Đây cũng là điểm Vệ Đông Quân khó hiểu nhất.
Hứa Tận Hoan và Thẩm Nghiệp Vân, một người ở kinh thành, một người ở Tấn Trung, căn bản là hai kẻ b.ắ.n đại bác cũng không tới.
“Tại sao ngươi lại nhắc đến Hứa Tận Hoan?”
“Vì ân sư của bọn họ đều là Từ Hành.”
Ninh Phương Sinh cười nhạt: “Theo hiểu biết của ta về Từ Hành, ông ta thường dùng một người xuất sắc để khích lệ một người khác.”
Vệ Đông Quân hiểu rồi.
Vì hồi nhỏ, mẹ nàng cũng thường lấy đại tỷ ra để khích lệ nàng.
“Nói cách khác, Hứa Tận Hoan chưa chắc đã biết đến sự tồn tại của Thẩm Nghiệp Vân, nhưng Thẩm Nghiệp Vân chắc chắn biết rõ quá khứ của Hứa Tận Hoan.”
Ninh Phương Sinh gật đầu: “Hứa Tận Hoan thân thế tàn phế, Thẩm Nghiệp Vân chân tàn phế, hai người kẻ tám lạng người nửa cân, đều là kẻ sa lầy trong bùn, chẳng ai hơn ai là mấy.”
Vệ Đông Quân tiếp lời: “Hứa Tận Hoan có thể từng bước leo lên, trở thành họa sư lừng danh, vậy thì đứng ở góc độ Từ Hành, ông ấy cảm thấy Thẩm Nghiệp Vân chắc chắn cũng làm được.”
“Thực ra ta cũng đang đ.á.n.h cược.”
Giọng Ninh Phương Sinh trầm xuống: “Nhưng nhìn phản ứng của Thẩm Nghiệp Vân, xem ra là cược đúng rồi.”
Vệ Đông Quân nhìn hắn với ánh mắt chân thành: “Cược đúng ở chỗ nào?”
“Một kẻ thông minh nhưng hai chân tàn tật, đa phần đều nhạy cảm và yếu đuối, bọn họ kỵ nhất là bốn chữ.”
“Chữ gì?”
“Thương hại, đồng cảm.”
Ninh Phương Sinh im lặng một chút.
“Đặc biệt là thiên tài như Thẩm Nghiệp Vân, mỗi lần chúng ta gặp hắn, chân hắn đều đắp chăn, chứng tỏ hắn rất để ý đến sự tàn tật của mình, cũng không muốn người khác sinh lòng thương hại.”
“Ý của ngươi là…”
Vệ Đông Quân chớp mắt mấy cái: “Hắn càng muốn Từ Hành nhận hắn làm đồ đệ là vì sự thông minh và nỗ lực của hắn, chứ không phải xuất phát từ lòng thương hại.”
Ninh Phương Sinh gật đầu: “Ta cố ý bóp méo sự thật này, là muốn cưỡng ép kéo sự chú ý của hắn từ phía Thái t.ử sang phía Từ Hành, thuận tiện cho việc đêm nay chúng ta nhập mộng.”
Vệ Đông Quân: “Vậy nên… hắn sẽ rất nhanh bình tâm trở lại?”
“Hắn mang theo một cơ thể như thế, dùng bảy năm để bố cục một việc, đủ thấy tâm tính kẻ này kiên cường đến mức nào.
Cái c.h.ế.t của Vệ Tứ là một phần của kế hoạch, Thẩm Nghiệp Vân sau khi bạn thân c.h.ế.t vẫn có thể cười nói vui vẻ như xưa, chứng tỏ hắn tàn nhẫn với bản thân đến dường nào.”
Ninh Phương Sinh nói đến đây, trong ánh mắt có sự dịu dàng mà chính hắn cũng không nhận ra.
“Nếu không phải đúng vào lúc nước sôi lửa bỏng này chúng ta thừa cơ xông vào, thì sự đả kích hôm nay căn bản chẳng có tác dụng gì với hắn.
Ngươi không thấy sao, cả khuôn mặt hắn đều trắng bệch, lộ rõ vẻ bệnh tật, gánh nặng trên vai hắn quá lớn, hắn đã là nỏ mạnh hết đà rồi.”
