Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 599: Thất Thủ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vậy bên phía Trần Thập Nhị và Tiểu Thiên gia có thực sự xuôi chèo mát mái không?

Chuyện đó làm sao mà có thể được!

Chỉ riêng cái thời tiết khắc nghiệt này thôi cũng đủ lấy mạng hai người bọn họ rồi. Trời lạnh thấu xương. Gió bấc rít gào khiến người ta run lên bần bật. Trần Khí cảm thấy bản thân sắp bị gió lạnh thổi đông cứng thành một khúc gỗ mất rồi, toàn thân tê cóng chẳng còn chút cảm giác.

"Tiểu Thiên gia, còn... còn... bao... xa... nữa?"

Tiểu Thiên gia đưa tay chỉ về phía trước: "Đến nơi rồi."

Trần Khí nương theo hướng ngón tay nhìn lại. Mẹ kiếp! Tên Hà Bạc Cẩm này quả thực rất biết chọn chỗ ở, tòa dinh thự này chắc chắn đã mời cao nhân xem qua phong thủy. Theo như tin tức dò la được, Hà gia tọa lạc tại một nơi gọi là Linh Sơn, nằm ngay góc Đông Bắc ngoại ô thành Tứ Cửu.

Vốn dĩ Trần Khí cứ đinh ninh Linh Sơn chỉ là một ngọn núi đơn lẻ. Nào ngờ, Linh Sơn lại là một dãy núi nhấp nhô nối liền nhau tạo thành một dải đồ sộ. Dinh cơ rộng lớn của Hà phủ nằm ngay sát chân núi, phía trước mặt lại có một dòng sông lớn uốn lượn chảy qua.

Mặt hướng ra sông lớn là đắc tài. Lưng tựa vào Linh Sơn là đắc thế.

Trần Khí nhe trọn tám cái răng trắng đã lạnh cóng ra cười: "Tiểu Thiên gia à, sau này lúc hai ta già cả nhắm mắt xuôi tay, cứ dắt tay nhau chôn chung ở đây nhé. Phong thủy cỡ này... bảo đảm con cháu đời sau sẽ phát tài to, làm quan lớn."

"Ngươi cũng chỉ có chút tiền đồ cỏn con ấy thôi." Thiên Tứ ghì chặt dây cương, chẳng buồn đôi co với kẻ dở hơi này: "Nói đi, chúng ta hành động thế nào đây?"

"Chút tiền đồ thì đã sao, ước muốn mộc mạc thế cơ mà." Trần Khí đưa mắt quan sát kỹ lưỡng xung quanh, thần sắc bỗng chốc trở nên nghiêm nghị: "Trước tiên phải tìm một điểm cao, quan sát toàn bộ bố cục của Hà phủ đã."

Thiên Tứ gật gù: "Con trai và con dâu của Hà Bạc Cẩm đều đã hồi kinh chúc thọ Bùi Cảnh rồi. Hiện giờ, những kẻ chúng ta cần tránh mặt chỉ còn bọn hộ viện và đám hạ nhân của Hà gia thôi."

"Lão già đó là tổ tông của Hà phủ, người hầu hạ bên cạnh chắc chắn không ít. Chúng ta cứ dùng mê hương trước, sau đó mới đóng cửa đ.á.n.h chó." Tuy rằng thủ đoạn có hơi thất đức một chút, nhưng lại rất hữu dụng.

Thiên Tứ đồng tình: "Vậy ai ra tay? Ai đứng canh chừng?"

"Ngươi vóc dáng thấp bé, không có lợi thế về mặt hình thể, giọng nói lại còn có chút ẻo lả ấp úng, thế nên ngươi phụ trách canh chừng, ta sẽ trực tiếp ra tay."

Ngươi mới ẻo lả ấy! Cả nhà ngươi đều ẻo lả! Thiên Tứ nghiến răng: "Lúc ngươi ra tay nhớ phải cẩn thận một chút, biết chừng mực nặng nhẹ."

"Ngươi canh chừng cũng phải cẩn thận đấy, hễ có kẻ nào đến gần thì tìm cách dụ chúng ra chỗ khác." Trần Khí dặn lại.

"Vậy xong việc rồi thì giải quyết hậu quả ra sao?"

