Hai chữ "dùng mưu" tuy không biết viết thế nào, nhưng vẫn phải viết.
Vệ Thừa Đông kiên trì bước vào biệt viện của Thẩm Nghiệp Vân.
Đúng là có tật giật mình.
Hắn vừa vào cửa, hai mắt đó dáo dác nhìn quanh, cứ cảm giác sau gốc cây, trong bụi cỏ đều có ám vệ của Thái t.ử đang ẩn nấp.
Chỉ cần hắn dám ra tay, những người đó sẽ như tia chớp lao ra tóm gọn hắn.
Con người ta ấy mà, có thể ăn no chờ c.h.ế.t, có thể lêu lổng tối ngày, nhưng tuyệt đối không được làm chuyện xấu.
Làm chuyện xấu, chột dạ lắm!
Đi đến ngoài cửa viện, Vệ Thừa Đông nhắm mắt lại, hít sâu ba lần rồi mới dám nhấc chân bước vào.
Vừa vào sân đã thấy ngay một người.
Là Trung Thụ.
Trung Thụ chắp tay sau lưng, mặt đen sì, ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn hắn.
Vệ Thừa Đông lạnh sống lưng.
Hắn còn chưa làm gì mà, sao tên này lại đằng đằng sát khí thế kia? Tại sao chứ?
Thôi kệ, thiếu gia ta không thèm chấp nhặt với tên hạ nhân nhà ngươi.
Vệ Thừa Đông lấy hết can đảm đi tới, nở một nụ cười thật tươi với Trung Thụ, rồi định bụng đi vòng qua y để vào thư phòng.
Đột nhiên, một cánh tay dài chặn ngang trước mặt.
Vệ Thừa Đông giật thót: "Làm gì mà cản ta?"
Trung Thụ đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc: "Đứng chờ ở bên ngoài."
Tại sao phải chờ ở ngoài?
Cố ý hành hạ ta sao?
Hay là trong thư phòng đang có người?
Chỉ trong tích tắc, Vệ Thừa Đông đã đưa ra phán đoán: Là vế sau.
Bởi vì, trong phòng thấp thoáng có tiếng người nói chuyện.
"Ai thế?" Hắn tò mò hỏi.
"Bớt nghe ngóng đi."
"Trung Thụ này, sao hôm nay sát khí trên người ngươi nặng thế? Thôi ta tránh xa ngươi ra một chút, ta thân thể yếu ớt, chịu không nổi."
Trung Thụ hừ lạnh một tiếng qua mũi.
Sát khí ư?
Nếu không phải nể mặt Vệ Tứ gia, lão t.ử nhất định sẽ cho ngươi nếm thử thế nào là sát khí thực sự.
Người Vệ gia các ngươi, còn cả cái tên họ Ninh kia nữa, tất cả đều không phải thứ tốt lành gì.
Vệ Thừa Đông nép vào góc tường, hai cái tai dựng đứng lên.
Tò mò c.h.ế.t đi được.
Trong phòng rốt cuộc là ai vậy?
"Thẩm Nghiệp Vân, ngươi coi lời ta nói là gió thoảng bên tai sao? Ngươi nhìn lại chân mình đi, sưng vù lên thành cái dạng gì rồi, ngươi không biết đau à?"
Giọng nói này...
Vệ Thừa Đông đảo mắt.
Hây a.
Thì ra là Bùi Cảnh.
Lão già này sáng nay vừa cứu Cố Thiếu phó, giờ này lại chạy đến xem chân cho Thẩm Nghiệp Vân rồi.
Chẳng lẽ, lão ta cũng là phe cánh của Thái tử?
"Trung Thụ, ngươi vào đây."
Trung Thụ nghe tiếng gọi bên trong, không lập tức đi ngay mà trừng mắt nhìn Vệ Thừa Đông một cái đầy hung dữ.
Cái nhìn đó mang ý cảnh cáo: Thằng nhãi ranh, liệu hồn mà ngồi yên đấy.
Vệ Thừa Đông cười cầu tài, đưa mắt nhìn y vào phòng.
Vừa quay mặt đi, hắn bèn mò đến bên cửa sổ, từ từ vươn cổ ra nghe ngóng.
