Vệ Thừa Đông lén lút chạy về.
Nguyên nhân chỉ có một.
"Ninh Phương Sinh, chiếu thư phế Thái t.ử chưa kịp đọc xong. Vào lúc mấu chốt, Cố Thiếu phó đã đứng ra cãi nhau to với Hoàng đế một trận, sau đó đập đầu vào cột, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe ngay tại chỗ."
Viện Thính Hương chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Tim Vệ Trạch Trung đập thình thịch: Trời đất ơi, vị Cố Thiếu phó này chán sống rồi sao?
Trần Khí vẻ mặt đầy nghi hoặc: Sao lại là đập đầu vào cột nữa vậy?
Vệ Đông Quân than thầm: Mẹ ơi, thế mà lại bị Ninh Phương Sinh đoán trúng phóc.
Thần sắc Ninh Phương Sinh vẫn không đổi: "Vậy thì... Cố Thiếu phó đã c.h.ế.t chưa?"
Vệ Thừa Đông: "Chưa c.h.ế.t, bị lão thái y Bùi Cảnh giật từ tay Diêm Vương trở về."
Đập đầu vào cột rồi mà vẫn cứu được sao?
Trong viện Thính Hương lại một lần nữa rơi vào im lặng.
Hồi lâu sau.
Vệ Trạch Trung lên tiếng: "Vẫn là lão thái y lợi hại!"
Trần Khí: "Lão thái y này gan thì bé thật, nhưng y thuật đúng là không chê vào đâu được."
Vệ Đông Quân: "Cố Thiếu phó đúng là mạng lớn, gặp đúng phiên trực của Bùi thúc."
Mày Ninh Phương Sinh khẽ nhíu lại.
Tin tức này xảy ra vào lúc lâm triều buổi sáng. Với tai mắt của Thẩm Nghiệp Vân, khi bọn họ tìm đến cửa thì hắn ta hẳn đã biết Cố Thiếu phó chưa c.h.ế.t.
Thảo nào hắn chỉ cho bọn họ thời gian một chén trà.
Không c.h.ế.t, uy lực của quân cờ Cố Thiếu phó bị giảm đi đáng kể, Thẩm Nghiệp Vân buộc phải lập tức đưa ra hàng loạt biện pháp ứng đối.
Nghĩ đến đây, Ninh Phương Sinh ngước mắt nhìn Vệ Thừa Đông: "Còn tin tức gì khác không?"
Tất nhiên là phải có chứ.
Nếu không thì đâu đáng để thiếu gia ta phải chạy một chuyến vất vả thế này.
Vệ Thừa Đông: "Ta còn nghe được một tin nữa."
Ninh Phương Sinh: "Tin gì?"
Vệ Thừa Đông quay đầu nhìn ra cửa, thấy cửa nẻo đã đóng chặt mới dám nói.
"Lúc này bên ngoài đang đồn ầm lên rằng sinh mẫu của Hoàng đế chỉ là một cung nữ hèn kém. Cung nữ đó họ Tống, năm xưa Thái hậu đã mượn bụng sinh con. Lại còn nói, sở dĩ Hoàng đế muốn phế Thái t.ử là để chọc tức Thái hậu, bởi vì năm xưa chính tay Thái hậu đã đưa Thái t.ử lên."
Đây lại là một tin tức khiến tất cả mọi người trong phòng phải nín lặng.
Tin này là do ai tung ra?
Mục đích tung ra để làm gì?
Thể diện của Thiên gia bộ không cần nữa sao?
Như đã hẹn trước, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh rút chiếc quạt trong n.g.ự.c áo ra, "tạch" một tiếng mở ra, quạt nhanh vài cái, rồi lại "tạch" một tiếng thu về.
"Nếu ta đoán không sai, thì đây chính là thủ bút ứng đối của Thẩm Nghiệp Vân. Mục đích là để người dân trong thành Tứ Cửu nảy sinh lòng đồng cảm với Thái tử, đồng thời nghi ngờ động cơ phế Thái t.ử của Hoàng đế."
"Đúng, đúng, đúng."
Vệ Thừa Đông gật đầu lia lịa: "Bây giờ bên ngoài nghị luận xôn xao về vị kia, thậm chí chuyện năm xưa ông ta bị quân Ngõa Lạt bắt làm tù binh cũng bị lôi ra nói lại."
