Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 486: Xem Mặt




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tào Kim Hoa thấy sắc mặt con gái út trắng bệch, vội vàng đưa chén trà cho nàng, ra hiệu uống một ngụm cho đỡ hoảng. Lần này, chén trà không nứt nữa.

Nhưng tay Vệ Đông Quân không động đậy, đầu óc như đông cứng, trong lòng chỉ nghĩ: Tại sao lại là ta?

"Tỷ, tỷ nghe tin này từ đâu vậy?"

"Lão gia nhà tỷ hôm qua uống say, lỡ lời trước mặt mẹ chồng. Sáng nay tỷ qua thỉnh an, bà ấy đã kể lại."

Phòng gia? Lời từ miệng tên khốn đó, có đáng tin không? Vệ Đông Quân suy nghĩ. Có. Phòng gia và phủ Khang Vương giờ đã cùng một phe.

Vệ Thừa Tuệ nói tiếp: "Cha, mẹ, trên đường về con đã suy nghĩ kỹ, chuyện này tám chín phần là ý của Khang Vương."

Tào Kim Hoa từng trải, nghe vậy đã đoán ra vài phần. Đừng nói Vương phủ, ngay cả nhà dân thường nạp thiếp, cũng là đàn ông hé ý trước, đàn bà dù không muốn cũng phải lo liệu.

"Nhưng tại sao lại là A Quân nhà ta?"

Vệ Thừa Tuệ lắc đầu: "Để lát nữa con về hỏi mẹ chồng, xem có thể dò thêm được gì không."

Không cần dò. Chỉ trong chốc lát, Vệ Đông Quân đã nghĩ thông: Bởi vì bức huyết thư của ông nội đã hạ bệ Thái tử. Bởi vì Hoàng đế vốn muốn phế Thái tử, rất hài lòng với hành động của ông nội, nên mới cho nhị thúc phục chức, cho đại ca vào Hàn Lâm Viện. Cũng bởi vì Khang Vương đoán được ý Hoàng đế, quyết tâm thuận thế lôi kéo Vệ gia, và cả ông nội đang trong ngục. Lôi kéo thế nào? Chỉ có thể liên hôn. Vệ gia có hai con gái đến tuổi. Tỷ hai là thứ xuất, mẹ đẻ lại là nha hoàn được nâng lên làm thiếp, không đủ tư cách vào Vương phủ làm Trắc phi. Còn nàng là đích xuất trưởng phòng, vị trí Trắc phi này dường như được đo ni đóng giày cho nàng. Vậy nên Khang Vương đã nhắm vào nàng!

"Đại nãi nãi." Một tiếng gọi khẽ phá vỡ không khí im lặng. Tào Kim Hoa thở dài: "Vệ quản gia, ông vào đi."

"Vâng!" Vệ Chính Tường bước vào, mắt nhìn xuống đất, cung kính: "Bẩm Đại nãi nãi, phủ Khang Vương có người tới."

Nhanh vậy sao? Tào Kim Hoa chưa kịp chuẩn bị tâm lý, lòng rối như tơ vò: “Là... ai tới?"

Vệ Chính Tường: "Là Châu ma ma bên cạnh Vương phi."

Vệ Trạch Trung: "Bà ta đến làm gì?"

Tào Kim Hoa: "Bà ta đến một mình ư?"

Vệ Chính Tường liếc hai vợ chồng, chỉ nói với Tào Kim Hoa: "Bẩm Đại nãi nãi, Châu ma ma đến một mình, nói là đến tặng chút đồ cho Tam tiểu thư."

Vệ Trạch Trung bực bội: "Chúng ta với phủ Khang Vương có quen biết gì đâu, cần gì bà ta tặng đồ?"

"Ông im đi!" Tào Kim Hoa vốn đã rối, nghe chồng quát tháo càng thêm lo. Đồ ngốc. Tặng đồ là giả, xem mặt mới là thật.

Tào Kim Hoa kêu trời: "Ta chưa từng nghĩ sẽ để A Quân đi làm thiếp!"

Câu nói khiến mọi người trong phòng chấn động.

Vệ Chính Tường: Phủ Khang Vương muốn Tam tiểu thư làm thiếp?

Vệ Trạch Trung: Ta không đồng ý.

Vệ Thừa Tuệ: Làm thiếp đâu dễ?

Vệ Đông Quân: (a thà đi tu còn hơn!

Tào Kim Hoa hít sâu: "Vệ quản gia, ông mời người ta đến tiểu hoa sảnh uống trà trước, ta thay quần áo rồi sẽ đến ngay."

Vừa dứt lời, hai giọng nói cùng cất lên.

"Mẹ, con đi với mẹ."

"Xuân Hoa, ta cũng đi."

