Trong phòng không còn tiếng động nào nữa.
Ngoài cửa sổ, Vệ Thừa Đông rụt đầu xuống.
Phải nói là, mặc kệ cái nết của người Vệ gia bọn họ ra sao, Bùi lão thái y vẫn tới cửa chữa bệnh cho tổ mẫu, năm chữ “lương y như từ mẫu” này, lão thái y hoàn toàn xứng đáng.
Hơn nữa nghe giọng điệu trong lời nói, lão thái y dường như không phải người của Thái tử.
Không phải người của Thái t.ử mà dám đến cửa chữa bệnh cho Thẩm Nghiệp Vân vào lúc này...
Vệ Thừa Đông không khỏi thầm cảm thán trong lòng: Đúng là lão thần bốn triều có khác!
“Trung Thụ, thay ta tiễn lão thái y.”
“Vâng!”
Vệ Thừa Đông vội vàng co người vào góc tối, xoay lưng lại, không muốn để lão thái y nhìn thấy mình.
Cũng chẳng phải sợ mất mặt, mà là vào thời điểm mấu chốt này, hắn không muốn hàn huyên với bất kỳ ai.
Tất cả tâm trí của hắn đều phải dồn vào việc làm sao để Thẩm Nghiệp Vân đi ngủ.
Cũng may là trong sân tối đen như mực, lão thái y chỉ lo nhìn đường dưới chân, không thấy trong góc tường còn có một người quen đang nấp.
Tiếng bước chân xa dần, Vệ Thừa Đông đợi một lát rồi lặng lẽ bám theo.
Trên đời này, người có thể khiến Thẩm Nghiệp Vân đi ngủ không phải là Vệ đại thiếu gia hắn, mà là Trung Thụ - người luôn túc trực bên cạnh không rời nửa bước.
Mà điều Trung Thụ quan tâm nhất, không phải kế hoạch này hay kế hoạch kia, mà là sức khỏe của chủ nhân y.
Da mà chẳng còn thì lông bám vào đâu?
Cho nên, người hắn cần dùng trí để thuyết phục, chính là Trung Thụ.
Vệ đại thiếu gia quyết định đợi ở giữa đường, ôm cây đợi thỏ.
...
Con thỏ rất nhanh đã quay lại, Vệ đại thiếu gia vươn tay chặn đường.
Trung Thụ vừa thấy người chặn đường là Vệ Thừa Đông, cơn giận bốc lên ngùn ngụt: “Ngươi lén lén lút lút trốn ở đây định làm trò gì?”
“Đợi ngươi, có việc.”
Bốn chữ, dứt khoát gọn gàng.
Vệ đại thiếu gia bồi thêm một câu: “Việc có liên quan đến Đông gia nhà ngươi.”
“Nói!”
Trung Thụ không rảnh lãng phí thời gian với tên này, Đông gia còn đang đợi y trong thư phòng.
Vệ Thừa Đông nhìn cái mặt đưa đám của Trung Thụ, thở dài nặng nề.
“Đêm nay hai chúng ta dù thế nào cũng phải nghĩ cách để Thẩm Đông gia ngủ một giấc. Cứ thức trắng thế này mãi, ta sợ hắn...”
Sợ hắn thế nào, Vệ Thừa Đông không nói tiếp, nhưng hắn tin Trung Thụ sẽ tự biết bổ sung.
Ví dụ như: Đột tử.
Ví dụ như: Bạo bệnh.
Ví dụ như: C.h.ế.t bất đắc kỳ tử.
Quả nhiên, khuôn mặt lạnh tanh của Trung Thụ dịu đi vài phần.
Câu nói này đúng là gãi đúng chỗ ngứa trong lòng y.
Kể từ khi Thái t.ử bị cấm túc, Đông gia đã rất lâu rồi không ngủ được một giấc trọn vẹn, đặc biệt là mấy ngày nay, đêm nào cũng thức trắng.
Thật sự không chịu nổi nữa thì nhắm mắt chợp một lát, rồi lại tỉnh ngay.
Người cần ăn cơm, càng cần phải ngủ.
Ngủ mới dưỡng được tinh khí thần chứ.
