"Chính là lấy ý từ câu thơ đó."
Vẻ hổ thẹn trên mặt Từ Hành càng lúc càng đậm.
"Vì là con gái duy nhất, nên từ nhỏ ta đã nuôi dạy con bé hệt như một đứa con trai: đọc sách, biết chữ, xem sổ sách, quản lý gia đình... thứ gì ta cũng bắt nó phải học.
Năm con bé tám tuổi, ta đã nói rõ với nó: Mẹ con không thể sinh nở được nữa, con là độc đinh, tương lai chỉ có hai con đường để đi.
Con đường thứ nhất, là cha và mẹ sẽ nhận nuôi một bé trai trong họ về làm con thừa tự, để sau này kế thừa gia nghiệp nhà họ Từ. Con đi lấy chồng, cũng có huynh đệ tỷ muội nhà mẹ đẻ mà nương tựa.
Con đường thứ hai, là giống như tổ mẫu con, kén một người con rể tài giỏi về ở rể, gánh vác gia nghiệp.
Đình Nguyệt nói với ta: 'Cha, thực ra con còn con đường thứ ba'."
Ninh Phương Sinh tiếp lời: "Tìm một người thật thà an phận, sinh lấy một mụn con, tốt nhất là con trai, sau đó dốc toàn lực của cả gia tộc để nuôi dạy đứa bé đó thành tài."
"Người chặt duyên quả nhiên thông minh, con bé đã nói y hệt như vậy."
Mới tám tuổi?
Tám tuổi đã biết mình phải tìm người thế nào, phải sống cuộc đời ra sao...
Vệ Đông Quân và Trần Khí đưa mắt nhìn nhau. Xem ra Từ Hành cũng giống cha mình, trong khoản dạy con đều cực kỳ lợi hại.
"Người ta chọn cho con bé họ Vương, tên Hồng Nghiệp. Vương Hồng Nghiệp mồ côi cha mẹ, được chú ruột nuôi lớn, tính tình đoan chính, ôn hòa, thật thà và an phận.
Vợ chồng chúng nó tình cảm rất tốt. Trước khi ta c.h.ế.t, dưới gối chúng nó đã có đủ nếp đủ tẻ."
Từ Hành ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Việc học vỡ lòng của cháu trai là do ta dạy. Ta thấy thằng bé tuy không phải là rường cột nước nhà, nhưng để chống đỡ nhà họ Từ thì dư sức. Âu cũng là trời phù hộ nhà họ Từ ta."
Nghe đến đây, Ninh Phương Sinh đột nhiên hỏi một câu xoáy vào tim:
"Từ Đình Nguyệt có biết ông định tìm c.h.ế.t không? Nàng ấy nỡ để ông đi vào chỗ c.h.ế.t sao?"
"Con bé biết."
Yết hầu Từ Hành khẽ động, hốc mắt dần ươn ướt.
"Đêm hôm đó, ta gọi con bé vào thư phòng, nói với nó rằng ngày mai cha phải đi làm một việc. Nghe xong, suốt cả một tuần trà con bé không nói năng gì, chỉ có nước mắt là cứ lã chã tuôn rơi."
Ninh Phương Sinh: "Rồi sao nữa?"
"Rồi nó hỏi ta: 'Cha, việc này còn quan trọng hơn con, hơn cháu nội cha sao?'
Ta bảo: 'Không quan trọng bằng hai mẹ con con, nhưng nếu cha không làm, e rằng nửa đời còn lại khó mà có được một nụ cười'.
Tiếp đó, nó lại hỏi: 'Cha, việc này cha đã nghĩ kỹ chưa? Có hối hận không?'
Ta đáp: 'Cha đã nghĩ vô số lần rồi, không có gì để hối hận cả'.
Cuối cùng, con bé nói: 'Dưới cửu tuyền, nếu mẹ biết chuyện, mẹ sẽ đau lòng lắm đấy'."
Từ Hành cười khổ nhìn Ninh Phương Sinh: "Con bé đó cũng biết cách chọc vào tim ta lắm."
