Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 719: Chờ đợi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chờ đợi luôn là một chuyện vô cùng giày vò con người.

Nhất là khi trong lòng đang có tâm sự.

Kỷ chưởng quỹ đã bưng bữa ăn đêm tới, ghế bành, chăn bông cũng được mang vào. Ông còn dâng lên loại trà thượng hạng, thậm chí lấy cho Vệ Thừa Đông một bộ y phục sạch sẽ.

Thay xong y phục, Vệ Thừa Đông cảm động không thôi, quyết định sẽ cười đùa cợt nhả buông vài câu tiện miệng.

Nhưng cục diện trước mắt...

Hắn nhìn cả bàn người đang sầu não u ám, lại thôi. Nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất vẫn là ngậm miệng.

Trần Khí ánh mắt mơ màng nhìn Ninh Phương Sinh. Nói thật lòng, ngụm trà này uống vào miệng chẳng khác gì uống Mông Hãn Dược, buồn ngủ muốn c.h.ế.t. Nhưng mà có dám ngủ đâu. Ninh Phương Sinh chỉ còn lại thời hạn sáu ngày, thế mà trước mắt vẫn chưa có một mảy may manh mối nào, biết làm sao đây?

Hắn lén lút thò tay, cấu một cái thật mạnh vào đùi mình.

Xong. Đã tỉnh táo. Nghĩ tiếp.

Trong lòng Tào Kim Hoa lúc này đang đau đáu một chuyện, cũng là nhớ tới một người.

Thời gian sáu ngày, bảo dài không dài, bảo ngắn cũng chẳng ngắn. Bà dù sao cũng là đương gia nãi nãi, trong phủ chất đống hàng đống việc, vứt lại cho ai bây giờ?

Còn nữa, Đại gia chạy đi đâu mất rồi? Sao đến giờ này mà vẫn chưa mò đến?

Thôi bỏ đi, nghĩ đến kẻ vô tích sự đó làm gì. Vẫn nên tính xem chuyện Chặt duyên của Ninh Phương Sinh phải giải quyết thế nào.

Ánh mắt Vệ Đông Quân không để lại dấu vết, hết lần này đến lần khác lướt qua người Ninh Phương Sinh.

Cũng không biết vì sao, từ khi biết Ninh Phương Sinh chính là Linh Đế, sự thanh lãnh trên người hắn trong mắt nàng đã biến thành một sự uy nghiêm tĩnh lặng. Mặc dù từng lời nói cử chỉ của hắn đều cố gắng tỏ ra rất dễ gần.

Nói cách khác, trạng thái của một người thể hiện ra ngoài, vĩnh viễn không thể tách rời khỏi những trải nghiệm trong quá khứ của kẻ đó.

Vậy còn Thái hậu thì sao? Trải nghiệm quá khứ của bà ta là gì? Những trải nghiệm đó và chấp niệm của bà ta đối với Ninh Phương Sinh, liệu có mối liên hệ tất yếu nào không?

Ninh Phương Sinh không hề hay biết ánh mắt của mọi người đều đang dồn vào mình. Trong đầu hắn chỉ quẩn quanh một suy nghĩ: Tại sao tất cả những người tham gia vào mộng cảnh Chặt duyên lại đều có muôn vàn mối liên hệ gốc rễ với mình?

Đây rốt cuộc là sự trùng hợp, hay là ý trời định sẵn?

Giữa không gian tĩnh mịch, Tiểu Thiên gia đột ngột lên tiếng: "Có người tới!"

Tiếng nói vừa dứt, đã nghe thấy tiếng Vệ Trạch Trung tru tréo ầm ĩ từ xa vọng lại: "Vợ, vợ yêu của ta ơi..."

Tào Kim Hoa đưa tay che mặt. Thực sự không muốn thừa nhận cục nợ này là nam nhân của mình.

Cánh cửa "rầm" một tiếng bị đẩy mạnh ra. Vệ Trạch Trung xồng xộc lao vào: "Vợ à, nguy to rồi, Thừa Tuệ và mẹ chồng con bé vừa mới khóc lóc chạy đến nhà chúng ta kìa."

Phu quân nhà mình lâu lắt không đến, Tào Kim Hoa đã lờ mờ đoán được là có chuyện giữ chân.

"Bọn họ đến làm gì?"

"Nữ tế bị bắt rồi. Thừa Tuệ mang cháu gái gửi sang đây, còn bà thông gia thì đang khóc lóc cầu xin phủ ta giúp một tay, xem có cửa quan hệ nào chạy chọt cứu con trai bà ấy ra được không."

