Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 717: Ý Kiến




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tào Kim Hoa nhìn Thẩm Nghiệp Vân đang ngồi trên xe lăn.

Lời này mà do thằng con trai ngốc nghếch nhà bà thốt ra, bà nhất định sẽ tát cho nó nổ đom đóm mắt, không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc. Phụ nữ hiểu phụ nữ, câu này vốn chẳng có vấn đề gì. Nhưng Quách Thái hậu có còn là phụ nữ bình thường không? Từng bước tính kế, tầng tầng lớp lớp ngụy trang... Đại đa số đàn ông trong thiên hạ này xách dép cho bà ta cũng không xong.

"Nghiệp Vân à, ta thì cũng muốn tìm t.ử huyệt của bà ta lắm, nhưng mấu chốt là bà ta có hay không?" Tào Kim Hoa cảm thán trong lòng: “T.ử huyệt của phụ nữ chúng ta, thường chỉ quanh quẩn ở đứa con và nhà mẹ đẻ. Nhà mẹ đẻ khoan bàn tới, chỉ nói riêng về con cái. Người xưa có câu 'hổ dữ không ăn thịt con', nhưng vị Quách Thái hậu này thì sao? Bà ta... ngay cả con trai ruột của mình mà cũng dám lật đổ, thì ngươi nói xem, tự ngươi nói xem, bà ta làm gì có t.ử huyệt nào?"

Thẩm Nghiệp Vân nghẹn họng trân trối.

Ngược lại, Vệ Đông Quân đứng cạnh lại hừ một tiếng một tiếng: "Đã là người thì ắt phải có nhược điểm, có nhược điểm tức là có t.ử huyệt. Ta không tin Quách thị lại là thân thể kim cương bất hoại."

Trần Khí vỗ tay độp một cái: "Nhất định là có thứ bà ta cực kỳ để tâm."

Vệ Thừa Đông: "Chỉ là chúng ta chưa biết thôi!"

Lũ ranh con các ngươi! Tào Kim Hoa hận đến nghiến răng nghiến lợi: Bơm tinh thần thì ai chẳng biết bơm, quan trọng là phải có hành động thực tế chứ. Cứ đứng đó gào mồm thì ích gì.

"Phương Sinh à." Tào Kim Hoa ngoảnh đầu sang: “Ngươi đừng vội nhé. Ba gã thợ giày bằng một Gia Cát Lượng, chỗ chúng ta đây đâu chỉ có ba người, kiểu gì cũng nghĩ ra cách thôi."

Ninh Phương Sinh vừa định mở miệng, chợt nghe thấy một tiếng sáo trúc lanh lảnh vang lên từ ngoài viện.

Sắc mặt Thẩm Nghiệp Vân biến đổi: "Là người của Thái t.ử phái tới. Mọi người..."

"Chúng ta ra phía sau tránh mặt một lát." Ninh Phương Sinh nói xong, hất cằm về phía sau nhà chính.

Tào Kim Hoa vội vàng xách mép váy: Sao cứ như đi làm đạo tặc thế này.

Trần Khí vươn tay tóm lấy cổ Thiên Tứ: Còn đứng đực ra đó làm gì, đi mau!

Thiên Tứ lắc đầu quầy quậy, nhưng không thoát được: Kẻ này có bao chỗ không túm, cứ nhè cổ người ta mà túm.

Vệ Thừa Đông kiễng chân: Thái t.ử tìm Thẩm Nghiệp Vân có chuyện gì vậy?

Vệ Đông Quân vừa đi vừa liếc sang Ninh Phương Sinh: Đúng rồi, bên phía Thái tử, chúng ta có thể lợi dụng điều gì không?

Đuôi mắt Ninh Phương Sinh chùng xuống: Cứ trốn đi đã rồi tính.

...

Bên này vừa mới trốn xong, bên kia cánh cửa viện đã bị đẩy ra, một tên hắc y nhân bước vào. Trong góc, Trung Thụ chỉ tay về phía nhà chính. Hắc y nhân hiểu ý, sải bước đến trước cửa hành lễ.

Thẩm Nghiệp Vân đã thu lại mọi cảm xúc trên gương mặt, giọng điệu khôi phục sự lạnh lùng thường ngày: "Có chuyện gì?"

Hắc y nhân cung kính: "Điện hạ đang đợi trên đảo, mời Đông gia lập tức qua đó một chuyến."

Thẩm Nghiệp Vân gật đầu: "Ngươi đi trước, ta sẽ theo sau."

