Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 559: Phân Tích




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ninh Phương Sinh kể xong giấc mơ của mình. Trong phòng không một ai lên tiếng, người này nhìn người kia, ai nấy đều ngơ ngác.

Trần Khí vê vê cằm: “Cái hiệp một của giấc mơ này, cũng chẳng nhìn ra Vệ Quảng Hành có chấp niệm gì với Từ Hành nhỉ?”

Tiểu Thiên Gia hùa theo: “Ta cũng chẳng nhìn ra.”

Ninh Phương Sinh cố tình hỏi: “Sao lại nói thế?”

Trần Khí đáp: “Rõ ràng quá còn gì. Từ Hành đập đầu c.h.ế.t ngay tại trận, đổi lại là các người, tự nhiên có người c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trước mặt mình, có sốc không? Có sợ hãi không? Có kinh hoàng không?”

Tiểu Thiên Gia tiếp lời: “Đằng này Vệ Quảng Hành mặt chẳng có tí biểu cảm nào, cứ lạnh tanh như tiền, thế là rõ ràng không bình thường rồi.”

Ninh Phương Sinh lúc này mới gật đầu: “Đó cũng là chỗ ta thấy khó hiểu nhất. Vệ Đông Quân, ngươi thấy sao?”

“Ta thấy phân tích của Thập Nhị và Tiểu Thiên Gia đúng. Từ Hành nói người có chấp niệm với ông ấy là tổ phụ. Bất kể quan hệ giữa hai người họ là gì, hận cũng được, thù cũng được, thì cũng không thể có chuyện Từ Hành c.h.ế.t sờ sờ trước mặt tổ phụ mà ông ấy lại dửng dưng vô cảm như thế được.”

Vệ Đông Quân còn một câu giấu trong lòng chưa nói ra. Trong ký ức của nàng, tổ phụ tuy uy nghiêm nhưng không phải là người vô cảm. Ngược lại. Cảm xúc của ông mãnh liệt hơn bất cứ ai. Ví dụ như ở "hiệp hai" của giấc mơ.

“Hay là… mọi người nghe giấc mơ của ta trước đã.” Ánh mắt cả ba người lập tức đổ dồn về phía Vệ Đông Quân.

Vệ Đông Quân hít sâu một hơi, kể lại tường tận những gì diễn ra trong phần sau của giấc mơ. Kể xong, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng. Vẻ mặt ai nấy đều trở nên nghiêm trọng.

Sao cứ có cảm giác chuyện này sai sai ở đâu đó. Cái câu thơ c.h.ử.i người thâm nho kia, tại sao lại thốt ra từ miệng Vệ Tứ gia? Vệ Tứ và Từ Hành… có quen biết nhau sao?

Vệ Đông Quân nhìn biểu cảm của ba người trước mặt: “Có phải mọi người đang nghĩ, Tiểu thúc ta và Từ Hành liệu có quen biết nhau không?”

Trần Khí gật đầu: “Nếu không thì sao Tiểu thúc ngươi biết câu cửa miệng của Từ Hành?” Tiểu Thiên Gia cũng gật: “Lại còn c.h.ử.i thuận miệng như thế nữa.”

“Mấu chốt của vấn đề nằm ở chỗ…” Ninh Phương Sinh gõ nhẹ lên mặt bàn: “Từ Hành tuy hay c.h.ử.i người, nhưng rất ít khi dùng đến câu thơ đó. Ông ấy chỉ mắng câu đó khi có hai tiền đề. Tiền đề thứ nhất, ông ấy phẫn nộ đến tột cùng. Tiền đề thứ hai, ông ấy thất vọng tột cùng về người đó, việc đó. Và quan trọng nhất là…”

Cả ba người đồng thanh: “Là gì?”

Ninh Phương Sinh: “Với người và việc không liên quan, ông ấy tuyệt đối không dùng câu đó. Phải là người quan trọng, việc quan trọng, ông ấy mới nói.”

Vệ Đông Quân và Trần Khí lặng lẽ nhìn nhau. Nói cách khác, Ninh Phương Sinh đối với Từ Hành là người vô cùng quan trọng. Hơn nữa… Còn là kẻ thù! Đây là cái kiểu quan hệ thần thánh gì vậy?

Tiểu Thiên Gia đột nhiên thắc mắc: “Ý của Tiên sinh là, câu c.h.ử.i này của Từ Hành, không có nhiều người biết?”

Ninh Phương Sinh nhắm mắt lại, khi mở ra, ánh mắt vô cùng sáng rõ, giọng điệu cũng đầy chắc chắn: “Nhìn khắp thiên hạ này, số người bị ông ấy dùng câu đó để mắng chưa đếm hết một bàn tay. Nhưng những kẻ từng bị ông ấy mắng, sẽ phải nghe đi nghe lại câu đó. Cho nên ta mới bảo đó là câu cửa miệng.”

Trần Khí suy đoán: “Chẳng lẽ Vệ Tứ gia từng bị Từ Hành mắng?”

“Vấn đề là…” Vệ Đông Quân nhíu mày: “Tổ mẫu ta từng nói, trước khi Từ Hành c.h.ế.t, Tiểu thúc chưa bao giờ nhắc đến ông ấy. Chỉ đến trận cãi vã đó, cái tên Từ Hành mới xuất hiện trên môi Tiểu thúc.”

Trần Khí lắc đầu: “Chỉ dựa vào việc ông ấy phản ứng dữ dội trước cái c.h.ế.t của Từ Hành, lại còn nói những lời cay độc với Vệ lão gia như thế, ta thấy chưa chắc đâu. Ninh Phương Sinh, ngươi thấy sao?”

