Chốc lát sau.
Vẻ ngơ ngác trên mặt Vệ Thừa Đông tan biến.
Địa chỉ là của ai thì hắn không biết, nhưng nét chữ này của ai thì hắn rõ mồn một.
Là Thẩm Nghiệp Vân.
Hồi còn làm thư đồng, hắn đã từng thấy chữ này, còn thầm cảm thán trong lòng: Một tên què mà viết chữ đẹp thế này thì có tác dụng quái gì!
Vậy là Thẩm Nghiệp Vân đưa địa chỉ này, ý muốn hắn tìm tới đó sao?
Vệ Thừa Đông lười nghĩ nhiều, cứ theo trực giác mà làm.
Đi!
Tìm thấy Phúc Lai, hắn nhảy lên ngựa, vừa đi vừa hỏi đường, cuối cùng dừng lại trước một căn nhà.
Hắn nhìn địa chỉ trên tay, lại nhìn căn nhà này.
Ừm, là đây rồi.
Không cần Phúc Lai gõ cửa, Vệ Thừa Đông tự mình gõ.
Gõ vài cái, cửa mở, một gương mặt quen thuộc ló ra.
Là Kỷ chưởng quầy.
Kỷ chưởng quầy thấy là hắn bèn mở hé cửa, Vệ Thừa Đông sợ bị người ta nhìn thấy nên lách người vào ngay.
"Đông gia đâu?"
"Đi theo ta!"
Vệ Thừa Đông theo Kỷ chưởng quầy đi một đoạn, vào đến một cái sân.
Kỷ chưởng quầy chỉ tay: "Vào đi, đông gia đang ở thư phòng."
Thôi xong.
Lại cái kiếp thư đồng.
Vệ Thừa Đông bước qua ngạch cửa, không hiểu sao mí mắt phải giật liên hồi.
Gì thế này, hôm nay hết tim đập lại đến mắt giật, có để cho người ta yên không hả?
Vào thư phòng, Thẩm Nghiệp Vân không ngồi xe lăn như mọi khi mà đang ngồi xếp bằng trên sập.
Trên sập đặt một cái bàn nhỏ, bên trên có hai chén trà.
Thẩm Nghiệp Vân chỉ vào chỗ đối diện: "Ngồi!"
Ta bây giờ thân phận là thư đồng, có tư cách gì mà ngồi.
Vệ Thừa Đông cười gượng một cái: "Đông gia, ngài tìm ta..."
"Ngồi!"
Vệ Thừa Đông nhìn sắc mặt âm trầm của Thẩm Nghiệp Vân, đành ghé nửa cái m.ô.n.g ngồi xuống.
Lúc này, Thẩm Nghiệp Vân bỗng nhếch mép cười: "Vệ Thừa Đông, Đào Hoa Nguyên bị niêm phong rồi. Từ ngày mai, ngươi cứ đến thẳng đây."
Vệ Thừa Đông còn chưa kịp bày tỏ chút tiếc thương cho Đào Hoa Nguyên thì Thẩm Nghiệp Vân đã bồi thêm: "Ngoài việc làm thư đồng, ngươi phải đem tất cả những gì nhìn thấy, nghe thấy ở Hàn Lâm Viện, bất kể chuyện lớn nhỏ, báo lại hết cho ta."
Hả?
Vệ Thừa Đông suýt thì trượt khỏi cái chỗ ngồi chông chênh kia.
Tai mình không có vấn đề gì chứ? Bảo mình đem chuyện ở Hàn Lâm Viện báo lại hết cho hắn?
Vệ Thừa Đông cười khẩy: "Thẩm đông gia, ngài định bảo ta làm..."
"Suỵt!"
Thẩm đông gia đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng: "Đông gia nói còn chưa hết, ngươi phải kiên nhẫn nghe cho xong đã."
Hừ!
Bản thiếu gia khách sáo nên mới gọi một tiếng đông gia, giờ Đào Hoa Nguyên bị phong, Thái t.ử sắp bại rồi, ngươi còn ra vẻ ta đây cái gì.