"Hắn vừa mới nhậm chức ở Binh bộ, làm sao mà bị bắt được?"

"Nghe nói là... lúc bao vây phủ Khang Vương, bọn chúng tiện tay tóm luôn cả hắn vào."

Tào Kim Hoa kinh ngạc đến sững sờ. Thảo nào trước khi rời đi Thẩm Nghiệp Vân lại nói ra một câu như vậy, ra là... y đã sớm liệu được rồi.

Vệ Đông Quân huých vai Tào Kim Hoa: "Mẹ, cháu gái chỉ quấn lấy mỗi mẹ thôi, mẹ đừng ở đây nữa, mau về phủ đi."

Vệ Thừa Đông phụ họa: "Mẹ cứ về đi, ở đây ít ra còn có bọn con mà."

Trần Khí an ủi: "Bác cứ yên tâm. Bốn ải chặt duyên trước khó khăn nhường ấy chúng ta còn thuận lợi vượt qua kia mà."

Tào Kim Hoa mang gương mặt đầy vẻ khó xử nhìn Ninh Phương Sinh.

Ninh Phương Sinh dịu dàng mỉm cười: "Đại nãi nãi về đúng lúc lắm, tiện thể giúp ta đem chăn nệm ở viện Thính Hương ra phơi nắng nhé. Có lẽ ta vẫn còn có thể về đó ở thêm vài ngày."

Thế thì còn gì là khó xử nữa. Phương Sinh vẫn sẽ quay về ở cơ mà.

Tào Kim Hoa vỗ đét tay xuống bàn, lườm ba người bên cạnh cảnh cáo: "Ta về trước đây. Ba đứa các ngươi mà dám lười biếng, sau này đừng có vác mặt gọi ta là mẹ nữa."

Ba người: "..."

"Vợ, thế ta thì sao?"

Vợ của ông với gương mặt ghét bỏ tột cùng, đẩy thẳng ông ra một góc.

"Quản gia, quản gia không biết. Dỗ trẻ con, dỗ trẻ con cũng không xong. Cả ngày chỉ biết mở mồm ra là gào tên vợ. Giữ cái thân già của ông lại có tích sự gì, tránh ra!"

Vệ Trạch Trung bị ăn mắng té tát, thế mà mặt vẫn cười tươi như hoa. Quả nhiên Kim Hoa hiểu mình nhất. Nàng biết tỏng thân xác mình ở Vệ gia, nhưng linh hồn đã gửi gắm ở Thẩm gia mất rồi.

Vệ Trạch Trung đưa mắt lưu luyến tiễn vợ rời đi, xong ngoảnh đầu lại: "Ủa, Thẩm Nghiệp Vân đâu? Y đi đâu mất rồi? Ta đang định nhờ y hỗ trợ đây."

"Cha, cha muốn cầu xin cho ai?" Vệ Đông Quân hỏi.

"Còn cầu xin cho ai được nữa, đương nhiên là cho con gái và cháu ngoại của ta rồi."

"Hai người họ không cần cha phải xin, Thẩm Nghiệp Vân chắc chắn sẽ bảo vệ chu toàn. Nhưng tên con rể của cha thì không giữ nổi đâu, với lại..." Vệ Đông Quân thiếu kiên nhẫn ngắt lời: “...Lúc này đâu phải là lúc bàn mấy chuyện rắc rối linh tinh này. Việc cấp bách là phải nghĩ cách gây áp lực lên Thái hậu kia kìa."

Vệ Trạch Trung vốn dĩ còn định cãi "Sao lại là rắc rối linh tinh, đây là chuyện của tỷ tỷ con mà". Nhưng lời đến khóe môi lại bị ông nuốt sống vào bụng.

Phải rồi. Chuyện khác đều có thể hoãn lại, nhưng chuyện Chặt duyên thì không thể chậm trễ, thời gian chỉ còn có vậy.

"Phương Sinh à, trên đường tới đây kỳ thực ta đã vắt óc nghĩ ngợi rồi, rốt cuộc cũng nặn ra được một kế. Ngươi chẳng phải là âm hồn sao? Âm hồn suy cho cùng thì cũng là ma quỷ. Mà ma quỷ thì giỏi nhất môn gì?"

Ninh Phương Sinh chớp mắt: "Môn gì?"

Vệ Trạch Trung vỗ ngực: "Dọa người chứ còn gì nữa!"

Hai mắt Trần Khí lập tức sáng rỡ: "Ninh Phương Sinh, chủ ý này khả thi đấy."

