Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 600: Lời Đồn




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Hà Bạc Cẩm có thể toàn mạng rút lui khỏi chốn triều đình quỷ quyệt sóng gió, suy cho cùng đều dựa vào tám chữ vàng: "Xem xét thời thế, cân nhắc thiệt hơn". Đạo làm người mà, lúc vinh hiển thì phải biết vượt Vũ Môn, lúc sa cơ cũng phải biết chui lỗ chó, cốt lõi là ở chỗ biết co biết duỗi nhịp nhàng.

Với tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc ngay lúc này... Hà Bạc Cẩm chẳng cần vắt óc suy nghĩ nhiều cũng chốt ngay được phương án: Còn giữ được rừng xanh thì lo gì không có củi đốt.

"Tiểu huynh đệ, xin đừng đả thương tính mạng lão phu." Giọng lão run lẩy bẩy: "Trong dinh cơ này có cả ngân lượng lẫn mỹ nữ, chỉ cần cậu ưng mắt, mọi chuyện đều dễ bề thương lượng."

Tiểu huynh đệ đột nhiên cạn lời. Vốn dĩ, hắn đã dàn xếp sẵn một màn đe dọa hung tợn để lấy uy rồi mới đi vào chủ đề chính. Nào ngờ vị Hà lão đại nhân này chưa gì đã ngoan ngoãn giơ tay xin hàng. Cái cốt khí này quả thực mềm oặt như cành liễu rủ vậy.

Trần Khí cười khẩy trong bụng, cao giọng thô lỗ: "Đại gia ta một không cần bạc, hai không cần tỳ nữ, chỉ cần lão thành thật trả lời vài câu hỏi."

Kẻ tới đây không phải phường trộm cắp, cũng chẳng phải lục lâm thảo khấu. Chuyện này đ.â.m ra khó nhằn rồi đây.

Giọng Hà Bạc Cẩm toát lên vẻ kinh hãi tột độ: "Tiểu huynh đệ, cậu muốn hỏi chuyện gì, phàm là chuyện lão phu biết, tuyệt đối không dám giấu giếm nửa lời."

"Thái y Bùi Cảnh, lão có quen biết chứ?"

Bùi Cảnh sao? Trong lòng Hà Bạc Cẩm chấn động mãnh liệt. Đôi mắt lão không kìm được khẽ liếc sang ngang, bèn chạm phải hình ảnh một gã tráng hán bịt mặt. Cặp mắt dữ tợn của gã phóng ra những tia sáng lạnh lẽo như sương giá.

"Nhìn cái gì mà nhìn! Rốt cuộc là có biết Bùi Cảnh hay không?"

Trần Khí ép sát mũi d.a.o thêm một chút, cái cổ già nua của Hà Bạc Cẩm truyền đến cơn đau buốt, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Lão vội vàng ấp úng: "Biết, biết... lão phu có quen biết ông ấy."

"Là quan hệ gì?"

Đã tìm thẳng đến tận cửa phòng ngủ thế này, chứng tỏ đối phương đã nắm thóp lão đến bảy tám phần. Hà Bạc Cẩm đành ngoan ngoãn trả lời: "Lão phu và ông ấy là bạn."

"Bạn kiểu gì?"

"Là... bạn thân thiết hay qua lại với nhau."

"Nếu đã là bạn bè thân thiết thường xuyên qua lại, vậy thì những câu hỏi tiếp theo đây, lão mà dám đáp xạo nửa chữ, đại gia ta lập tức lấy mạng ch.ó của lão."

Hà Bạc Cẩm cứng đờ cả người, liên tục gật đầu như gà mổ thóc.

"Khai mau, Bùi Cảnh và Từ Hành có quan hệ gì?"

Đầu óc Hà Bạc Cẩm tức thì ong lên một tiếng vang rền. Từ Hành đã mồ yên mả đẹp suốt bảy năm trời, cớ sao nay lại có kẻ đào bới lại chuyện của y? Bọn họ điều tra y với mục đích gì?

Hà Bạc Cẩm tuy tuổi tác đã cao, nhưng đầu óc vẫn nhảy số nhanh nhạy. Bùi Cảnh là Thái y, cơ bản không dính líu nhiều đến vòng xoáy chính trị trên triều, đối phương muốn biết chuyện gì, lão đều có thể thốt ra. Nhưng riêng chuyện của Từ Hành thì...