Bùi Cảnh thấy Trung Thụ bước vào, hạ giọng quát: "Kéo chậu than qua đây, lột quần chủ t.ử nhà ngươi ra, thắp đèn lên."
Trung Thụ to con lực lưỡng, vậy mà bị mắng đến mức ngoan ngoãn như một con gà con.
Bùi thái y chữa bệnh cho chủ t.ử xưa nay đều ôn tồn nhã nhặn, chưa bao giờ nổi giận lớn đến thế.
Lúc này ông ấy nổi giận, chứng tỏ đôi chân của chủ t.ử đã bệnh đến mức nghiêm trọng lắm rồi.
Mấy chậu than được kéo lại gần, Trung Thụ cúi người c** q**n cho Thẩm Nghiệp Vân.
Thẩm Nghiệp Vân cụp mắt nhìn xuống, bất lực nhắm nghiền mắt lại.
Sao có thể không đau được chứ?
Đau đến mức toàn thân không còn chút sức lực, đau đến mức cả thế giới dường như chỉ còn lại một màu c.h.ế.t chóc tĩnh lặng.
Đau đến mức muốn gào lên với ông trời rằng, ta không muốn sống nữa, mau đưa ta đi đi.
Nhưng so với những cơn đau thể xác ấy, điều khiến Thẩm Nghiệp Vân cảm thấy không thể chịu đựng nổi nhất, chính là mỗi khi đôi chân gầy guộc trơ xương kia phải phơi bày trước mắt người khác.
Hắn cảm giác thứ bị phơi bày không chỉ là đôi chân, mà là cả con người hắn, cả trái tim hắn, bị người ta soi mói, bị người ta thổn thức, bị người ta thương hại.
Hồi nhỏ hắn không nhớ được nhiều chuyện.
Nhưng có một việc Thẩm Nghiệp Vân nhớ kỹ nhất.
Đó là mỗi khi trong nhà có khách đến thăm, mẹ hắn trò chuyện vài câu xong sẽ sai nha hoàn tụt quần hắn ra, để khách nhìn đôi chân không thể đi lại của hắn.
Mỗi người xem xong đều sẽ thở dài thườn thượt, rồi buông vài câu an ủi không nặng không nhẹ.
Lúc này, mẹ hắn sẽ đứng bên cạnh gạt nước mắt.
Dường như đôi chân tàn phế này chính là tâm bệnh cả đời, là nỗi đau cả đời của bà.
Khi đó, khách khứa sẽ dồn sự chú ý sang mẹ hắn, hoặc khẽ khàng an ủi, hoặc nhẹ nhàng vỗ về.
Mẹ hắn bèn nhân cơ hội đó mà than khổ.
Kể lể bà nuôi đứa con này vất vả thế nào, phải chịu bao nhiêu cái xem thường, gây ra bao nhiêu lời ra tiếng vào.
Còn hắn thì sao?
Hắn cứ để trần hai cái chân, nằm lặng lẽ ở đó.
Đợi mẹ than khổ xong xuôi, người khách sẽ lại bước đến trước mặt hắn, xoa xoa cái đầu nhỏ của hắn, ánh mắt tràn ngập sự đồng cảm và thương hại, cuối cùng lại thở dài một tiếng...
"Không dễ dàng gì a."
Ban đầu, hắn còn tưởng câu "không dễ dàng" ấy là nói với mình.
Dần dà, hắn mới ngẫm ra...
Câu "không dễ dàng" ấy là nói cho mẹ nghe.
Mẹ sinh ra một đứa con tàn phế không dễ dàng, nuôi lớn một đứa tàn phế không dễ dàng, nuôi đứa tàn phế ấy tốt đến thế này lại càng không dễ dàng.
Mà tất cả những cái "không dễ dàng" của mẹ, đều là vì hắn.
Hắn đúng là tội đáng muôn c.h.ế.t.
Thẩm Nghiệp Vân không hiểu nổi, tại sao mình lại tội đáng muôn c.h.ế.t.
Chẳng lẽ hắn muốn làm một kẻ tàn phế sao?
Những bát t.h.u.ố.c đắng nghét uống đến phát nôn; những mũi kim châm khiến đôi chân xanh tím từng mảng...
Hắn cũng muốn đứng dậy, muốn chạy, muốn nhảy, muốn làm một người bình thường mà.
Người tội đáng muôn c.h.ế.t, chẳng phải nên là mẹ sao?
