Thẩm Nghiệp Vân không biết thế là thế nào, nhưng hắn biết, lời từ miệng Vệ Thừa Đông nói ra, cao lắm chỉ tin được ba phần.
Tại sao ư?
Tại vì nói trơn tru quá.
“Thẩm Nghiệp Vân, ngươi đã ra nông nỗi này rồi thì đừng bận tâm Ninh Phương Sinh hay không Ninh Phương Sinh nữa, đại sự quan trọng hơn.”
Vẻ mặt Vệ Thừa Đông như hận không thể m.ó.c t.i.m ra cho xem: “Cố Thiếu phó chưa c.h.ế.t, sau này còn khối việc cho ngươi bận đấy.”
Dứt lời, sắc mặt hai chủ tớ trong phòng đều có biến chuyển vi diệu.
Trên mặt Trung Thụ lộ ra vẻ lo lắng.
Thẩm Nghiệp Vân thì đăm chiêu nhìn Vệ Thừa Đông: “Những lời ta nói với ngươi, ngươi đã kể cho ai nghe rồi?”
“Ngoài cha mẹ ta ra thì chẳng dám nói với ai cả. Mẹ ta suýt nữa thì dùng gia pháp với ta, cha ta thì sang phòng nhị thúc, nghe nói cả đêm không về.
Trời vừa sáng ta bèn chạy đến Hàn lâm viện, vì chuyện Cố Thiếu phó mà phải tạt về nhà báo tin một chuyến.”
Vệ Thừa Đông nói tiếp: “Lúc đó nhị thúc đã đến nha môn, cha mẹ ta sợ quá, không cho ta đến đây. Nhưng ta nghĩ, ngộ nhỡ phe các ngươi thắng, thì ta cũng coi như góp một phần sức lực cho Vệ gia.”
“Vệ Đông Quân thì sao, nàng ta có biết không?”
“Thẩm Đông gia, chuyện A Quân biết hay không không quan trọng, quan trọng là hôn sự của nó với Khang Vương phủ chắc chắn không thành đâu, điểm này ngươi cứ yên tâm tuyệt đối.”
Vệ Thừa Đông ghé mặt lại gần.
“Có điều với sự cưng chiều của cha mẹ ta dành cho nó, mười phần thì đến tám chín phần là sẽ nói cho nó biết. Với cái tính nóng vội của nó, không chừng nó tìm được cơ hội sẽ lại đến tìm ngươi đấy.”
Mấy câu này, Thẩm Nghiệp Vân cũng không phân biệt nổi thật giả nữa.
Hắn nhìn khuôn mặt Vệ Thừa Đông gần ngay trước mắt, từ từ nhắm mắt lại.
Vệ Thừa Đông thấy hắn nhắm mắt thì cuống lên.
Ấy c.h.ế.t.
Lúc này chưa ngủ được đâu.
Phải đợi đến giờ Tý chứ.
Hắn nhanh trí: “Thẩm Đông gia, lúc này người không cử động được, có việc gì cần ta làm giúp không?”
Dòng suy nghĩ của Thẩm Nghiệp Vân bị cắt ngang, đành phải mở mắt nhìn hắn.
“Ngươi đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó, hôn sự với Khang Vương phủ vừa bị từ chối, cũng đồng nghĩa với việc Vệ gia chúng ta đã chọn phe rồi.”
Vệ Thừa Đông vẻ mặt đầy ai oán.
“Ta bây giờ chỉ mong kế hoạch của ngươi thuận buồm xuôi gió. Ngươi thuận lợi thì ta mới thuận lợi, Vệ gia mới thuận lợi. Hai chúng ta bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng rồi.”
Hai chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng.
Ta không phải là nhánh cây mọc thêm gây rắc rối cho ngươi.
Thẩm Nghiệp Vân nghiền ngẫm hai câu nói này, trong lòng sôi sục như nước sôi.
Đã không phải là rắc rối phát sinh, tại sao Ninh Phương Sinh lại chạy đến đây một chuyến, ép hỏi quan hệ giữa hắn và Từ Hành?
Từ Hành đã c.h.ế.t bảy năm, ai lại đi đào bới chuyện của ông ấy lên làm gì?