Vệ Đông Quân chợt nghĩ đến một chuyện: “Xem ra Tiền tỷ tỷ gả cho Thẩm Nghiệp Vân, chưa chắc đã là Thẩm Nghiệp Vân trèo cao?”
“Ta có một trực giác.”
Ninh Phương Sinh nhướng mày đầy ẩn ý: “Hôn sự giữa Tiền Nguyệt Hoa và Thẩm Nghiệp Vân, rất có thể là do Vệ Tứ đứng giữa làm mối.”
“Ngươi nói là… tiểu thúc ta cảm thấy Thẩm Nghiệp Vân đáng tin cậy, nên mới gửi gắm Tiền Nguyệt Hoa cho hắn?”
Ninh Phương Sinh nghiêng đầu: “Ngươi không thấy lần trước chúng ta ở Đào Hoa Nguyên, Thẩm Nghiệp Vân đối với Tiền Nguyệt Hoa có một sự dung túng trong im lặng sao?”
Vệ Đông Quân lần đầu tiên nghe thấy cụm từ “dung túng trong im lặng”.
Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại, hình như đúng là thế thật.
Khi Tiền tỷ tỷ nói chuyện, Thẩm Nghiệp Vân chỉ ngồi bên cạnh nhìn nàng ấy, mặc cho nàng ấy nói gì cũng không bao giờ lên tiếng cắt ngang.
Khi Tiền tỷ tỷ nói đến đoạn cao hứng, khóe miệng hắn còn thoáng hiện lên một nụ cười.
“Tuy hôn sự Tiền - Thẩm là vì mục đích liên hôn cho Thái tử, nhưng việc chấp nhận một người phụ nữ trong lòng chứa hình bóng kẻ khác, mà kẻ đó lại là huynh đệ tốt của mình…”
Ninh Phương Sinh thở dài thườn thượt: “Chỉ nhìn vào việc này thôi, Thẩm Nghiệp Vân tuyệt đối không phải nhân vật tầm thường.”
“Ninh Phương Sinh.”
Vệ Đông Quân không khỏi cảm thán: “Đúng là bị ngươi nói trúng rồi, hắn là kẻ giấu mình rất sâu.”
“Giấu sâu đến mấy cũng không giấu nổi mộng cảnh ban đêm. Vệ Đông Quân, chúng ta về Vệ gia trước, hội họp với đám Thập Nhị đã.”
“Rồi sao nữa?”
“Bảo Tiểu Thiên gia đi bao trọn một khách đ**m gần biệt viện của Thẩm Nghiệp Vân nhất.”
Vệ Đông Quân lo lắng: “Thẩm Nghiệp Vân bận đến mức ấy, chưa chắc hắn đã ngủ đâu.”
“Cho nên ta định bảo Mã Trụ đi tìm một người.”
“Ai?”
“Đại ca của ngươi.”
“Tìm huynh ấy làm gì?”
“Hắn hiện giờ là người duy nhất có thể tiếp cận bên cạnh Thẩm Nghiệp Vân.”
Vệ Đông Quân nhìn Ninh Phương Sinh, mắt mở to kinh ngạc: “Ngươi định bảo huynh ấy…”
Ninh Phương Sinh khẽ gật đầu.
…
Nửa canh giờ sau, xe ngựa dừng trước cửa Vệ phủ.
Hai người kẻ trước người sau xuống xe, bước lên bậc thềm, đi vào cửa nhỏ.
Vừa vào cửa, bước chân khựng lại.
Trước mặt có ba người đang đứng.
Trần Khí chống nạnh.
Vệ Trạch Trung trợn mắt giận dữ.
Tiểu Thiên gia bĩu môi.
Điểm chung duy nhất của ba người là ánh mắt sắc như dao, vèo vèo vèo phóng tới chỗ Vệ Đông Quân và Ninh Phương Sinh.
Cách ba người họ không xa, nơi góc tường, Mã Trụ đang rụt cổ, khom lưng, đứng im như con chim cút.
Cảnh tượng này…
Vệ Đông Quân đối phó không nổi, vươn tay đẩy mạnh Ninh Phương Sinh một cái.
Ninh Phương Sinh loạng choạng, đứng chắn ngay trước mặt ba người kia.