Nếu không phải vì muốn nghe ngóng...
Vệ Thừa Đông nén giận, cười híp mắt: "Đông gia cứ nói."
Thẩm Nghiệp Vân đổi giọng: "Vệ Thừa Đông, ngươi thấy trong Bắc viện của Đào Hoa Nguyên, ngoài hoa cỏ ra thì còn có cái gì?"
Vệ Thừa Đông nằm mơ cũng không ngờ hắn lại hỏi câu này, nhất thời ngẩn ra.
Hồi lâu sau, hắn lanh trí đáp: "Bắc viện ngoài hoa cỏ thì đương nhiên còn có khách quý của đông gia rồi."
"Nói đúng một nửa."
Thẩm Nghiệp Vân rướn người về phía trước: "Một nửa là khách quý, một nửa là ám vệ."
Sắc mặt Vệ Thừa Đông biến đổi.
Mẹ ơi.
Nguy hiểm quá.
Nếu không phải đã biết tỏng ngươi là người của Thái t.ử thì ta đã bị câu này dọa c.h.ế.t khiếp rồi.
Thẩm Nghiệp Vân ơi là Thẩm Nghiệp Vân.
Ngươi giấu không nổi nữa nên định chơi bài ngửa với ta đấy à?
Vệ Thừa Đông cố tình kêu lên "Ái chà": "Đông gia, Đào Hoa Nguyên chúng ta làm ăn trong sạch, sao có thể..."
"Đúng thế."
Thẩm Nghiệp Vân ngắt lời: "Sao có thể để cho vài người đi rồi quay lại, sau đó lại tình cờ... nghe lén được những lời đó chứ!"
Ầm!
Mười tám đạo thiên lôi đ.á.n.h xuống, khiến Vệ Thừa Đông cháy đen thui từ trong ra ngoài.
Thảo nào hôm đó hắn núp ngoài cửa nghe lén, cứ thấy mọi chuyện thuận lợi đến mức khó tin.
Nhưng vì nội dung nghe được quá chấn động nên hắn bỏ qua chi tiết đó.
Hóa ra.
Cái vận may mà hắn tưởng bở, chỉ là do người ta cố tình ném cho hắn.
Vệ Thừa Đông day day huyệt thái dương đang đau nhức, ánh mắt dò xét gương mặt Thẩm Nghiệp Vân.
Thảo nào làm được mưu sĩ cho Thái tử, cái đầu óc này, cái sự toan tính này...
Quả là thế gian hiếm có.
So với hắn ta, Vệ Thừa Đông này non nớt cứ như cọng hành.
"Cọng hành họ Vệ" trưng ra bộ mặt dày đã được ta luyện ở Đào Hoa Nguyên, cười hề hề: "Thẩm đông gia, nói thẳng đi, muốn ta làm gì?"
Thẩm Nghiệp Vân nhìn thẳng vào mắt hắn: "Vẫn câu nói đó, Hàn Lâm Viện có bất cứ động tĩnh gì, đều phải về báo cho ta."
Lần thứ hai nghe lại câu này, trong lòng Vệ Thừa Đông nảy sinh một suy tính khác.
Với sự thông minh của Thẩm Nghiệp Vân, số người bị hắn ngầm mua chuộc chắc chắn không ít.
Tại sao lại là mình?
Tại sao lại là Hàn Lâm Viện?
Ái chà!
Bàn tay đặt trên đầu gối của Vệ Thừa Đông run lên bần bật.
Hắn hiểu rồi. Hoàng đế muốn soạn thảo bất cứ chiếu chỉ nào thì đều phải qua tay hai vị Đại học sĩ Nội các ở Hàn Lâm Viện bọn họ.
"Ngài là muốn biết Hoàng đế định khi nào hạ chiếu phế Thái tử."
Tim Vệ Thừa Đông đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đồ điên, ngươi dám nói chứ ta còn không dám nghe đây này.