Đấy, mấy ngày không ngủ, chân của Đông gia bắt đầu trở chứng, bệnh tình ngày càng nặng, y nhìn thấy mà chỉ biết sốt ruột trong lòng.
Vệ Thừa Đông thấy sắc mặt y dịu xuống, biết là có hi vọng.
“Tuy lão thái y đã ra tay chữa trị, nhưng chỉ trị ngọn không trị gốc. Ngươi là tôi tớ trung thành của hắn, vì sức khỏe Đông gia, ngươi phải nghĩ cách đi chứ.”
“Ta không nghĩ chắc?”
Trung Thụ tủi thân: “Khuyên không được, cản không xong mà.”
Vệ Thừa Đông thở dài: “Cũng không trách ngươi được, Đông gia nhà các ngươi một khi đã làm việc thì cái gì cũng chẳng màng.”
Chẳng phải là cái gì cũng không màng sao?
Trung Thụ nhìn Vệ đại thiếu gia trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy tên này nhìn cũng thuận mắt phết.
“Không giấu gì ngươi, ta là lén trốn từ Hàn lâm viện ra đấy, tại sao phải trốn ư?”
Vệ Thừa Đông ghé sát người lại, hạ thấp giọng.
“Là vì Hàn lâm viện bọn ta lúc này như gặp đại địch, tất cả mọi người đều phải túc trực tại chỗ, chỉ sợ trong cung có biến động gì.
Trung Thụ đầu óc không nhảy số kịp: “Ý là sao?”
“Ý là triều đình mấy ngày tới e rằng sẽ càng thêm mưa m.á.u gió tanh.”
Vệ Thừa Đông nhướng mày: “Thẩm Đông gia đang điều khiển toàn cục, tuyệt đối không thể ngã xuống vào lúc này được. Hắn mà ngã... kế hoạch của các ngươi coi như xong đời.”
Trung Thụ nghe thấy kế hoạch xong đời, cuống lên.
“Vậy... vậy ta nên làm thế nào?”
“Ta vừa nói rồi đấy, nghĩ cách để đêm nay Thẩm Đông gia ngủ ngon một giấc, dù chỉ ngủ một canh giờ cũng tốt.”
Vệ Thừa Đông lại thở dài.
“Ngươi không nghe lão thái y nói à, cái gì cũng là giả, chỉ có sức khỏe mới là thật. Ngủ là liều t.h.u.ố.c bổ đệ nhất, còn tác dụng hơn uống bao nhiêu t.h.u.ố.c đắng.”
Lời của lão thái y, Trung Thụ cũng nghe thấy, lúc đó trong lòng đã thấy đúng rồi.
Giờ nghe Vệ Thừa Đông nói thêm vào, càng cảm thấy đúng không thể tả.
“Đông gia nhà các ngươi bây giờ trong lòng chứa quá nhiều việc, dù có muốn ngủ e là cũng không ngủ được, cộng thêm tính cách liều mạng của hắn...”
Vệ Thừa Đông kiễng chân, vỗ vỗ vai Trung Thụ: “Ta mà là ngươi ấy à, ta đập hắn ngất xỉu luôn, cho hắn ngủ lấy một canh giờ.”
Trung Thụ trừng mắt.
“Đừng có trừng ta, ta là đang lo nghĩ cho sức khỏe của hắn đấy.”
Vệ Thừa Đông vội vàng lùi sang một bên nửa bước, phủi sạch liên quan: “Hắn sống hay c.h.ế.t, có liên quan gì đến ta đâu.”
Đôi mắt đang trừng của Trung Thụ lại thu về.
“Ta biết cái khó của ngươi, một chưởng đ.á.n.h ngất thì sợ Đông gia tỉnh lại sẽ trách phạt. Ngươi có thể làm kín đáo một chút, thần không biết quỷ không hay, ví dụ như đốt nén hương an thần, hay lừa hắn uống nửa bát canh an thần chẳng hạn.”
“Đừng có xúi dại.”
Trung Thụ không thèm để ý đến tên này, sải bước đi thẳng.
Vệ Thừa Đông vội vàng đuổi theo.