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ vang lên tiếng huýt sáo khẽ.
Suy nghĩ của Thẩm Nghiệp Vân lại một lần nữa bị cắt ngang, hắn đành phải nhìn sang Trung Thụ.
Trung Thụ trong lòng trăm ngàn lần không muốn, nhưng vẫn phải c.ắ.n răng bước tới, đỡ Thẩm Nghiệp Vân dậy, bế đặt vào xe lăn.
Ngồi vững xong, một tên áo đen bước vào, móc trong n.g.ự.c ra vài mảnh giấy nhỏ.
Thẩm Nghiệp Vân nhận lấy mảnh giấy, gật đầu với người nọ, tên áo đen mới quay người rời đi.
Trong thư phòng không một tiếng động.
Thẩm Nghiệp Vân mở một mảnh giấy, trầm tư một lúc, rồi lại mở mảnh tiếp theo, lại trầm tư một lúc.
Trung Thụ đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy lo âu nhìn chằm chằm chủ nhân mình.
Vệ Thừa Đông nép trong góc, trong lòng âm thầm cầu khấn ông trời.
Ông trời ơi, ông làm ơn cho tên áo đen cứ nối đuôi nhau mà vào đi.
Như thế Thẩm Nghiệp Vân sẽ bận rộn.
Hắn càng bận rộn, Trung Thụ càng lo lắng, thì cái kế hoạch giờ Tý kia mới càng có khả năng thành hiện thực!
...
Hiển nhiên, ông trời đã nghe thấy tiếng gọi của Vệ Thừa Đông.
Suốt hai canh giờ liền, Thẩm Nghiệp Vân không hề ngơi tay, ngay cả uống t.h.u.ố.c cũng là do Trung Thụ giục năm lần bảy lượt, khuyên hết nước hết cái mới chịu uống.
Mắt thường cũng có thể thấy sắc mặt Trung Thụ ngày càng khó coi.
Khó coi vì hai nguyên nhân...
Bàn tay rảnh rỗi của Đông gia cứ liên tục xoa bóp hai chân.
Bên cạnh, Vệ Thừa Đông cứ chép xong một lượt kinh Phật lại đặt bút xuống, nhìn Thẩm Nghiệp Vân với vẻ mặt lo âu, thi thoảng còn thở dài thườn thượt không ra tiếng.
Trung Thụ đâu biết rằng, tiếng thở dài của Vệ Thừa Đông là dành cho chính hắn.
Mắt thấy thời gian trôi đi từng chút một, mà cái tên to xác kia vẫn chẳng có động tĩnh gì, hắn không thở dài thì ai thở dài đây.
Chẳng lẽ thật sự phải bất chấp tất cả lao tới đập ngất Thẩm Nghiệp Vân sao?
Kể cả hắn có bất chấp, thì tên to xác kia cũng đời nào cho phép.
Đúng là làm thiếu gia ta gấp c.h.ế.t đi được.
Hợi thời nhị khắc.
Thẩm Nghiệp Vân viết xong một lá thư, đưa cho Trung Thụ.
Trung Thụ nhận thư, quay người bước ra khỏi thư phòng định đưa cho tên áo đen, chợt nghe thấy tiếng hô thất thanh phía sau: “Thẩm Nghiệp Vân, ngươi sao thế?”
Hắn khựng lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy Đông gia đang nằm gục trên bàn viết, dáng vẻ vô lực.
Vệ Thừa Đông lúc này đã lao đến trước mặt Thẩm Nghiệp Vân: “Khó chịu ở đâu à? Ta cõng ngươi lên giường nằm một lát nhé?”
Thẩm Nghiệp Vân gượng thẳng người dậy, xua tay: “Không sao.”
Ta biết ngươi không sao, chỉ là mệt quá nên thuận thế gục xuống một chút thôi.
Nhưng mà...
Vệ Thừa Đông dùng giọng điệu khoa trương nói: “Đừng cố quá nữa, ngươi mà cứ thức thế này thì người cũng khô héo mất thôi.”
“Ta đã nói là không sao.”
Sâu trong đồng t.ử Thẩm Nghiệp Vân ánh lên vẻ lạnh lùng: “Về chép kinh của ngươi đi.”