Tim đập đến cực hạn rồi dần chậm lại, Vệ Thừa Đông bỗng chốc bình tĩnh đến lạ.
Hắn suy tư một lát rồi ghé đầu tới gần: "Thẩm đông gia, ta chỉ là lính mới tò te ở Hàn Lâm Viện, chuyện của mấy vị tai to mặt lớn đó..."
"Chỉ cần chịu để ý, dụng tâm một chút, chuyện của người lớn cũng có thể nhìn ra được đôi phần."
Toàn thân Vệ Thừa Đông căng cứng: "Vậy... nếu ta không nói cho ngài thì sao?"
"Vậy thì xin lỗi nhé."
Trên mặt Thẩm Nghiệp Vân thoáng vẻ tiếc nuối.
"Ngày nào đó Cẩm Y Vệ tìm đến ta, ta chỉ đành khai với họ rằng Vệ đại thiếu gia là cánh tay phải đắc lực của ta vậy."
"Ngươi..."
"Ngươi chắc chắn sẽ nghĩ, ông nội cậu đã dâng huyết thư rồi, sẽ chẳng ai tin lời ta."
Thẩm Nghiệp Vân nhìn chằm chằm Vệ Thừa Đông không chớp mắt, chợt cười khẽ.
"Nhưng ngươi đừng quên, Vệ Tứ cũng là thúc thúc ruột của ngươi. Hắn trước nay vẫn luôn là người của Thái tử. Ta cũng có thể nói, ngươi chịu ảnh hưởng từ thúc mình nên mới..."
Mới cái tổ tông mười tám đời nhà ngươi.
Vệ Thừa Đông c.h.ử.i thầm trong bụng.
"Ngô Toan đã bị bắt rồi, nếu hắn khai ra ta, e là ta cũng chẳng còn bao lâu nữa."
Thẩm Nghiệp Vân thở dài thườn thượt.
"Vệ Thừa Đông à, ta có một cái tật, nói tốt không phải tốt, nói xấu cũng chẳng phải xấu, đó là niệm tình cũ."
Niệm cái con khỉ mốc.
Vệ Thừa Đông tức đến đau tim đau gan, chỗ nào cũng đau, không thốt nên lời.
"Tiểu thúc của ngươi và ta đều là mưu sĩ của Thái tử. Chỉ có điều, hắn ở ngoài sáng, ta trong tối. Nhưng dù một sáng một tối, ta và hắn cũng được coi là bạn bè không tệ."
Thẩm Nghiệp Vân quay đầu nhìn ra cửa sổ, giọng nói nhẹ bẫng như khói: "Nể mặt tiểu thúc ngươi, ta có thể cho ngươi một con đường sống."
Ta cảm ơn mười tám đời tổ tông nhà ngươi.
Vệ Thừa Đông nghiến răng ken két.
Đồ khốn, nếu thật sự nể mặt tiểu thúc ta thì ngươi đã chẳng bắt ta làm gã sai vặt, làm thư đồng, càng không điên cuồng ép ta làm cái này cái nọ, xoay ta như chong chóng thế này.
Hồi lâu sau, hắn rít qua kẽ răng từng chữ một.
"Thẩm Nghiệp Vân, nếu chiếu thư phế Thái t.ử ban xuống, ngài định làm gì?"
"Đó không phải việc ngươi nên hỏi."
Vệ Thừa Đông cười âm hiểm.
"Muốn ta cam tâm tình nguyện làm việc cho ngài thì tốt nhất ngài nên nói rõ ràng. Nếu không, lúc ngài khai ta ra, ta cũng có thể nói là do ngài ép buộc ta."
Thẩm Nghiệp Vân hơi sững lại, ánh mắt nhanh chóng quay về phía Vệ Thừa Đông.
Vệ Thừa Đông nhún vai bất lực.
"Dù sao thì tờ giấy bán thân trắng đen rõ ràng kia, có dấu tay của ta, cũng có cả dấu tay của Thẩm Nghiệp Vân ngài mà."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]