Hắc y nhân chắp tay ôm quyền, quay lưng bước đi. Thẩm Nghiệp Vân đợi gã đi khuất, định cất tiếng gọi mọi người ra, thì Vệ Đông Quân đã lao tới trước mặt, khụy gối ngồi xổm xuống.

"Thẩm Nghiệp Vân, ta cảm thấy chúng ta có thể xoay sở từ phía Thái tử, ngươi thấy sao?"

"Không có thời gian để suy nghĩ đâu. Giờ phút này Thái t.ử gọi ta qua đó, nhất định là trong cung đã xảy ra chuyện khẩn cấp." Nói xong, ánh mắt Thẩm Nghiệp Vân đảo qua mọi người: “Ninh Phương Sinh, các ngươi đừng đi đâu cả, cứ đợi trong phủ ta. Tình hình trong cung ra sao, chỉ có ta mới thám thính được."

Ninh Phương Sinh gật đầu.

"Vệ Thừa Đông?"

"Dạ?"

"Muốn ăn gì, muốn uống gì, cần thứ gì, cứ đi tìm Kỷ chưởng quỹ. Trời sáng ta nhất định sẽ về."

Vệ Thừa Đông vừa gật đầu, mẹ ruột đã kéo hắn ra đằng sau, bước lên một bước, đè thấp giọng dặn dò: "Thời thế thay đổi. Nghiệp Vân à, ngươi phải đề phòng cảnh 'chim bay hết, cung tốt cất'."

Thảo nào Thập nhị gia nhà họ Trần lại thân thiết với Đại nãi nãi đến thế, đúng là cái sự ấm áp biết quan tâm người khác...

Thẩm Nghiệp Vân trầm đôi mày xuống: "Trước mắt thì chưa đến mức đó. Dù sao phía sau ta vẫn còn có Tiền gia."

Tào Kim Hoa vỗ trán một cái: Ây da, sao ta lại quên khuấy mất Tiền gia chứ.

Cái vỗ trán này của Tào Kim Hoa khiến Thẩm Nghiệp Vân nhớ tới một chuyện: "Đại tiểu thư phủ thượng được gả sang Phòng gia đúng không?"

Tào Kim Hoa chưa kịp phản ứng xem tại sao Thẩm Nghiệp Vân lại nhắc đến con gái lớn của mình, thì Vệ Đông Quân ở bên cạnh đã lên tiếng: "Sao thế? Phòng gia sắp bị xét nhà rồi ư?"

"E là khó giữ nổi."

Câu nói nhẹ tênh nhưng khiến cả ba người Vệ gia đều biến sắc.

Ninh Phương Sinh nhướn mày: "Hòa ly bây giờ đã không kịp nữa rồi. Tốt nhất là phải tìm cách giữ lại mạng sống. Nguyên Cát, Vệ Tứ gia đâu chỉ có mỗi Vệ Đông Quân là cháu gái."

"Đúng, đúng, đúng." Trần Khí liên tục gật đầu: “Tứ gia cũng thương Đại tỷ như nhau."

Tìm không ra t.ử huyệt của Thái hậu, vậy mà t.ử huyệt của ta lại bị các ngươi nắm chặt trong tay.

Thẩm Nghiệp Vân khẽ gật đầu: "Yên tâm!"

Lúc này, Trung Thụ bước vào, khom lưng cõng Thẩm Nghiệp Vân lên, một tay xách theo chiếc xe lăn. Chỉ chớp mắt, hai chủ tớ đã tan biến vào màn đêm.

Tào Kim Hoa chẳng hiểu vì sao, hốc mắt có chút cay cay: "Y và Tứ thúc các con là cùng một bối phận. Về sau mấy đứa đừng có hở chút là gọi Thẩm Nghiệp Vân này nọ nữa, phải gọi một tiếng Thúc."

Vệ Thừa Đông lẩm bẩm: "Mẹ, con hơi nghi ngờ là mẹ đang muốn trèo cao đấy."

"Chát…" Thiết sa chưởng của Đại nãi nãi giáng thẳng xuống, đôi mày ngài nhướn lên: "Người ta chân tàn phế, nhưng người không tàn phế, đâu có giống như con!"

Vệ Thừa Đông xoa xoa đầu: "Mẹ, chân con không tàn, người cũng không tàn mà."

Tào Kim Hoa hừ một tiếng: "Con mà so với Phương Sinh, Nghiệp Vân, thì chẳng khác gì kẻ tàn phế!"