Vệ Thừa Đông chỉ đợi câu nói này của hắn.
Xoay người lại, hắn nhe răng cười khổ với Trung Thụ đang đứng ở cửa.
Nụ cười khổ sở này như kim châm vào tim Trung Thụ.
Hắn nhìn người ngồi sau bàn viết, lại nhìn bóng đêm bên ngoài, nghiến chặt răng hàm.
Cú nghiến răng này khiến hai bên má hắn hơi phồng lên.
Mắt Vệ Thừa Đông tinh tường biết bao, nhìn thấy rõ mồn một.
Trung Thụ à Trung Thụ, tiểu t.ử ngươi mà không hành động nữa thì thiếu gia ta đành phải liều một phen vậy.
...
Trung Thụ có hành động.
Khi quay lại, trên tay hắn cầm một nén hương, đi đến trước mặt Thẩm Nghiệp Vân: “Đông gia, ta đốt một nén hương an thần, hương cháy hết ta sẽ gọi ngài dậy.”
Thẩm Nghiệp Vân ngước mắt lên.
Trung Thụ không tránh không né, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn.
Thẩm Nghiệp Vân nhìn những tia m.á.u đỏ ngầu trong mắt y, im lặng không nói.
Một lát sau, hắn gật đầu một cái.
Trung Thụ lớn hơn hắn năm tuổi.
Là người mà tổ phụ tìm về từ điền trang cho hắn sau khi hắn đến Tấn Trung.
Trung Thụ vốn không tên là Trung Thụ, tổ phụ đặt tên này cho y, một là muốn y trung thành tận tụy, hai là mong y như một cái cây lớn, che mưa chắn gió cho Thẩm Nghiệp Vân.
Trung Thụ đã làm được.
Hơn hai mươi năm qua, y không cưới vợ, không sinh con, lặng lẽ canh giữ sau lưng Thẩm Nghiệp Vân.
Quan trọng nhất là, chỉ cần Thẩm Nghiệp Vân chưa nhắm mắt, thì y cũng sẽ không nhắm mắt.
Trung Thụ thấy Đông gia gật đầu, bèn châm hương qua ngọn nến, c*m v** lư hương.
Sau đó cúi người, bế Thẩm Nghiệp Vân từ xe lăn lên, đặt nằm xuống giường nệm, thuận tay đắp chăn cho hắn.
“Đông gia ngủ đi, ta canh chừng.”
Thẩm Nghiệp Vân yên tâm nhắm mắt lại.
Ở bên cạnh, Vệ Thừa Đông xem đến ngây người.
Nằm mơ cũng không ngờ Trung Thụ lại dùng chiêu dương mưu này, khiến Thẩm Nghiệp Vân cam tâm tình nguyện đi ngủ.
Xem ra, vị trí của tên này trong lòng Thẩm Nghiệp Vân cao hơn hắn tưởng tượng nhiều.
Nhiệm vụ coi như đã hoàn thành, nhưng trong lòng Vệ Thừa Đông chẳng có chút vui vẻ nào.
Bây giờ vẫn chưa đến giờ Tý.
Thời gian một nén hương cũng chỉ khoảng nửa canh giờ.
Bây giờ cách giờ Tý còn một khắc nữa.
Thời gian để bọn A Quân nhập mộng là rất ngắn.
Thêm nữa Trung Thụ là kẻ đầu óc cứng nhắc, hương cháy hết chắc chắn y sẽ không nói hai lời mà gọi Thẩm Nghiệp Vân dậy ngay.
Ngộ nhỡ giấc mơ của Thẩm Nghiệp Vân mới đi được một nửa...
Ái chà chà, việc của mình xong rồi, sao còn lo chuyện người khác làm gì?
Đúng là rỗi hơi.
Vệ Thừa Đông muốn tự tát mình một cái, nhưng lại không nỡ ra tay.
Cơn buồn ngủ ập đến, hắn che miệng ngáp một cái, gục xuống bàn.
Ninh Phương Sinh à Ninh Phương Sinh.
Giờ Tý vừa điểm, các người phải đến ngay đấy, không được chậm trễ giây phút nào đâu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]