“Ta nói cho ngươi biết nhé, giờ Tý là lúc con người ta buồn ngủ nhất. Lúc đó mà uống nửa bát canh an thần, Đông gia nhà các ngươi không phát hiện ra được đâu.”
Giờ Tý?
Bước chân Trung Thụ khựng lại, rồi lập tức đi nhanh về phía trước.
Vệ Thừa Đông nhìn bóng lưng vạm vỡ của y, bước chân chậm lại.
Tên tiểu t.ử này rốt cuộc là có nghe lọt tai hay không vậy?
Nếu y nghe lọt, thì nhiệm vụ của mình coi như hoàn thành.
Nếu không...
Thì còn phải nghĩ cách khác!
...
Trong thư phòng.
Trung Thụ đi đến trước giường.
“Đông gia, Vệ Thừa Đông đến rồi.”
“Bảo hắn vào đây.”
“Vâng!”
Trung Thụ ra ngoài: “Đông gia bảo ngươi vào.”
Vệ Thừa Đông thấy mặt Trung Thụ không có biểu cảm gì, thầm nghĩ thiếu gia ta sẽ tiếp tục gây sức ép, không tin ngươi có thể dửng dưng mãi được.
Trong thư phòng, Thẩm Nghiệp Vân nằm ngay đơ trên giường nệm.
Vệ Thừa Đông đi tới, cố tình hỏi: “Thẩm Đông gia, cần ta đỡ ngươi dậy không?”
Thẩm Nghiệp Vân xua tay: “Vừa hành châm xong, khí huyết dồn xuống hai chân, ta phải nằm nửa canh giờ.”
“Thảo nào giọng nói yếu ớt thế.”
Vệ Thừa Đông thở dài: “Lúc này ngươi đừng nói chuyện nữa, ta cũng chẳng đi đâu, đợi ngươi nghỉ ngơi xong rồi nói cũng chưa muộn.”
Thẩm Nghiệp Vân nhìn hắn bằng ánh mắt thâm sâu: “Ngươi ngồi xuống, ta có chuyện muốn hỏi.”
“Ấy c.h.ế.t, ấy c.h.ế.t...”
Vệ Thừa Đông liếc nhìn Trung Thụ bên cạnh, cố tình la lên.
“Ngươi đã yếu đến mức ấy rồi thì đừng hỏi nữa, để ta tự khai luôn cho nhanh. Hôm qua ta về nhà đã hỏi giúp ngươi rồi, A Quân bọn họ đi Chiếu ngục là vì...”
“Bây giờ ta chỉ muốn biết...”
Thẩm Nghiệp Vân lạnh lùng cắt ngang: “Ninh Phương Sinh rốt cuộc là ai? Hắn và Vệ gia các người có quan hệ thế nào?”
Bản nháp trong bụng đã soạn sẵn từ lâu.
Chỉ đợi ngươi hỏi câu này thôi.
“Không giấu gì ngươi, thật ra ta cũng muốn biết lắm chứ. Hỏi cha ta, cha ta không nói; hỏi mẹ ta, mẹ ta cũng chẳng chịu hé răng.
Hết cách, ta đành đi hỏi Trần Thập Nhị.
Thập Nhị bảo, hắn ta có khả năng đang có ý đồ với A Quân nhà ta.
Ta nghe xong bèn xù lông, gào lên với Thập Nhị: Hắn có ý đồ với vợ ngươi mà ngươi còn nhịn được à? Ngươi đoán Thập Nhị nói sao?”
Thấy Thẩm Nghiệp Vân không tiếp lời, Vệ Thừa Đông mặt không đổi sắc c.h.é.m gió tiếp:
“Thập Nhị bảo, cậu ta cũng chẳng có cách nào hay, đành mặc kệ cái gọi là hiếu đạo, cứ thế trơ mắt nhìn cái tên Quỷ y họ Ninh kia cắm cọc ở Vệ gia bọn ta.
Thẩm Đông gia à, ngươi không biết đâu, bây giờ ba người bọn họ đi cùng đi, về cùng về, cứ như châu chấu trên cùng một sợi dây ấy, ngươi bảo thế là thế nào?”
Vệ Thừa Đông thở dài.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]