Vệ Thừa Đông: "..."

Mẹ à, sao mẹ không đem con đi so với Ngọc Hoàng Đại Đế luôn đi?

...

Hồ Thừa Ảnh.

Trên hòn đảo giữa hồ, đèn đuốc sáng rực.

Trong thư phòng, Thái t.ử Triệu Lập Thành vừa đọc xong một bản tấu chương, thì ngoài sân truyền đến tiếng động. Tiêu Vĩnh Lâm bước lên trước một bước: "Điện hạ, có lẽ là Thẩm Nghiệp Vân đã tới."

Triệu Lập Thành phẩy tay. Tiêu Vĩnh Lâm lập tức kéo cửa bước ra ngoài.

Một lát sau, chiếc xe lăn được khiêng vào. Thẩm Nghiệp Vân khom người, cung kính hành lễ: "Cung hỉ Điện hạ, hạ hỉ Điện hạ."

Triệu Lập Thành tựa lưng vào ghế thái sư, giọng điệu nhàn nhạt: "Đều là công lao của Nguyên Cát cả."

Giọng nói này nghe không đúng lắm.

Thẩm Nghiệp Vân vội vàng khiêm tốn đáp: "Nguyên Cát nào có công lao gì. Điện hạ danh chính ngôn thuận kế thừa đại thống, thực chất là thuận theo ý trời, Nguyên Cát chẳng qua chỉ là mượn thế của Điện hạ mà thôi."

Triệu Lập Thành nhìn y chằm chằm: "Ta tìm ngươi hồi lâu, ngươi đã đi đâu?"

Thẩm Nghiệp Vân nở nụ cười gượng gạo: "Ta đến mộ của Tứ lang. Đại sự đã thành, ta phải báo với đệ ấy một tiếng, kẻo đệ ấy cứ mãi vướng bận."

Nhắc đến Vệ Tứ lang, trên mặt Triệu Lập Thành lộ vẻ xúc động: "Mấy ngày trước ta có nằm mộng thấy đệ ấy. Đệ ấy cứ tựa vào bậu cửa sổ, nói chuyện với ta. Ta đã phái người đến đại lao rồi, đổi cho cha đệ ấy một phòng giam sạch sẽ hơn. Còn về Vệ Thừa Đông... cứ để hắn rèn giũa ở Hàn Lâm Viện thêm vài năm. Vài năm nữa, ta sẽ điều hắn đi nơi khác."

Thẩm Nghiệp Vân: "Như vậy, Tứ lang sẽ chẳng còn gì phải vướng bận nữa."

Triệu Lập Thành bước đến trước mặt Thẩm Nghiệp Vân: "Khuya khoắt thế này gọi ngươi tới đây, là có chuyện muốn nghe ý kiến của ngươi."

Thẩm Nghiệp Vân ngẩng đầu: "Xin Điện hạ cứ nói."

Triệu Lập Thành: "Bên phía Cố gia ta đã bao vây rồi, Khang vương lúc này cũng bị ta cấm túc trong chính phủ đệ của hắn. Nguyên Cát à, vị này, ta nên định đoạt thế nào đây?"

Quyền lực chính là liều xuân d.ư.ợ.c tốt nhất đối với nam nhân.

Thẩm Nghiệp Vân nhìn Thái t.ử sắc mặt hồng hào, hăng hái hừng hực trước mặt, hỏi ngược lại: "Điện hạ đang lấy thân phận gì để hỏi ta vấn đề này?"

Triệu Lập Thành hơi ngẩn người.

"Nếu là với thân phận một người huynh trưởng, ý kiến của ta là cứ cấm túc như vậy cũng tốt." Thẩm Nghiệp Vân đổi giọng: “Nhưng nếu Điện hạ lấy thân phận của một bậc quân vương, ý kiến của ta là, đêm dài lắm mộng."

Triệu Lập Thành cau mày, tựa như đang vô cùng khó xử.

Thật sự khó xử sao? Thẩm Nghiệp Vân cho rằng hoàn toàn không phải vậy.

Trong lòng Triệu Lập Thành chắc chắn đã có chủ ý rồi, chỉ là không muốn phải gánh chịu bêu danh, nên muốn mượn tay một mưu sĩ như y đổ thêm dầu vào lửa mà thôi. Nếu là bình thường, y cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền mà châm thêm một mồi lửa. Nhưng lúc này...

Thẩm Nghiệp Vân cố ý hỏi: "Điện hạ, không biết ý của Thái hậu nương nương thế nào?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.