Tào Kim Hoa nhìn con gái lớn, gượng cười: "Con gái gả đi rồi như nước đổ lá khoai, con về đi, đừng để liên lụy."

Vệ Thừa Tuệ nghe vậy thì mắt cay cay. Đâu phải sợ liên lụy, mẹ không muốn nàng bị kẹp giữa hai bên khó xử thôi.

"Còn ông..." Tào Kim Hoa nhìn chồng: "Người đến là một ma ma, ông là đàn ông, đứng đó còn ra thể thống gì."

"Kim Hoa, ta..."

"Ông im cho ta!" Tào Kim Hoa chỉ thẳng vào mũi chồng: "Đàn bà chúng ta tóc dài kiến thức ngắn, lỡ có nói gì sai, phủ Khang Vương cũng khó trách tội. Lời đàn ông các ông nói ra là như đinh đóng cột, không có đường lui."

Vệ Trạch Trung hiểu vợ là muốn thăm dò thái độ của đối phương trước.

Tào Kim Hoa đến trước mặt Vệ Đông Quân: "Đồ đã tặng cho con, con không ra mặt thì Vệ gia thất lễ. A Quân, con đi với mẹ."

Vệ Đông Quân lòng rối bời, nhưng nàng biết không thể trốn tránh. Không trốn được, vậy thì đành đối mặt thôi.

"Người đâu, thay quần áo cho ta!"

...

Châu ma ma không già, trái lại còn rất trẻ. Trẻ hơn Tào Kim Hoa vài tuổi. Tuổi trẻ đã làm ma ma thân tín của Khang Vương phi, Tào Kim Hoa chỉ liếc mắt đã biết người phụ nữ này không đơn giản.

Quả nhiên. Câu đầu tiên Châu ma ma mở miệng là: “Đại nãi nãi thật có phúc, sinh được nàng con gái xinh đẹp thế này. Nhìn dáng vẻ, phong thái... Lão nô thấy, cả thành Tứ Cửu không có vị tiểu thư nào sánh bằng."

"Ma ma đừng khen nữa, khen nữa nha đầu này lại lên mặt." Tào Kim Hoa ngoài miệng cười nhưng lòng thì đắng chát: "Ngài không biết đấy, đứa nhỏ này bị ta nuông chiều, chẳng có quy củ gì, chỉ là trước mặt người ngoài mới giả vờ làm bộ khuê các thôi."

"Đại nãi nãi nói đùa rồi, có những thứ đã ngấm vào xương cốt, không giả nổi đâu." Châu ma ma nhìn Vệ Đông Quân, cười tươi: "Chỉ có cơm nước Vệ gia mới nuôi dưỡng được Tam tiểu thư xinh đẹp đến vậy."

Tam tiểu thư e lệ cúi đầu, không nói lời nào. Trước mặt cha mẹ, nàng có thể nghịch ngợm, nhưng trước người ngoài, nàng luôn là đích nữ Vệ gia. Sự giáo dưỡng của nàng là thể diện của Vệ gia.

"Vương phi nghe nói Tam tiểu thư Vệ phủ vừa ngoan ngoãn lại hiểu lễ nghĩa, nên mới muốn kết giao." Châu ma ma đứng dậy, nhận đồ từ tay nha hoàn, đưa đến trước mặt Vệ Đông Quân: “Đây là quần áo và trang sức Vương phi cố ý làm cho Tam tiểu thư, xin tiểu thư nhận lấy."

Tào Kim Hoa nghiến răng. Bà họ Châu này không chỉ lợi hại, mà còn quá xảo quyệt. Vòng qua bà, trực tiếp đưa đồ cho A Quân. Nếu không có con gái lớn về báo tin, hoặc con út non nớt mà nhận lấy thì mọi chuyện đã khó xử.

Tào Kim Hoa vội đứng dậy: "Ma ma, nó còn nhỏ, sao xứng với đồ quý như vậy."

"Xứng lắm, xứng lắm." Châu ma ma đẩy đồ về phía Vệ Đông Quân thêm chút nữa: “Vương phi đã nói, nếu Tam tiểu thư không xứng thì trên đời này không ai xứng với những món đồ này."

Vệ Đông Quân nhìn đồ vật, thầm nghiến răng. Người phủ Khang Vương, đang xem thường Vệ Đông Quân ta ngốc nghếch sao? Ta không những nghe ra ẩn ý, mà còn biết rõ ý đồ của các ngươi. Một là thể hiện sự coi trọng. Hai là dò xét thái độ Vệ gia. Ba... là cho Vệ gia thời gian suy nghĩ. Không, còn có bốn. Bốn là suy nghĩ của Vương phi, muốn xem Vệ Tam tiểu thư ta là kẻ dễ bắt nạt hay khó nhằn.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.