Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 485: Vừa Ý




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vào giờ phút then chốt, người cứu lấy chứng mất ngủ của Vệ Đông Quân vẫn là Vệ Thừa Đông.

Giờ Tý.

Vệ Thừa Đông gõ nhẹ vào cửa sổ phòng muội muội, cất giọng trầm: "A Quân, hôm nay ca ca chính thức nhận được thẻ bài của Hàn Lâm Viện. Từ nay, ca của muội cũng là quan viên của triều đình rồi. Còn nữa, huynh kể muội nghe một chuyện, lúc tan sở hôm nay, huynh gặp vị tiểu thư nhà họ Dương. Nàng ta khóc lóc, nói với huynh rằng chuyện từ hôn không phải do nàng muốn, nàng bị ép buộc."

Nghe đến đó, Vệ Đông Quân bật dậy từ giường, vội khoác áo, mở cửa sổ.

"Huynh đã nói gì?"

"Huynh nói..." Vệ Thừa Đông cười cười: "Dương tiểu thư, ta không trách nàng, chỉ trách duyên phận ta và nàng đã hết."

Vệ Đông Quân dùng ánh mắt khó tin nhìn ca ca mình. Đây đâu phải chuyện hắn từng làm. Dù tệ đến mấy, hắn cũng phải quát tháo vài câu cho hả giận chứ.

"Chính huynh cũng thấy khó tin, sao trong lòng lại chẳng chút tức giận." Vệ Thừa Đông ngẩng cằm: "Nhưng rồi huynh chợt nghĩ, nếu nhà chồng sắp cưới của muội gặp chuyện tương tự, e rằng người đầu tiên ép muội từ hôn chính là huynh."

Lần đầu tiên, Vệ Đông Quân cảm thấy ca ca mình thật... thuận mắt.

"Đợi qua đợt bận rộn này, huynh sẽ đi xem tình hình Thập Nhị. Thằng nhóc đó tránh mặt muội, tám chín phần mười là không muốn muội thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của nó."

Vệ Thừa Đông cười khẽ: "Nó da dày mập mạp, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Muội đừng lo lắng vô ích."

Lý do này, Vệ Đông Quân thực ra cũng đã nghĩ tới. Nhưng từ miệng Vệ Thừa Đông nói ra, lại mang một cảm giác khác, dường như có sự chắc chắn.

"Ca ca, huynh đột nhiên vào Hàn Lâm Viện như vậy, bên Quốc T.ử Giám có lời ra tiếng vào gì không?"

"Mấy tháng nay, ca ca của muội nghe đủ thứ lời đàm tiếu rồi, mặc kệ họ nói gì thì nói, không cần để ý."

Vệ Đông Quân kinh ngạc đến mức mắt chữ O mồm chữ A. Đây thật sự là ca ca mình sao? Thật sao? Nếu là trước đây, ca ca nàng nhất định sẽ đến Quốc T.ử Giám thị uy một trận, xả cơn tức cho hả mới thôi.

Vệ Thừa Đông ngáp một cái, xoay người ra sân: "Ngủ sớm đi, huynh về đây." Haiz. Làm thư đồng cũng chẳng dễ dàng gì, mới mấy ngày đã suýt mệt c.h.ế.t ta rồi. Mệnh khổ quá!

Vệ Đông Quân trở lại giường, thầm nghĩ không biết ca ca mình gặp được cao nhân nào, sao bỗng nhiên tiến bộ đến vậy? Vừa mới nghĩ ngợi, cơn buồn ngủ đã ập đến, Vệ Đông Quân ngủ thiếp đi.

Giấc ngủ này kéo dài suốt một ngày một đêm, ngủ đến mức người uể oải, chẳng muốn dậy, mà dậy rồi cũng chẳng biết đi đâu.

Vệ gia người ra kẻ vào, tuy náo nhiệt nhưng cũng lộn xộn vô cùng.

Vệ Đông Quân thu mình trong sân nhỏ, lấy ra mớ sổ sách bỏ dở mấy hôm trước, cẩn thận kiểm tra lại.

Kiểm suốt ba ngày, vẫn không thấy bóng dáng Ninh Phương Sinh, cũng chẳng có tin tức gì, khiến Vệ Đông Quân tức giận thầm c.h.ử.i vài tiếng "Đồ khốn nạn".

Ngược lại, Trần Thập Nhị gửi cho nàng một lá thư, nói mình đang chịu tang, đợi qua lễ cúng ba mươi lăm ngày (ngũ thất) sẽ gặp lại.

Vệ Đông Quân hoàn toàn yên tâm, bèn xúi cha đi nghe ngóng tin tức bên ngoài.

Bên ngoài cũng chẳng có tin tức gì mới. Thái t.ử vẫn bị quản thúc trong cung, nghe nói Thái t.ử phi lo lắng đến đổ bệnh, liên tục mời mấy vị thái y. Khang Vương vẫn đang điều tra vụ Hà Quyên Phương tạo phản, trong thành Tứ Cửu, bất kỳ ai có liên quan đến hắn đều bị lục soát kỹ càng. Hà Quyên Phương chắc chắn phải c.h.ế.t, nhưng c.h.ế.t như thế nào thì Hoàng đế vẫn chưa hạ chiếu. Tuy nhiên, có tin đồn rằng hắn sẽ bị ngũ mã phanh thây, cũng có kẻ nói là lăng trì.

