Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 500: Mạng treo




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Cốc cốc cốc."

Tiếng gõ cửa vang lên khiến cả phòng giật thót.

Tào Kim Hoa hỏi: "Ai đó?"

"Là ta!"

Giọng quản gia Vệ Chính Tường vọng vào: "Có một bức thư gửi cho Tam tiểu thư."

Vệ Đông Quân mừng thầm.

Chắc chắn là Ninh Phương Sinh gửi tới.

"Là người của Hạng phủ gửi đến, nói phải đưa tận tay Tam tiểu thư ngay lập tức."

Hạng phủ?

Vệ Đông Quân đứng dậy mở cửa, bước ra ngoài bóc thư xem, rồi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.

Trần Khí sốt ruột, đi theo ra, thì thầm hỏi: "Thư của Hạng phu nhân nói gì thế?"

"Bà ấy nói..."

Vệ Đông Quân cố nặn từng chữ ra khỏi cổ họng.

"Ngô Toan vừa đến kinh thành đã bị Cẩm Y Vệ bắt đi rồi, hiện đang ở trong ngục."

Trần Khí trợn mắt há mồm.

Người trong phòng nghe rõ mồn một từng câu từng chữ, đầu óc ai nấy đều ong lên.

Xong rồi, Ngô Toan cũng bị bắt rồi.

Hoàng đế muốn khép tội Thái t.ử mưu phản đây mà.

Một khi Ngô Toan khai ra Thái tử, việc Hoàng đế phế truất sẽ trở nên hợp tình hợp lý.

Dù Tam Biên có binh hùng tướng mạnh, nhưng nếu dấy binh vì một Thái t.ử mưu phản thì sẽ mất đi đại nghĩa, mất lòng dân, trở thành loạn thần tặc tử.

Mà loạn thần tặc t.ử thì ai cũng có quyền tru diệt.

Thái t.ử thực sự đang ngàn cân treo sợi tóc.

Giữa không khí tĩnh lặng đáng sợ, Trần Khí bất ngờ nắm lấy cánh tay Vệ Đông Quân, kéo nàng vào trong tiểu hoa sảnh.

Vệ Đông Quân chưa kịp hỏi hắn làm gì thì thấy Trần Khí quét mắt nhìn một vòng, cuối cùng dừng lại trên người nàng.

"Phía Khang Vương chắc chắn sẽ còn động thái nữa. Cục diện đã thế này rồi, mọi người định để A Quân làm thế nào?"

Lời vừa thốt ra, sắc mặt ai nấy đều biến đổi.

Trần Khí thấy hết nhưng vờ như không thấy, rành rọt từng chữ: "Ta nói thẳng luôn, Vệ Đông Quân chỉ có thể được gả đi đàng hoàng bằng kiệu tám người khiêng, làm lẽ thì đừng có mơ!"

Vệ Thừa Đông: Ôi trời ơi, cái thằng này giờ này còn thêm dầu vào lửa làm gì!

Vệ Trạch Trung: Có khí phách, không uổng công mình đối tốt với nó.

Tào Kim Hoa: Chẳng phải đã bàn là nước đường cùng sẽ dùng hai đứa "một âm một dương" làm lá chắn sao?

Vệ Nhị gia: Đây là chuyện nhà họ Vệ ta, đến lượt ngươi lên tiếng sao?

Vệ Đông Quân chẳng nghĩ ngợi gì, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Trần Khí.

Trần Khí cúi đầu nhìn nàng, hừ một tiếng.

Tiếng hừ đó người khác không hiểu, nhưng Vệ Đông Quân hiểu rất rõ ý hắn:

Họ Vệ kia, đừng tưởng ta không biết. Nếu Khang Vương thực sự lên ngôi, thực sự ép tới cửa, người nhà này sẽ chẳng đời nào dùng cái cớ "một âm một dương" của chúng ta để từ chối đâu. Họ nhất định sẽ vì ông nội ngươi, vì cái gia tộc này mà hy sinh ngươi!