Từ Hành tuyệt đối không được nhắc tới. Vị tổ tông này ngay trong ngày đầu tiên Hoàng thượng phục vị đã đ.â.m đầu vào cột tự sát, biến thành cái gai nhức nhối cắm sâu trong lòng bậc đế vương. Nếu lão lỡ mồm hé nửa lời mà đến tai Hoàng thượng... thì cả nhà họ Hà chắc chắn vạn kiếp bất phục.

Lão sống đến từng này tuổi là đã đủ vốn liếng rồi, nhưng con cháu nhà họ Hà thì còn cả tương lai dài phía trước.

"Tiểu huynh đệ, Từ Hành và Bùi Cảnh rốt cục có quan hệ gì... Không dám giấu cậu, lão phu quả thực không hề hay biết."

"Thế à?" Trần Khí dí sát mũi d.a.o thêm nửa thốn nữa.

Lưỡi d.a.o sắc lẹm cứa rách da thịt, m.á.u tươi rịn ra. Hà Bạc Cẩm sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, môi thâm tím, kêu gào t.h.ả.m thiết: "Tiểu huynh đệ, mạng sống đe dọa ngay trên cổ, lão phu sao dám buông lời dối trá cơ chứ."

Khóe mắt Trần Khí khẽ giật giật. Vừa nãy hù dọa vài câu, lão già họ Hà này còn ngoan ngoãn phục tùng, hỏi gì đáp nấy. Giờ d.a.o đã cứa đổ m.á.u mà lão vẫn khăng khăng không biết... Chẳng nhẽ, Hà Bạc Cẩm thật sự không biết gì?

Trần Khí bỗng mủi lòng, vừa định nhích mũi d.a.o ra đôi chút thì một ý nghĩ xẹt qua đầu: Mình chẳng moi được tin tức gì quý giá, lát nữa quay về lấy gì mà báo cáo đây? Tiểu Thiên gia vẫn đang ôm gió chịu rét đứng canh bên ngoài kia kìa!

Không được. Nam nhi đại trượng phu phải giữ thể diện chứ.

"Hà Bạc Cẩm, ta khuyên lão đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Ta đã cất công tìm đến tận đây, kề đao lên cổ lão thì tất nhiên là có chuẩn bị trước rồi." Trần Khí buông tiếng cười gằn âm u nham hiểm: “Hôm nay đại gia ta mà không moi được gì, thì ngay ngày mai, cái tin lão dựa dẫm vào việc viết thư tiến cử để vơ vét tiền tài sẽ bay khắp kinh thành. Tới lúc đó, từ ông cụ tám mươi cho đến đứa trẻ lên ba cũng tường tận, để rồi xem..."

Trần Khí đưa tay vỗ bôm bốp vào khuôn mặt già nua của Hà Bạc Cẩm.

"Hứa Tận Hoan đưa cho lão năm ngàn lượng bạc phải không? Hắn lọt được vào Họa Viện là nhờ lão ở giữa giật dây bắc cầu chứ gì? Tên khốn đó cuối cùng tư thông với ngoại bang, chuyện này liệu có dính líu gì đến lão không đây, hỡi lão già?"

Vừa nghe đến ba chữ "Hứa Tận Hoan", lão già ngay lập tức cảm thấy Diêm Vương gia đang vẫy tay gọi mình. Không ai hay biết rằng, Hứa Tận Hoan chính là nỗi khiếp sợ ám ảnh kinh hoàng nhất trong lòng Hà Bạc Cẩm. Bảy năm trước, nếu không nhờ lão nhanh tay dâng thư nhận tội rồi kịp thời cắt đứt mọi liên hệ với Hứa Tận Hoan thì cả gia tộc họ Hà suýt chút nữa đã bị tên đó kéo xuống mồ chung.

Ngộ nhỡ vụ bê bối năm ngàn lượng bạc đó bị phanh phui ra ánh sáng một lần nữa...

Hà Bạc Cẩm run rẩy như cầy sấy: "Tiểu huynh đệ, lão phu quả thực hoàn toàn không rõ bọn họ có quan hệ gì, chỉ từng nghe Bùi Cảnh buột miệng càm ràm một câu rằng ông ta rất căm ghét Từ Hành."

Mẹ kiếp. Lão già này đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà. Ánh mắt Trần Khí nháy mắt trở nên hung tợn: "Khai mau, Bùi Cảnh vì sao lại căm ghét?"

Hà Bạc Cẩm cuống quýt đến mức nước mắt già nua cũng tuôn rơi lã chã: "Chuyện này lão phu thật sự không biết. Ông ta chỉ bảo Từ Hành hệt như tảng đá trong hố xí, vừa hôi hám lại vừa ngoan cố, ngoài ra không nói thêm lời nào nữa."