Ông nội trong ngục, từ sau bức huyết thư đó, chẳng có tin tức gì truyền ra. Cha và nhị thúc muốn nhờ quan hệ vào thăm, nhưng dù Vệ gia bây giờ đã khá hơn vẫn không ai dám nhận lời.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ, giá như Ngô Toan còn tại chức Ngũ Thành Binh Mã Tư thì tốt biết mấy. Ban đầu Ninh Phương Sinh lôi kéo hắn, chính là nghĩ hắn có thể giúp đỡ Vệ gia. Nào ngờ, người tính không bằng trời tính. Một bức huyết thư của ông nội, lại khiến cả Ngô Toan bị liên lụy.

Haiz, đúng là thời thế khó lường. Thở dài, Vệ Đông Quân chợt cảm thấy những ngày tháng này trôi qua thật bình yên. Vệ gia bình yên. Triều đình bình yên. Chẳng chút nào giống như sắp có bão tố.

...

Vệ Đông Quân không ngờ rằng, ba ngày sau, cơn bão ấy ập thẳng xuống đầu nàng.

Không thể không nói, nhiều chuyện trọng đại xảy ra, trước đó đều có điềm báo.

Hôm đó, Vệ Đông Quân thức dậy, rửa mặt xong cảm thấy khát nước, bèn bảo Xuân Lai rót nước ấm. Nước ấm đựng trong chén trà sứ thanh hoa. Chiếc chén trên tay Xuân Lai vẫn lành lặn, nhưng vừa đến tay Vệ Đông Quân, "bốp" một tiếng, nó nứt ra. Nước đổ ướt cả người.

Trong lòng Vệ Đông Quân bỗng "thịch" một cái.

"Vỡ rồi bình an, vỡ rồi bình an."

*Chú thích: đông âm với từ suisuipingan (tuế tuế bình an) nghĩa là năm nào cũng bình an. Mỗi khi vỡ gì người ta thường nói vậy để tự an ủi.

Xuân Lai vừa lẩm bẩm, vừa nhận lấy nửa chiếc chén từ tay Vệ Đông Quân, đưa cho Hồng Đậu đang chạy vào.

"Vứt nó đi, rót cho tiểu thư chén khác."

"Dạ."

Trên đất đầy mảnh vỡ, Xuân Lai đỡ Vệ Đông Quân sang bên, lấy khăn lau quần áo cho nàng. Vệ Đông Quân nhìn vệt nước trên người, thở dài: "Thôi, đừng bận tâm nữa, ta thay bộ khác."

Đúng lúc này, Hồng Đậu lại bưng một chén trà ấm vào, còn cố ý dặn: "Tiểu thư, lần này người cầm chắc nhé."

Vệ Đông Quân cầm thật chắc.

"Bốp."

Chiếc chén trà kia lại nứt ra. Sắc mặt ba chủ tớ chợt tái nhợt.

Hai chiếc chén này là một cặp, mới dùng chưa đầy hai năm, vỡ một chiếc còn có thể nói là tai nạn, nhưng cả hai chiếc lần lượt vỡ... Đó tuyệt đối không phải điềm lành.

Hồng Đậu hoảng sợ: "Làm... làm... sao bây giờ?"

"Có gì mà hoảng, vẫn là câu ấy, vỡ rồi bình an." Xuân Lai liếc Hồng Đậu, bình tĩnh nói: "Ngươi đến Phật đường của phu nhân, xin bà tụng một lượt Kinh Kim Cang thay tiểu thư, cứ nói tiểu thư bị giật mình, mấy đêm nay ngủ không ngon."

"Dạ!"

"Tiểu thư đừng sợ, phu nhân tụng Kinh Kim Cang, ắt mọi chuyện đều đại cát." Xuân Lai lại nhận lấy nửa chiếc chén từ tay Vệ Đông Quân: "Hơn nữa, trên người tiểu thư còn đeo gỗ Trấn Hồn, thần ma quỷ quái nào cũng..."

"Tiểu thư, tiểu thư..." Hồng Đậu vừa đi đã quay lại: "Đại nãi nãi gọi người qua phòng bà ấy một chuyến."

Vệ Đông Quân ngơ ngác: "Sáng sớm tinh mơ, giờ này mẹ hẳn đang xử lý việc nhà, lấy đâu ra thời gian..."

"Nghe nói là Đại tiểu thư về rồi."

Đại tỷ? Không phải mấy hôm trước tỷ ấy mới về sao? Sao lại về nữa?

"Ta đến phòng mẹ xem sao."

"Tiểu thư, quần áo người còn ướt, phải thay bộ khác..."

"Không kịp thay đâu." Vệ Đông Quân bước vội ra ngoài. Đại tỷ về nhà mẹ đẻ, trừ phi có chuyện khẩn cấp, không thì chẳng mấy khi về sớm thế này. Đừng bảo là bên tỷ ấy xảy ra chuyện gì.

Một mạch đi vội, khi Vệ Đông Quân bước vào phòng, trán đã đẫm mồ hôi. Vừa vào cửa, thấy cha mẹ và đại tỷ đều ở đó, chỉ là sắc mặt cả ba đều không vui.

"Đại tỷ, có chuyện gì vậy?"

Vệ Thừa Tuệ liếc nhìn mẹ, thấy bà nháy mắt ra hiệu, liền nói: "Tỷ vội về đây là vì nghe được một tin."

"Tin gì?"

"Phủ Khang Vương đang thiếu một Trắc phi."

"Vương phủ thiếu Trắc phi thì liên quan gì đến nhà ta?"

Vệ Thừa Tuệ c.ắ.n răng: "Khang Vương phi đã để mắt tới muội."

"Cái gì?" Vệ Đông Quân sửng sốt. Hèn chi sáng sớm hai chiếc chén trà đều vỡ. Hóa ra là có người muốn nàng đi làm thiếp!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.