Ninh Phương Sinh dời ánh mắt đi chỗ khác: "Ông trả lời thế nào?"
Từ Hành im lặng hồi lâu mới mở miệng:
"Ta bảo: 'Nếu mẹ con còn sống, bà ấy nhất định sẽ đau lòng c.h.ế.t mất, nhưng bà ấy sẽ không cản. Vì bà ấy biết có cản cũng không được, nên sẽ thuận theo ý cha'."
Ninh Phương Sinh nhíu mày: "Từ Đình Nguyệt cứ thế mà buông tay sao?"
Từ Hành gật đầu: "Bởi vì con bé biết, nó cũng không cản được."
Ánh mắt Ninh Phương Sinh nheo lại: "Đã không cản được, vậy thì người có chấp niệm đáng lẽ phải là cô ấy. Người thân nếu có chấp niệm thì có thể báo mộng, ông có báo mộng không?"
"Không cần báo mộng đâu, người đó không phải là con bé."
Trong khách đ**m, tất cả mọi người đều giật mình.
Vệ Đông Quân buột miệng: "Sao ông chắc chắn thế?"
"Hôm đó nó tiễn ta, tiễn mãi đến tận cửa cung. Câu cuối cùng nó nói với ta là: 'Cha cứ yên tâm đi đi, nhà họ Từ đã có con rồi'."
Trên gương mặt Từ Hành ẩn hiện nét kiêu hãnh.
"Con gái do Từ Hành ta dạy dỗ, xương cốt cũng cứng rắn lắm. Nó sẽ nhớ thương ta, sẽ hoài niệm ta, nhưng tuyệt đối sẽ không sinh ra chấp niệm.
Lúc mẹ nó mất, nó còn quay ngược lại an ủi ta, bảo là mẹ lên trời trước để lo chỗ an cư cho hai cha con mình."
Khá khen cho một Từ Đình Nguyệt thấu tình đạt lý.
Vệ Đông Quân cảm động suýt trào nước mắt, vội liếc sang nhìn Trần Thập Nhị bên cạnh.
Hai hàng lệ nóng hổi đang lăn dài trên má hắn.
Thôi xong. Tám phần mười là lại nhớ cha rồi.
"Từ Hành."
Giọng Ninh Phương Sinh lạnh lùng vang lên.
"Chuyện quá khứ ông kể đến giờ, không có lấy một người nào mang chấp niệm với ông cả. Thời gian không còn nhiều, ông nói thẳng đi, ông nghi ngờ ai đang có chấp niệm với mình?"
"Đúng, đúng, đúng."
Vệ Đông Quân vội vàng hùa theo: "Ông liệt kê ra vài người, nói qua về mối quan hệ với họ xem nào. Phạm vi thu hẹp lại thì chúng ta mới dễ điều tra chứ."
Trần Khí quệt nước mắt: "Nếu không thì chẳng khác nào mò kim đáy bể, bảy ngày sao mà đủ được."
Dưới sự thúc giục dồn dập của cả ba người, khuôn mặt cương nghị của Từ Hành vẫn trơ ra như đá.
Hắn thế mà lại... im lặng thêm lần nữa.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Vệ Đông Quân sốt ruột muốn dậm chân: Sao lại im lặng rồi, mau nói đi chứ!
Trần Khí đưa mắt nhìn Ninh Phương Sinh: Nhanh, ngươi giục hắn thêm câu nữa đi.
Ninh Phương Sinh nhận được tín hiệu, vừa định mở miệng thì Từ Hành bất ngờ bước đến trước mặt Vệ Đông Quân, nhìn nàng chằm chằm.
Vệ Đông Quân cạn lời, vội đứng dậy: "Từ đại nhân à, ông nhìn ta làm cái gì? Mau khai tên người huynh nghi ngờ ra đi chứ."
"Phía ta chỉ có duy nhất một người."
"Là ai?"