"Liên quan đến Từ Hành, ông ta còn nhắc gì với lão không?"

"Ông ta nói... ông ta kể rằng Từ Hành là do chính đại ca mình tiến cử, nên dẫu có căm ghét đến mấy cũng chỉ đành nín nhịn ôm cục tức trong lòng."

"Rồi sao nữa?"

"Hết rồi, thật sự không còn gì nữa. Lão phu chỉ biết có ngần ấy thôi."

Hà Bạc Cẩm mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đầm đìa nước mắt: "Lão phu tuy giao tình thân thiết với Bùi Cảnh, nhưng lại rất ít khi bàn luận chuyện tư. Chúng ta tụ họp chủ yếu chỉ đàm đạo cách chữa bệnh, dưỡng sinh; thi thoảng ông ta lại đến tìm lão phu để nhờ giám định tranh. Hơn nữa Bùi Cảnh bận rộn hơn cả Hoàng đế, nói chưa được ba câu thì không phải bệnh nhân tìm tới cửa cũng là trong cung truyền gọi, lão phu muốn trò chuyện với ông ta cũng phải lựa lời mà chen vào. Lão phu kết giao với ông ta cũng chỉ vì y thuật của ông ta quá cao minh, mai này có đau ốm gì còn cậy nhờ được."

Trần Khí ép sát lưỡi d.a.o thêm một chút nữa: "Năm ngàn lượng, Hứa Tận Hoan, thông đồng với địch phản quốc..."

"Tiểu huynh đệ, lão phu thật sự..." Hai mắt Hà Bạc Cẩm trợn ngược trắng dã, trong cổ họng phát ra vài tiếng "khò khè, khò khè", thân hình gầy gò bỗng chốc co giật liên hồi.

Một cỗ mùi khai nồng nặc bốc lên từ đ*ng q**n lão, xộc thẳng vào mũi khiến Trần Khí dựng tóc gáy.

Trời đất ơi. Ép cung quá đà rồi. Lão già này bị dọa cho tè cả ra quần rồi. Ôi chao ôi, đừng có làm người ta sợ đến c.h.ế.t chứ.

Trần Khí hốt hoảng vội vã thu hồi d.a.o găm, ném lại một câu hung hăng: "Lão già, ta tạm tin lão lần này", rồi ba chân bốn cẳng rụt cổ chuồn mất tăm.

Hà Bạc Cẩm nằm liệt giường không nhúc nhích, ánh mắt trống rỗng bàng hoàng. Dường như lão vẫn chưa thể tin nổi bản thân mình lại... lại có thể bài tiết không tự chủ như vậy.

Hồi lâu sau, lão run rẩy chống tay gượng dậy. Nhìn thấy tiểu tỳ nữ vẫn đang ngất xỉu bên cạnh chân giường, lão giáng mạnh một cước vào nàng ta.

"Đồ tiện tỳ c.h.ế.t tiệt... Người đâu, mau gọi người tới đây..."

Trên bờ tường cao, hai bóng người chạy lao đi hệt như hai cơn lốc. Tiểu Thiên gia vừa chạy bán sống bán c.h.ế.t vừa ngoái đầu lại hỏi: "Trần Thập Nhị, ngươi tra khảo được gì rồi?"

Lần đầu tiên trong đời Trần Khí cảm thấy chột dạ tột độ, bèn lấp lường đ.á.n.h trống lảng trả lời không vào trọng tâm: "Cái đó... ta dọa lão ta sợ đến mức đái cả ra quần rồi."

Ngụ ý rõ ràng là: Chẳng moi móc được cái quái gì hết.

Tiểu Thiên gia ném cho gã một cái lườm sắc lẹm, nghiến răng rít lên: "Thôi bỏ đi, đợi khi hội họp với tiên sinh và mọi người, chúng ta lại nghĩ cách khác vậy."

Trần Khí loạng choạng bước hụt, suýt chút nữa ngã lộn cổ từ trên tường bao xuống đất. Hắn bám theo cái bóng đen phía trước hỏi với giọng khó tin: "Sao ngươi không mắng ta?"

Người phía trước chẳng thèm ngoảnh đầu lại, buông một câu lạnh nhạt: "Ngựa có lúc vấp vó, người có khi lỡ tay, ta việc gì phải mắng ngươi. Nhanh cái chân lên đi."

Trần Khí: "..." Mặt trời mọc đằng Tây thật rồi!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.