Vệ Thừa Đông đập đùi cái "đét": "Cái đêm mưa tầm tã năm đó, Thái hậu chính là kẻ chủ mưu đứng sau giật dây. Ngươi đường đột xuất hiện trước mặt bà ta, bà ta có là sỏi đá cũng phải chột dạ."

Vệ Đông Quân sửa lời: "Không phải chột dạ, mà là khiếp sợ. Bởi vì dung mạo của ngươi vẫn giữ y nguyên dáng vẻ của bảy năm trước."

Thiên Tứ nãy giờ im lặng chợt tiếp lời: "Chỉ giữ dáng vẻ bảy năm trước thôi chưa đủ đô đâu, còn phải hóa trang sao cho rùng rợn vào. Thè lè cái lưỡi ra, hay vẩy thêm chút m.á.u tươi lên người chẳng hạn."

"Tóm lại một câu thế này.” Vệ Trạch Trung vội vàng đúc kết: “Không làm việc khuất tất thì không sợ quỷ gõ cửa, mà đã làm chuyện tày đình thì sợ nhất là bị quỷ đòi mạng. Sau trận hù dọa này, trong đầu bà ta đảm bảo chỉ quẩn quanh cái tên Ninh Phương Sinh. Đêm khuya thanh vắng mộng mị, ngươi chẳng phải sẽ danh chính ngôn thuận bước vào giấc mơ của bà ta sao?"

Ninh Phương Sinh: "..."

Có phải đám người này ở cùng mình lâu quá, nên mới nghĩ ra cái trò giả quỷ dọa người lố bịch này không?

Nhưng mà... Ngẫm lại thì dường như cũng rất khả thi.

Ninh Phương Sinh quả quyết gật đầu: "Trước mắt, đây là thượng sách."

Chính chủ chặt duyên đã chốt, vậy thì nhất định là tốt rồi.

Trần Khí xoa tay: "Tiếp theo, chúng ta chỉ cần đợi Thẩm Nghiệp Vân trở về."

Vệ Thừa Đông hùa theo: "Y chắc chắn có cửa ngách để lén đưa ngươi vào cung."

Vệ Đông Quân suy tính sâu xa hơn: "Bên cạnh việc chờ Thẩm Nghiệp Vân, chúng ta cũng phải vạch sẵn kịch bản dọa Thái hậu thế nào cho đạt."

Thiên Tứ hừ một tiếng: "Cứ làm sao cho thật rùng rợn, hù cho tới bến. Tốt nhất là hù cho bà lão đó sợ vỡ mật c.h.ế.t tươi luôn đi, đỡ mất công Tiên sinh nhà ta phải chặt duyên tốn sức."

Vệ Trạch Trung hí hửng móc từ trong n.g.ự.c ra hai cuốn sách ố vàng: "Nhìn xem ta mang gì tới đây này! “U Minh Lục” với “Huyền Quái Lục” ta đã cất công đem tới rồi. Chúng ta cứ chọn đại một kịch bản hù dọa dã man nhất trong này là xong."

Trần Khí: "..." Quả nhiên có phòng bị trước.

Vệ Thừa Đông: "..." Triển luôn!

Vệ Đông Quân: "..." Cuối cùng thì tủ sách mục nát đó cũng có đất dụng võ.

Thiên Tứ: "..." Rốt cuộc thì ông già này cũng làm được một việc có ích.

Bốn người vây quanh Vệ Trạch Trung. Tiểu Thiên gia còn tiện tay gom hết nến trong phòng mang tới đặt lên bàn.

Vệ Trạch Trung phân công: "Ta với Thập Nhị nghiên cứu cuốn này, hai huynh muội các con coi cuốn kia."

Trần Khí tóm cổ áo Thiên Tứ kéo lại: "Ngươi đừng xáp qua bên đó, qua đây với ta."

Vệ Đông Quân cằn nhằn: "Ca ca, huynh lật từ từ thôi."

Vệ Thừa Đông gắt gỏng: "Muội có thể đọc nhanh cái mắt lên được không."

Năm cái đầu chụm lại một chỗ, tiếng lật sách sột soạt, tiếng xì xào bàn tán vang lên nhộn nhịp.

Nếu đằng sau lưng họ có mọc thêm con mắt, hẳn sẽ phát hiện ra ánh mắt thâm trầm của Ninh Phương Sinh đang cứ thế đảo tới đảo lui, lưu luyến lướt qua trên lưng năm người bọn họ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.