"Ngoại tổ phụ ngươi, Vệ Quảng Hành!"
Hả?
Cái gì?!
Không đùa đấy chứ?!?
Vệ Đông Quân kinh ngạc đến mức mắt muốn rớt xuống đất, một ngụm nước bọt nghẹn ứ ở cổ họng, nuốt xuống khó khăn như nuốt máu.
"Sao lại là tổ phụ ta được?"
"Phải đấy." Trần Khí nhảy dựng lên: "Tổ phụ nàng ấy với ông hình như đâu có liên quan gì?"
Từ Hành cười lạnh: "Cùng làm quan trong triều, sao lại không có liên quan?"
Vệ Đông Quân phản ứng cực nhanh: "Vậy ông nói đi, hai người có quan hệ gì?"
Từ Hành đáp: "Quan hệ gì thì phải dựa vào các người đi điều tra chứ?"
Vệ Đông Quân: "..."
"Từ Hành."
Ninh Phương Sinh chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt Từ Hành, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
"Hậu quả của việc Chặt duyên thất bại là hồn phi phách tán, hình như ngay từ đầu ta đã nói với ông rồi."
"Không sai."
Khoảng cách hai người rất gần, Từ Hành phải hơi ngẩng cằm lên mới có thể đối mắt với Ninh Phương Sinh.
Giọng hắn trầm đục, nhả ra từng chữ một:
"Nghe gió thét gào tám trăm bận mới biết thế nào là nhân gian. Bảy năm ở Thành Uổng Tử, người ta nhớ thương nhất là hai mẹ con họ.
Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cùng họ đi chung một đoạn đường. Người chặt duyên, ta sẽ không mang kiếp sau của mình ra đùa giỡn đâu."
Đồng t.ử Ninh Phương Sinh khi nghe thấy hai chữ "kiếp sau" bỗng co rút lại.
Phải rồi. Ai mà muốn hồn phi phách tán chứ?
Còn đồng t.ử của Vệ Đông Quân thì rung lên dữ dội khi nghe thấy hai chữ "đùa giỡn".
Chẳng lẽ... Thật sự là tổ phụ mình?
Lúc này, chỉ thấy Từ Hành vươn tay, đặt một vật lên bàn.
"Ta nghe người ở Thành Uổng T.ử nói, Chặt duyên cần có thù lao. Người chặt duyên, đây là thù lao ta trả cho ngài."
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía chiếc bàn.
Đây là cái gì?
Chưa kịp nhìn rõ vật đó là gì, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng "Rầm" thật lớn.
Cánh cửa khách đ**m vốn đang đóng chặt, lại bị thứ gì đó tông mạnh mở toang.
Trong chớp mắt, từng mảng sương mù dày đặc cuồn cuộn tràn ra ngoài cửa.
Hai cánh cửa gỗ bỗng chốc dịch chuyển về phía chiếc bàn vuông, chỉ trong nháy mắt đã di dời ra sau lưng Từ Hành.
Một luồng hàn khí âm u lạnh thấu xương từ trong cánh cửa ùa ra.
Từ Hành mỉm cười nhẹ với Ninh Phương Sinh. Nụ cười ấy có chút cảm thương, lại có chút ảm đạm.
Sau đó, hắn xoay người, bước một chân vào trong cánh cửa đó.
Bên trong cánh cửa, không phải là nhân gian.
Đó là Thành Uổng Tử.
Thời hạn một canh giờ cuối cùng cũng đã hết.
Cánh cửa gỗ "Rầm" một tiếng đóng sầm lại.
Vệ Đông Quân và Trần Khí chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, như rơi vào một hố đen băng giá sâu không thấy đáy, rồi không còn biết gì nữa.
Trước khi mất đi ý thức, Vệ Đông Quân còn kịp thầm rủa trong lòng một câu:
Cái tên đáng c.h.é.m ngàn đao này. Nói hươu nói vượn một hồi, thế mà tuyệt nhiên không nói hắn và tổ phụ có quan hệ gì!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]