"Giải quyết hậu quả ư?" Trần Khí cười khẩy: "Chúng ta một không cướp của, hai không đoạt mạng, chỉ mưu cầu vài câu nói từ miệng lão già ấy thôi, cần gì phải giải quyết hậu quả."

Cũng có lý. Thiên Tứ nhướn mày: "Hành động?"

Trần Khí quả quyết: "Hành động!"

Thiên Tứ giật dây cương chuyển hướng đầu ngựa. Lạ thật đấy. Từ khi nào mà hắn và gã này lại phối hợp ăn ý đến vậy? Trần Khí cũng kẹp chặt bụng ngựa phi lên. Chà, cảm giác sảng khoái thật. Cứ với đà ăn ý giữa hắn và Tiểu Thiên gia thế này... đừng nói là đi chặt duyên, dẫu có ra chiến trường g.i.ế.c địch cũng chẳng thành vấn đề.

Góc Tây Nam của Hà phủ.

Hà Bạc Cẩm năm nay đã sáu mươi bảy tuổi, đang vận trung y nằm thẳng cẳng trên giường. Dưới chân lão, một tỳ nữ trẻ tuổi đang quỳ gối. Tiểu tỳ nữ tay cầm điếu ngải cứu, đang cẩn thận hơ nóng huyệt Túc Tam Lý cho lão.

Con người khi về già, các cơ quan nội tạng đều bắt đầu dở chứng. Bát tự của lão vốn hợp hỏa, dùng ngải cứu hơ nóng sẽ rất có ích cho cơ thể. Huyệt Túc Tam Lý này lại có tác dụng táo hóa tỳ thấp, sinh phát vị khí. Lão phải hơ huyệt này cũng bởi tuổi tác đã cao, ăn chút đồ gì vào cũng dễ bị đầy hơi, ứ trệ trong dạ dày.

Hà Bạc Cẩm dán mắt vào khuôn mặt mịn màng thanh xuân của tỳ nữ, tâm trí lại trôi về thế cục rối ren nơi thành Tứ Cửu, bất giác thở dài não nuột. Vốn dĩ lễ mừng thọ lục tuần của Bùi Cảnh, lão định bụng sẽ đích thân lên kinh thành góp vui. Con trai lớn của lão cũng đang làm quan trên đó, chuyện đi lại chỉ là cái nhấc chân nhẹ nhàng.

Nào ngờ, thành Tứ Cửu hiện giờ lại đang ở thế rồng tranh hổ đấu ngột ngạt đến vậy, ép lão đành phải đóng cửa tạ khách, tuyệt đối không dám nhúng tay vào bất cứ phe phái nào. Sự thực thì cái ngai vị ấy có gì đáng để tranh giành đẫm m.á.u đến thế? Làm hoàng đế thì đã sao, nếu không bị lao lực mà c.h.ế.t, bệnh tật mà c.h.ế.t, thì cũng bị kẻ khác bức tử, đến cuối cùng cũng chỉ còn lại nắm xương tàn mà thôi.

Sống cho khỏe mạnh, sống cho trường thọ mới là điều tuyệt diệu nhất trên đời.

Cơn buồn ngủ ập đến, Hà Bạc Cẩm ung dung nhắm nghiền mắt lại. Giống như lão hiện tại, buồn ngủ thì ngủ, đói bụng thì ăn, thỉnh thoảng nổi hứng lên lại gọi một tiểu a hoàn hầu hạ qua đêm. Cũng chẳng phải vì ham hố cái chuyện chăn gối gì cho cam. Chỉ cần nằm chung một chiếc giường với da thịt thanh xuân, lão đã cảm thấy bản thân như trẻ ra cả chục tuổi. Nói theo ngôn ngữ của Đạo gia thì gọi là lấy âm bổ dương...

"Ào...!"

Hà Bạc Cẩm giật thót mình, hốt hoảng mở bừng mắt. Còn chưa kịp nhìn rõ kẻ nào to gan hắt nguyên bát nước lạnh buốt vào mặt mình, thì một lưỡi đao sắc lạnh đã kề sát tận cổ.

"Khôn hồn thì chớ động đậy. Đao kiếm vô tình, lỡ không cẩn thận cứa đứt chỗ nào, Diêm Vương gia lại phải đón thêm một oan hồn đấy."

Toàn thân Hà Bạc Cẩm cứng đờ. Đụng phải đạo tặc rồi sao?

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.