Ninh Phương Sinh trầm ngâm giây lát: “Ta cũng thấy chưa chắc.”

Vệ Đông Quân: “Lý do?”

Ninh Phương Sinh: “Là câu nói kia.”

Vệ Đông Quân: “Câu nào?”

Ninh Phương Sinh: “Cha so với TỪ CÔNG, chỉ là một tên hề nhảy nhót!”

Máu trong người Vệ Đông Quân dồn hết l*n đ*nh đầu: “Ta hiểu rồi, là cách xưng hô đó… Từ Công.”

“Nếu là người lạ, cùng lắm chỉ gọi một tiếng Từ đại nhân. Gọi là Từ Công, hoặc là xuất phát từ sự tôn kính, hoặc là có chút nguyên nhân sâu xa.” Ninh Phương Sinh im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Lúc nãy khi tổ mẫu ngươi kể lại câu đó, ta đã ngờ ngợ thấy không đúng, nhưng không nghĩ sâu. Vì cái c.h.ế.t của Từ Hành quá bi tráng, ta cứ tưởng Vệ Tứ gia nảy sinh lòng kính trọng. Giờ xem ra, chưa chắc đã phải vậy.”

Đúng là chưa chắc. Vệ Đông Quân nhìn Trần Khí: “Lúc ấy ta cũng có cảm giác như vậy. Tiểu thúc ta có phải quen biết Từ Hành không mà lại bênh vực ông ấy đến thế.”

“Thực ra ta cũng có cảm giác đó. Nói trước nhé, ta không phải vuốt đuôi, mà là suy bụng ta ra bụng người.” Trần Khí nghiêm túc nói: “Gan ta cũng thuộc dạng to, nhưng dù có to đến mấy, ta cũng không dám nói chuyện với cha ta kiểu đó. Trừ khi là vì một người rất quan trọng. Ví dụ như Vệ Đông Quân ngươi chẳng hạn.”

Trong lòng Vệ Đông Quân dâng lên một dòng nước ấm. Vừa định cảm thán một câu thì Trần Khí bất thình lình bồi thêm: “Ví dụ như ngươi gặp đại nạn, bị tàn phế hay c.h.ế.t toi rồi chẳng hạn.”

Vệ Đông Quân sa sầm mặt mũi: “……” Ta cảm ơn ngươi nhiều nhé!

“Tiên sinh?” Tiểu Thiên Gia rụt rè lên tiếng: “Sao con cảm giác chúng ta đang lạc đề rồi thì phải?”

Như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Mí mắt Ninh Phương Sinh giật một cái. Đúng vậy, lạc đề quá xa rồi.

“Chuyện Vệ Tứ và Từ Hành có quen nhau hay không, tạm thời gác sang một bên. Bây giờ cái chúng ta cần thảo luận là: Trong nửa sau của giấc mơ, có nhìn ra Vệ lão gia có chấp niệm gì với Từ Hành không?”

Nói xong câu này, chính Ninh Phương Sinh cũng ngẩn người. Nửa sau giấc mơ chỉ có hai cha con Vệ Quảng Hành, bọn họ cãi nhau vì Từ Hành, chứ làm gì thấy chấp niệm nào của ông già với người c.h.ế.t đâu?

Vệ Đông Quân thấy Ninh Phương Sinh ngẩn ra, bèn quyết định nói lên nghi hoặc khác trong lòng mình.

“Trong nửa sau giấc mơ, Tiểu thúc có nói một câu: ‘Từ Hành mà không c.h.ế.t, đám người các ông làm sao leo lên cao được?’. Câu này nghe như thể… tổ phụ mong Từ Hành c.h.ế.t đi cho rảnh nợ vậy.”

Trần Khí nhíu mày: “Bỏ chữ ‘như thể’ đi. Ông ta đúng là mong Từ Hành c.h.ế.t quách đi còn gì.”

Vệ Đông Quân: “Đã mong người ta c.h.ế.t, thì còn chấp niệm nỗi gì?”

Dứt lời, cả phòng rơi vào trầm mặc. Đúng thế. Chẳng nhìn ra tí chấp niệm nào sất.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh ngưng trọng: “Không ai lấy chuyện hồn phi phách tán ra để đùa giỡn cả. Cho nên chúng ta phải rà soát lại giấc mơ của Vệ Quảng Hành một lần nữa. Vệ Đông Quân, ngươi nói trước đi.”

Vệ Đông Quân lắc đầu: “Ninh Phương Sinh, nửa đầu giấc mơ là của ngươi, ngươi nói trước. Nửa sau để ta.”

Ninh Phương Sinh lập tức hiểu ý nàng.

“Thập Nhị và Thiên Tứ chỉ nghe chúng ta miêu tả lại. Mà miêu tả thì có thể sai lệch, cách hiểu của họ cũng có thể sai lầm.” Vệ Đông Quân tiếp lời: “Còn chúng ta là tận mắt thấy, tận tai nghe. Không ai có cảm nhận rõ ràng và trực tiếp hơn hai ta cả.”

Họ? Chúng ta? Trần Khí và Tiểu Thiên Gia nhìn nhau trân trân.

Trong phòng có đúng bốn mống mà cũng chia bè kết phái được.

Các người là "Phái Nhập Mộng", còn chúng ta là "Phái Canh Cửa" chắc?

Hai người đồng thời lườm một cái rõ dài xuống đất. Xì!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.