Mắt Vệ Đông Quân nóng lên.

Hiểu ta, chỉ có Thập Nhị.

Đúng vậy.

Đó là nước cờ cuối cùng nàng định đi nếu không còn cách nào khác, nhưng hiện tại...

Vệ Đông Quân thu lại ánh nhìn, quay sang cha mẹ mình.

"Cha, mẹ. Ninh Phương Sinh trước khi đi có dặn con một câu: Nếu phủ Khang Vương cho người tới làm mối, chỉ cần một chữ thôi: Hoãn."

Vừa dứt lời, một gã sai vặt hớt hải chạy vào sân, thì thầm vào tai Vệ quản gia.

Vệ quản gia nghe xong, da đầu tê dại bước vào tiểu hoa sảnh.

"Đại nãi nãi, Đại gia, bà mối của phủ Khang Vương tới rồi."

Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

Trên mặt Tào Kim Hoa hiện lên vẻ hoảng loạn và khó xử.

Nhưng chỉ lát sau, vẻ mặt đó tan biến sạch sẽ.

Mặc kệ tất cả, Ninh Phương Sinh bảo sao thì bà làm vậy.

"Lão đại, A Quân, Thập Nhị, mấy đứa đi làm việc của mình đi, ở đây giao cho người lớn."

Tào Kim Hoa liếc nhìn Vệ Nhị gia, ánh mắt kiên định lạ thường: "Nhị đệ, nhớ kỹ nhé, chỉ dùng một chữ 'Hoãn' thôi."

Vệ Nhị gia suýt tắc thở: Đàn bà con gái nói thì dễ lắm, hoãn kiểu gì bây giờ?

Cũng có người thầm thở phào nhẹ nhõm.

Trần Khí: May mà mình nhắc một câu.

Vệ Đông Quân: Cũng may Ninh Phương Sinh có để lại lời dặn.

...

Tiểu hoa sảnh nhường lại cho người lớn, ba người trẻ tuổi rời đi bằng cửa sau.

Cửa vừa đóng lại, Trần Khí đã quàng tay kẹp cổ Vệ Thừa Đông: "Thanh thiên bạch nhật thế này, sao ngươi lại ở nhà, bị Hàn Lâm Viện đá ra rồi à?"

"Mồm miệng ngươi không nói được câu nào t.ử tế à?"

"Thái t.ử phủ bị vây, ta về báo tin."

"Bị vây thật sao?"

Chuyện này chưa ai nói với Trần Khí cả.

Sắc mặt hắn biến đổi: "Vậy ngươi mau quay lại Hàn Lâm Viện nằm vùng đi, xem có nghe ngóng thêm được gì không."

Đã xin nghỉ ốm rồi thì không thể quay lại Hàn Lâm Viện được nữa.

Nhưng có một nơi ta có thể đến để nghe ngóng tin tức.

Vệ Thừa Đông quyết định xong, gạt tay Trần Khí ra, quay đầu đi thẳng, không thèm để lại cho hai người kia một cái liếc mắt.

Trần Khí nhìn theo bóng lưng hắn: "Ca ca ngươi có vẻ hơi khác so với trước đây nhỉ."

Vệ Đông Quân gật đầu: "Cảm giác thông minh hơn hẳn ngày xưa."

Quả thực, trước đây tên này khá là không đáng tin.

"Đúng rồi, Ninh Phương Sinh đâu?"

"Âm hồn tiếp theo sắp đến, hắn về nhà chờ."

Trần Khí nghe xong thì cuống lên: "Ấy c.h.ế.t, ngũ thất của cha ta còn chưa qua mà."

"Ngươi cứ ở nhà lo tròn đạo hiếu đi, chuyện âm hồn..."

"Thế không được!"

Trần Khí hừ lạnh: "Âm hồn tiếp theo, nếu ta đoán không nhầm thì khả năng cao là Từ Hành. Người này ta rất tò mò, nhất định phải gặp một lần cho biết."