Về chuyện tranh đấu triều chính, cái đầu nhỏ của Vệ Đông Quân vẫn còn hơi non nớt: "Ninh Phương Sinh, Thẩm Nghiệp Vân xử lý nước cờ này có ngoạn mục không?"
Ninh Phương Sinh cười không thành tiếng: "Vô cùng ngoạn mục."
Vệ Đông Quân: "Tại sao?"
Ninh Phương Sinh: "Năm xưa Hoàng đế bị bắt làm tù binh, trong triều ngoài một Từ Hành chạy đôn chạy đáo, thì trong hậu cung còn có một vị Thái hậu cũng ra sức tìm cách cứu Hoàng đế trở về."
Vệ Đông Quân vừa định hỏi "Sao ngươi biết được chuyện đó", thì Trần Khí ngồi bên cạnh bỗng vỗ đùi cái đét, oang oang nói: "Ta hiểu rồi! Hoàng đế tuy không phải do Thái hậu đẻ ra, nhưng ông ta có được ngày hôm nay là nhờ vào Thái hậu."
Vệ Trạch Trung cũng vỗ đùi: "Công sinh không bằng công dưỡng, ông ta làm thế này là qua cầu rút ván, vong ân bội nghĩa."
Nỗi bất an trong lòng Vệ Đông Quân ngày càng mãnh liệt: "Ninh Phương Sinh, làm như vậy chẳng khác nào cá c.h.ế.t lưới rách, Thẩm Nghiệp Vân hắn..."
"Thẩm Nghiệp Vân không còn nhiều thời gian để lãng phí vào chuyện Từ Hành nữa đâu, đêm nay là cơ hội cuối cùng của chúng ta."
Ninh Phương Sinh nói xong, ánh mắt lại lần nữa hướng về phía Vệ Thừa Đông.
Vệ Thừa Đông bị hàn quang trong mắt hắn làm cho giật mình: "Ngươi nhìn ta làm gì?"
Ninh Phương Sinh: "Không làm gì cả. Theo như chúng ta đã bàn trước đó, ngươi hãy đến bên cạnh Thẩm Nghiệp Vân canh chừng, tiện thể giúp ta làm một việc."
Mẹ kiếp.
Thiếu gia ta sợ nhất là hai chữ "tiện thể" của ngươi.
"Việc gì?"
"Rất đơn giản."
Ninh Phương Sinh rút ra một tờ ngân phiếu: "Ta mặc kệ ngươi dùng t.h.u.ố.c mê hay đốt hương, tóm lại hãy nghĩ mọi cách để Thẩm Nghiệp Vân phải ngủ vào giờ Tý."
Dùng t.h.u.ố.c mê?
Đốt hương?
Sao ngươi không bảo ta trực tiếp cầm gậy đập hắn ngất xỉu luôn đi?
Vệ Thừa Đông nhìn Ninh Phương Sinh, rồi lại nhìn tờ ngân phiếu, đứng im bất động.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, cầm lấy bạc rồi sang chỗ Thẩm Nghiệp Vân mà nghĩ cách đi chứ!" Trần Khí gào lên.
"Con trai à, làm người phải biết linh hoạt, học cách biến thông." Vệ Trạch Trung nói giọng thấm thía.
"Ca, chuyện chặt duyên cho Từ Hành có thành hay không đều trông cậy vào huynh cả đấy. Ông ấy sắp hồn phi phách tán rồi, huynh nỡ lòng nào nhìn cảnh đó sao?" Vệ Đông Quân nhìn hắn đầy nghiêm túc.
Hừ!
Hây!
Hộc!
Vệ Thừa Đông nhìn ba người này, trong lòng hận không để đâu cho hết.
Từng người một, đúng là đứng nói chuyện không đau eo.
Ta ở trong thư phòng của Thẩm Nghiệp Vân mấy ngày nay, chưa từng thấy hắn chợp mắt bao giờ.
Chưa kể bên cạnh hắn còn có bao nhiêu là ám vệ, các người bảo ta ra tay kiểu gì?
Nhưng mà...
Chim c.h.ế.t vì mồi, người c.h.ế.t vì tiền.
Vệ đại thiếu gia ta vì bạc, cũng không phải là không thể mạo hiểm thử một lần.