Hắn quay đầu nhìn Vệ Đông Quân một cái.
Vệ Đông Quân không khách khí trừng lại: Nhìn cái gì mà nhìn, lúc quan trọng thì đàn ông phải đứng ra chắn trước mặt phụ nữ chứ.
Cái trừng mắt này khiến Ninh Phương Sinh bất giác nhớ lại cảnh tượng lần đầu hai người gặp nhau.
Nha đầu này cũng mạnh miệng yếu lòng y như vậy.
Hắn mỉm cười trong lòng, quay mặt lại nhìn ba người trước mặt.
Được rồi.
Bẻ gãy từng chiếc đũa vậy.
“Thập Nhị.”
Trần Thập Nhị hất cằm lên, vẻ mặt như muốn nói: Các người đã tự ý hành động rồi còn mặt mũi nào gọi tên tục của ta?
Ninh Phương Sinh bước tới một bước: “Ngươi nghe ngóng được gì từ chỗ bạn bè rồi? Có tin tức gì hữu dụng thì nói nghe xem?”
Trần Thập Nhị nghẹn lời.
Hắn đúng là có nghe ngóng được vài chuyện, nhưng toàn là chuyện lông gà vỏ tỏi.
Vô dụng đến mức hắn chẳng còn mặt mũi nào mà nói ra.
Ninh Phương Sinh thấy hắn cứng họng, liếc mắt sang bên cạnh: “Trạch Trung, còn ngươi?”
Đôi mắt đang trợn trừng của Vệ Trạch Trung bỗng xẹp xuống.
Vị lão gia họ Thẩm kia nói ông ta một lòng tu đạo, không màng thế sự nữa, muốn hỏi chuyện Thẩm Nghiệp Vân thì đi tìm cha mẹ hắn mà hỏi.
Ninh Phương Sinh lại liếc mắt sang chút nữa: “Thiên Tứ, tiền tiêu rồi, tin tức đâu?”
“Tin tức thì có, nhưng toàn là chuyện mấy năm gần đây.”
Tiểu Thiên gia coi như cũng vớt vát được chút thể diện: “Mấy năm gần đây, Thẩm Nghiệp Vân…”
Ninh Phương Sinh lạnh lùng ngắt lời: “Ta chỉ muốn nghe chuyện liên quan đến Từ Hành.”
Đầu Tiểu Thiên gia rũ xuống bất lực.
Được rồi.
Chuyện liên quan đến Từ Hành, hắn chẳng moi được tí gì.
Trần Thập Nhị thấy cả Tiểu Thiên gia cũng héo hon, tức khí không biết trút vào đâu: “Ninh Phương Sinh, còn các người thì sao, có thu hoạch gì không?”
“Có!”
Vệ Đông Quân khí thế hiên ngang bước tới: “Gây sức ép thành công, tối nay chuẩn bị nhập mộng!”
Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn nàng thêm cái nữa.
Vệ Đông Quân nhếch miệng cười trừ.
Đừng keo kiệt thế chứ, lúc thắng lợi thì phải để phụ nữ ra mặt diễu võ dương oai một chút.
Trần Thập Nhị không cam tâm: “Nói chi tiết xem, các người gây sức ép kiểu gì mà thành công?”
“Giờ không rảnh.”
Ninh Phương Sinh thu lại ánh mắt, nghiêm giọng: “Thiên Tứ?”
“Có.”
“Bao trọn một khách đ**m gần biệt viện Thẩm gia nhất.”
“Rõ!”
Thiên Tứ đáp xong liền đi ra ngoài.
Ninh Phương Sinh: “Mã Trụ.”
Con chim cút rụt rè nhích chân: “Tiên sinh?”
Ninh Phương Sinh: “Ngươi lập tức chạy đến Hàn lâm viện một chuyến, tìm Vệ Thừa Đông, bảo hắn…”
“Tiểu Thiên gia, ngươi đi đâu đấy? Tiên sinh nhà ngươi đâu, ta có việc gấp cần tìm hắn.”
Bên trong ngạch cửa, sắc mặt tất cả mọi người đều biến đổi.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
Vệ Thừa Đông vậy mà lại về rồi!
Việc gấp?
Việc gấp gì cơ?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]