Vệ Đông Quân ngẩn người nhìn hắn. Sao hắn cũng đoán ra quy luật rồi?

Trần Khí hơi chột dạ.

Không phải do hắn tự đoán ra.

Là Ninh Phương Sinh nói cho hắn biết.

Nhưng điều tiếp theo đây mới là do hắn tự mình suy luận.

"Còn một việc nữa, Vệ Đông Quân, ta phải nói cho ngươi biết."

Trần Khí nhìn trước ngó sau, thấy không có ai mới ghé sát tai Vệ Đông Quân thì thầm:

"Chúng ta đã chặt ba cái duyên. Đàm Kiến c.h.ế.t, Tống Bình c.h.ế.t, cha ta cũng mất rồi. Những người cần chặt duyên đều lần lượt qua đời. Vệ Đông Quân, ta nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này có uẩn khúc."

Vệ Đông Quân ngước mắt lên, hít sâu một hơi: "Ngươi có tin không, ta cũng cảm thấy y hệt như vậy!"

Tin chứ!

Vì ngươi thông minh hơn ta.

Ta nghĩ ra được thì ngươi đã nghĩ ra từ tám đời rồi.

Trần Khí vỗ vai nàng, vẻ mặt kiên định.

"Cho nên, lần chặt duyên sắp tới, ta nhất định sẽ tìm cách trốn ra. Ta muốn xem thử người tiếp theo có phải Từ Hành không, và người cần trảm duyên cho Từ Hành liệu có phải c.h.ế.t nữa hay không."

Vệ Đông Quân: "..."

Sao thế này, chỉ nghe thôi mà tim đã đập thình thịch rồi!

...

Sao thế này, càng đến gần Đào Hoa Nguyên, tim thiếu gia ta càng đập thình thịch thế này.

Cứ cảm thấy...

Sắp có chuyện xảy ra.

Vệ Thừa Đông nghĩ ngợi một lát rồi nhảy xuống ngựa, ném cương cho Phúc Lai: "Ngươi đứng đây đợi, đừng đi theo."

Mặt Phúc Lai xanh mét.

Ban ngày ban mặt lại đi Đào Hoa Nguyên làm gì, lỡ ai nhìn thấy thì cái ghế ở Hàn Lâm Viện cũng chẳng giữ nổi.

"Thiếu gia..."

"Câm mồm!"

Vệ Thừa Đông ném lại một câu rồi sải bước đi tiếp.

Đi được một quãng, từ xa đã thấy mấy nha dịch đeo đao đang đứng trước cửa Đào Hoa Nguyên, dán niêm phong lên cửa.

Thảo nào tim đập thình thịch suốt cả quãng đường.

Hóa ra Đào Hoa Nguyên đã chính thức bị quan phủ niêm phong.

Vệ Thừa Đông theo phản xạ muốn quay đầu chuồn thẳng, nhưng trong lòng lại có tiếng nói thôi thúc: Chạy cái gì mà chạy, đi nghe ngóng xem người bên trong sống c.h.ế.t thế nào đã chứ.

Không đúng.

Thẩm Nghiệp Vân và Kỷ chưởng quầy sống hay c.h.ế.t thì liên quan gì đến mình?

Bọn họ c.h.ế.t đi thì càng tốt, mình coi như thoát kiếp làm thư đồng.

Vệ Thừa Đông đứng c.h.ế.t trân tại chỗ một lúc, rồi c.ắ.n răng dậm chân.

Thiếu gia ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa như thế.

Đi.

Vệ Thừa Đông rảo bước tiến lên. Đột nhiên, không biết từ đâu lao ra một thằng bé ăn mày, va mạnh vào người hắn.

Vệ Thừa Đông bị tông lảo đảo, đang định mở miệng mắng thì cảm thấy trong lòng bàn tay bị nhét vật gì đó.

Cúi xuống xem, hóa ra là một mảnh giấy.

Trên giấy viết một địa chỉ.

Vệ Thừa Đông ngơ ngác.

Địa chỉ này là của ai?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.