Hắn chộp lấy tờ ngân phiếu, gật đầu với Ninh Phương Sinh: "Ta sẽ cố gắng hết sức."
"Không phải cố gắng, mà là bắt buộc."
Bàn tay Ninh Phương Sinh đặt lên vai Vệ Thừa Đông, ánh mắt lạnh đến thấu xương: "Cùng đường quá thì ngươi đập hắn ngất xỉu cũng được."
Vệ Thừa Đông: "..." Người Chặt Duyên à, ngươi có thể nào lo cho cái mạng nhỏ của ta một chút được không?
Người Chặt Duyên không nghe thấy tiếng lòng đang gào thét của Vệ Thừa Đông.
Hắn thu tay lại, nhìn sang Vệ Trạch Trung ở bên cạnh, cũng rút ra một tờ ngân phiếu.
"Trạch Trung, ngươi và Mã Trụ hai người chia nhau ra các tửu lầu và trà quán, dựng đứng hai cái tai lên mà nghe cho ta. Nghe được gì thì ghi nhớ hết trong lòng, lát nữa về kể lại cho ta."
Vệ Trạch Trung có chút ngại ngùng khi cầm số tiền này.
Đi tửu lầu nghe lén, không những tai nghe được chuyện thiên hạ mà mồm còn được ăn ngon, đây đâu phải nhiệm vụ, đây là đi hưởng phúc mà.
"Cầm lấy đi, đàn ông trong người cũng phải có chút quỹ đen phòng thân, đừng để Đại nãi nãi biết."
Ái chà chà.
Thời buổi này, đúng là chỉ có đàn ông mới hiểu nỗi khổ của đàn ông.
"Vậy... ta không khách sáo nữa nhé."
Vệ Trạch Trung cầm lấy ngân phiếu, hăng hái xung phong: "Lát nữa ta sẽ qua chỗ nhị đệ thăm dò thêm chút tin tức, xem thời cuộc sau buổi trưa có gì biến chuyển không."
Trần Khí lén liếc Vệ Đông Quân một cái: Thấy chưa, có tiền mua tiên cũng được.
Vệ Đông Quân nhếch mép, không thèm để ý đến hắn: "Ninh Phương Sinh, bây giờ chúng ta làm gì?"
"Ngươi và Thập Nhị bây giờ không cần làm gì cả, tranh thủ cơ hội này nghỉ ngơi cho lại sức. Đợi Thiên Tứ về, chúng ta sẽ xuất phát đến khách đ**m."
Ninh Phương Sinh nhìn sang Trần Khí: "Đêm nay, vẫn là ngươi và Thiên Tứ canh gác."
Trần Khí gật đầu chắc nịch: "Yên tâm, hai người bọn họ một cọng lông chân cũng không mất đâu!"
Dứt lời, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về phía Vệ Thừa Đông.
Vệ Thừa Đông ngẩng cao đầu đầy tự hào, dưới ánh mắt tha thiết của mọi người, hắn xoay người bước đi một cách dứt khoát.
Thẩm Nghiệp Vân à Thẩm Nghiệp Vân.
Ngại quá nhé, thiếu gia ta đang gánh vác trọng trách chặt duyên.
Đêm nay dù trời có sập xuống, ngươi cũng bắt buộc phải ngủ cho ta.
Khoan đã.
Thuốc an thần đâu?
Mê hương đâu?
Ta cái gì cũng chưa có mà!
Vệ Thừa Đông phanh gấp, quay đầu nhìn vào trong phòng.
Vệ Đông Quân: "Chỗ muội có t.h.u.ố.c an thần."
Vệ Trạch Trung: "Ta đi tìm mê hương cho con."
Trần Khí: "Để ta ra sân sau tìm cho người cây gậy vừa tay."
"Vệ Thừa Đông."
Trong đáy mắt Ninh Phương Sinh lóe lên vẻ thâm trầm: "Ngươi phải nghĩ cách dùng mưu."
Vệ Thừa Đông: "..."
Cảm ơn ngươi nhé, người Chặt Duyên.
Ngươi đúng là quá đề cao ta rồi.
Ta từ lúc đẻ ra đến giờ, còn chưa biết hai chữ "dùng mưu" viết thế nào đâu!
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]