Là bà ấy đã sinh ra một đứa con tàn phế là hắn cơ mà!
Khi mẹ hắn một lần nữa dẫn người khách đến thăm vào phòng, Thẩm Nghiệp Vân không thể nhịn được nữa, trừng mắt gào lên với người khách một tiếng dữ dội...
"Cút ra ngoài!"
Nước mắt của mẹ không chảy ra được nữa.
Nỗi khổ của bà không còn ai lắng nghe nữa.
Thế là, Thẩm Nghiệp Vân bị bỏ mặc, không ai ngó ngàng.
Trong những ngày tháng không ai ngó ngàng ấy, hắn ngày ngày ngồi trên giường lò, nghe đám nha hoàn bên ngoài tán gẫu.
Chuyện cha nạp thiếp, chuyện mẹ chèn ép thiếp thất thế nào, làm sao để cha hồi tâm chuyển ý...
Dần dần, Thẩm Nghiệp Vân không còn hận nương nữa.
Một người phụ nữ sinh ra đứa con tàn phế thì không thể ngồi vững ở vị trí đương gia chủ mẫu.
Bà chỉ có cách không ngừng phô bày sự vất vả của mình cho người khác thấy, tìm kiếm sự công nhận của người khác, mới có thể đứng vững trong cái nhà này.
Nói cho cùng, mẹ cũng là một người đáng thương.
Kẻ đáng hận thực sự, là cha hắn.
Người cha ấy, từ lúc biết con trai cả đời chỉ có thể làm một phế nhân, thì chưa từng đến thăm hắn một lần nào nữa.
Cha có gia nghiệp, còn có tổ phụ làm chỗ dựa, kiểu phụ nữ nào mà chẳng cưới được về, kiểu con trai nào mà chẳng sinh được ra?
Thăm hắn để làm gì?
Năm ấy, Thẩm Nghiệp Vân mới hơn ba tuổi.
Không ai tin rằng, một đứa trẻ hơn ba tuổi đầu đã có thể nhìn thấu và hiểu rõ một số chuyện.
Cũng không ai biết, ông trời lấy đi đôi chân của Thẩm Nghiệp Vân, nhưng lại ban cho hắn một cái lưỡi tinh tường.
Người duy nhất biết chuyện này, là tổ phụ Thẩm Thừa Côn.
Hôm đó, trong phủ mở tiệc, đích thân tổ phụ xuống bếp.
Hắn không thể tham dự, nha hoàn bèn mang vài món ăn đến.
Trong đó có một món, hắn mới nếm một miếng đã nhổ ra, nói là có mùi tanh.
Chuyện này không biết làm sao lại truyền đến tai tổ phụ.
Đêm hôm ấy, tổ phụ đ.á.n.h thức hắn dậy, hỏi món ăn đó tanh ở đâu, hắn mắt nhắm mắt mở đáp: "Thiếu mất nửa bát rượu nấu ăn."
Ngày hôm sau, tổ phụ bưng đến ba đĩa thức ăn, bảo hắn nếm thử.
Hắn nếm xong, chỉ vào bát canh măng tươi ở giữa, rụt rè nói: "Thịt muối ngâm thiếu một canh giờ."
Nửa tháng sau, tổ phụ đưa hắn về Tấn Trung.
Không phải vì đứa cháu đích tôn này mẹ không thương cha không yêu, mà là vì cả cái Thẩm gia này, chỉ có mỗi đứa cháu tàn phế này nếm ra được cái hay cái dở của món ăn.
Tổ phụ tính toán rằng, cái lưỡi quý giá này nếu được bồi dưỡng t.ử tế, thì đối với gia tộc họ Thẩm cũng là vật báu vô cùng.
Ngày rời kinh thành, cha không ra tiễn, nhưng mẹ đã đến.
Nương nhìn hắn, trong mắt có chút không nỡ, còn đưa tay ôm lấy hắn.
Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của mẹ.
"Vân nhi, con đứng vững được trước mặt lão gia, cũng đồng nghĩa với việc mẹ đứng vững được ở Thẩm gia, con phải biết cầu tiến đấy."
Khoảnh khắc ấy.
Thẩm Nghiệp Vân cảm thấy, cái ôm của mẹ cũng chỉ đến thế mà thôi.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]