra được, chẳng phải đều là ở nhà thì theo cha, gả đi thì theo chồng, lẽ nào còn có lựa chọn khác?"
Có! Vệ Đông Quân vốn định nói, Hạng phu nhân dựa vào chính mình đã có một bầu trời riêng. Nhưng nghĩ lại, Hạng Diễm là từ nhỏ đã độc lập, có việc mình muốn làm. Đại tỷ lại từ nhỏ được nuông chiều trong khuê phòng, quản sổ sách và lo việc nhà, cũng đều là do mẹ ép học. Mà bản thân mình thì cũng có khác gì. Sống mơ mơ màng màng mười tám năm, Vệ gia sụp đổ rồi nàng mới tỉnh táo lại trong phút chốc. Trải qua cuộc đời của hai người phụ nữ khổ mệnh Hướng Tiểu Viên, Hạ Tam, nàng cô mới bắt đầu dùng não suy nghĩ, nghe câu chuyện của kỳ nữ Hạng Diễm, mới có được sự giác ngộ.
"Ý muội là dù tỷ phu có nạp thiếp hay không, nạp mấy người, bản thân tỷ phải kiên cường, phải vững vàng, phải nhìn thoáng ra thì mới có thể sống tốt được."
"Ta nhìn thoáng mà." Vệ Thừa Tuệ bất đắc dĩ cười cười: "Đàn ông mà, chẳng phải đều giống nhau, lúc chưa có được thì cả ngày quấn lấy mình gọi 'nàng ơi, nàng à', cưới về nhà, ngày nào cũng thấy, chưa đến một hai năm là chán rồi."
Không biết tại sao, Vệ Đông Quân rất muốn phản bác.
"Cũng có người tốt, cha là người tốt."
"Cha là vừa không có bản lĩnh, vừa không có gan, mới bị mẹ át vía. Chỉ cần cha có chút bản lĩnh, đại phòng chúng ta cũng sẽ không yên tĩnh như bây giờ."
Vệ Thừa Tuệ nhấp một ngụm trà: "A Quân?"
"Dạ?"
"Muội biết tại sao ta nhìn thoáng được không?"
"Tại sao?"
"Bởi vì môn hôn sự này là do tổ phụ làm chủ, ta vốn dĩ cũng không thích tỷ phu của muội lắm, ngủ chung một giường, ăn chung một nồi, mới dần dần có tình cảm. Nếu thật sự động chân tình, cả con người lún sâu vào thì ta đã không nhìn thoáng nhanh như vậy."
Vệ Thừa Tuệ chỉ vào lồng n.g.ự.c mình.
"Nữ nhân chúng ta, thứ thật sự cần vững vàng là ở đây, đừng dễ dàng đi thích một người, nơi này vững rồi, giữ được rồi thì ngày tháng mới có thể sống tốt."
Một đoạn nói dài, giống như một chậu nước lạnh, dội thẳng xuống đầu Vệ Đông Quân, đem chút tà niệm vừa nảy sinh của nàng đối với Ninh Phương Sinh, cũng dội tắt luôn.
Quạ dưới gầm trời con nào cũng đen. Ninh Phương Sinh cũng là đàn ông, lại còn là người vừa có bản lĩnh, vừa tuấn tú lại có rất nhiều tiền. Người đàn ông như vậy, sẽ cam tâm tình nguyện giữ lấy một người phụ nữ mà sống sao?
"A Quân?"
"..."
"A Quân?"
"..."
"Vệ Đông Quân!"
"Hả?" Vệ Đông Quân đột ngột hoàn hồn: “Tỷ, tỷ gọi muội?"
"Gọi muội mấy tiếng rồi, muội không thèm đáp, ánh mắt còn nhìn đờ ra, đang nghĩ gì vậy?"
"Đang nghĩ..." Sắc mặt Vệ Đông Quân đại biến. Xong rồi. Cô vậy mà đang nghĩ đến việc cùng Ninh Phương Sinh sống chung một nhà. Trời ạ! Cái tà niệm này không phải đã bị một chậu nước lạnh dội tắt, mà ngược lại... Ngược lại càng ngày càng mãnh liệt!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]